Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 207
Phần 207: Diệu thủ nhân tâm chân quân tử (Hạ)

Không ai để ý tới Lý Kiến Phương, bởi vì mọi người đều biết nhờ có Tần Lâm xoa bóp đạo dẫn, nếu không sợ rằng Ngô Đoài đã mất mạng già.

– Ta… Ta làm sao rồi?

Ngô Đoài xoa xoa ngực, trong đầu mờ mịt một mảnh, chỉ nhớ Nghiêm Thanh nói những lời kia khiến cho mình vô cùng tức giận, sau đó hoàn toàn không nhớ gì nữa.

– Quân Trạch hiền đệ, nếu không phải là Tần tướng quân xuất thủ, sợ rằng, sợ rằng đệ đã…

Trần Giá cảm kích nhìn Tần Lâm, vì quá kích động nên nói không hết lời.

Tần Lâm cũng không giành công, chuyện này vốn chính là bởi vì hắn mà ra, bèn chắp tay cười nói:

– Mọi người là quan đồng triều, có thể phương tiện thì nên phương tiện. Huống chi bản quan xuất thân hạnh lâm, chút chuyện này quả thật là không đáng kể gì.

Thì ra hắn thấy triệu chứng Ngô Đoài bèn nghi ngờ là giận đến nỗi bệnh tim cấp tính phát tác. Sau khi lật mí mắt ra xem thấy lão mất đi ý thức, sau đó thăm động mạch cảnh phát hiện không có mạch, lập tức xác định là bệnh tim phát tác đưa tới tim chợt dừng.

Nếu như bị tim chợt dừng, xoa bóp tim ngoài lồng ngực và hô hấp nhân tạo là các biện pháp cấp cứu hữu hiệu nhất, các biện pháp khác cũng không kịp. Cho dù là đời sau y học tiên tiến, nhưng cấp cứu kéo dài thêm một phút, xác suất tử vong sẽ gia tăng mười phần trăm.

(Tác giả ghi chú: Nếu như trưởng bối trong nhà có bệnh tim, nên học chút thủ pháp cấp cứu. Một khi phát sinh tim chợt dừng, đưa đi bệnh viện căn bản không còn kịp nữa, trong vòng mười phút sẽ mất đi sinh mạng, xe cứu thương nào có nhanh như vậy.)

Mặc dù Tần Lâm chỉ là pháp y, chưa từng thực nghiệm lâm sàng, vẫn phải có chút bản lĩnh cấp cứu hô hấp nhân tạo và xoa bóp tim để cấp cứu bệnh tim, cho nên lần này đã kéo Ngô Đoài từ bờ vực tử vong trở lại.

Tim của Ngô Đoài chợt dừng nhưng được cấp cứu, nhất thời nửa khắc không có chuyện gì, bất quá còn phải từ từ điều dưỡng, Vạn Lịch lập tức hạ chỉ cho Lý Kiến Phương đưa Ngô Đoài trở về phủ, chẩn trị bệnh cho lão.

Trước khi chia tay, Ngô Đoài không hàm hồ chút nào, cũng không nhiều lời, khom lưng thi lễ Tần Lâm:

– Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, tương lai nếu Tần tướng quân có thì giờ rảnh, không ngại đến phủ lão hủ chơi một chuyến.

Đây cũng là nhân vật cầm lên được để xuống được, không trách Từ Văn Trường chịu làm mạc tân cho lão, Tần Lâm cũng cười nói:

– Ngô lão tiên sinh nói quá lời, xin hãy trở về nghỉ ngơi, ngày khác hạ quan tới cửa lãnh giáo.

Vốn là Tần Lâm rất tán thưởng chuyện Ngô Đoài thống trị biên đình, thứ hai bản thân hắn giở trò gây ra họa lớn, gián tiếp hại Ngô Đoài, cho nên kẻ mặt dày như hắn hôm nay lại có thái độ ngược với bình thường, không có giành công.

Trần Giá nhìn thấy rõ ràng, lớn tiếng khen ngợi:

– Tần tướng quân quả thật là trung lương triều ta, có công mà không kiêu ngạo, thi ân không cầu báo, diệu thủ nhân tâm, quân tử thời xưa bất quá cũng chỉ như thế.

Khụ khụ…

Tần Lâm bị sặc nước bọt của chính mình ho khan liên tiếp, sắc mặt hắn thật sự hết sức phức tạp.

Trương Cư Chính, Tằng Tỉnh Ngô dở khóc dở cười, Tần Lâm thật đúng là quân tử, đại quân tử…

Mà kẻ gây ra chuyện này là Nghiêm Thanh vào lúc này sắc mặt trở nên hết sức khó coi, mắt la mày lét ở bên cạnh.

Quả nhiên, ánh mắt Trần Giá từ Tần Lâm chuyển qua Nghiêm Thanh, lập tức thu nụ cười lại.

Trong những năm đầu triều Vạn Lịch, Trương Cư Chính một tay che trời, Giang Lăng đảng nắm giữ triều chính vững vàng, những đại lão triều đình tương đối độc lập giống như Tả Đô Ngự Sử Trần Giá, Hình bộ Thượng Thư Nghiêm Thanh, huynh đệ Cảnh gia này, đều là lực lượng kiềm chế Giang Lăng đảng, giữa bọn họ với nhau cũng có điểm ăn ý bất thành văn.

Trần Giá cùng Nghiêm Thanh ngày xưa không oán gần đây không thù, thậm chí còn mơ hồ có chút hợp tác trong việc kiềm chế Giang Lăng đảng, vì sao vào lúc này Trần Đô Đường lại hận thấu xương Nghiêm Thượng Thư?

Thì ra hảo hữu của Trần Giá, cũng là đồng minh tâm phúc trong chính trị Ngô Đoài, mới vừa rồi bệnh tim phát tác, thiếu chút nữa chết tươi tại chỗ, chính là vì những lời nói của Nghiêm Thanh.

Vào năm Long Khánh thứ năm, Ngô Đoài đảm nhiệm Tuần Phủ Tuyên Phủ, năm Vạn Lịch thứ hai gia Binh bộ Thị Lang, Hữu Thiêm Đô Ngự Sử, năm Vạn Lịch thứ năm thăng Tổng Đốc Tuyên Đại (gọi chung Tuyên Phủ, Đại Đồng), là một vị trọng thần biên phòng tay cầm đại quyền chỉ sau Vương Sùng Cổ, Phương Phùng Thời.

Lão triệu thỉnh Từ Văn Trường làm mạc tân, bày mưu tính kế, tăng cường biên phòng, đồng thời làm cho chính sách đối Mông của Trương Cư Chính càng thêm chắc chắn, lập được công lao hãn mã trong chuyện phong cống Yêm Đáp Hãn, là công thần phòng vụ Bắc phương bảo vệ triều Đại Minh.

Ngô Đoài hiểu rõ Yêm Đáp Hãn tuổi tác đã lớn, hơn nữa nhiều bệnh, mọi chuyện lớn nhỏ đều trông cậy vào phu nhân Tam Nương Tử hết sức tài hoa quyết định, vì vậy lão mới gia tăng liên lạc với Tam Nương Tử.

Hoàng Đài Cát cầm đầu phe chủ chiến bên Mông nhiều lần khiêu khích, Ngô Đoài cũng không mắc bẫy, mà là trực tiếp tìm Tam Nương Tử xử lý.

Tam Nương Tử là một vị chính trị gia ưu tú, biết được chỉ có tích cực duy trì quan hệ hữu hảo cùng triều Minh, cống thị mới có thể lâu dài. Vì vậy, nàng ra sức ước thúc các bộ lạc động đao thương, kẻ nào vi phạm nghiêm trị không tha. Cũng như gặp phải những bộ lạc khác mà Thổ Mặc Đặc bộ không quản được tính toán cướp bóc, liền phái người kịp thời truyền lại tình báo cho quân Minh.

Thổ Mặc Đặc bộ là đại bộ tộc thứ nhất thảo nguyên, thế lực như mặt trời ban trưa, trên thảo nguyên không có chuyện gì giấu giếm được bọn họ. Ngô Đoài lấy được tin tình báo quân sự của Tam Nương Tử, nhiều lần mai phục, đánh cho thiết kỵ Mông Cổ tới xâm chiếm tơi bời, gặt hái rất nhiều chiến thắng quan trọng, trước sau hơn mười năm thiết kỵ Mông Cổ không thể vượt qua trường thành một bước.

Cho nên Ngô Đoài và Tam Nương Tử thành lập quan hệ tư nhân rất tốt, thậm chí lão nhận nàng làm con gái nuôi, nhiều lần tặng quà cho nàng bằng những lễ phẩm vô cùng quý trọng như Bát bảo quan, Bách phượng vân y, Hồng cốt đóa cẩm quần. Tam Nương Tử cũng thường xuyên đến Tuyên Hóa thăm Ngô Đoài, mỗi lần tới bèn nghỉ chân trong quân doanh Ngô Đoài.

Từ Văn Trường tài hoa hơn người, thấy được nhan sắc và tài ba của Tam Nương Tử cũng phải hết lời khen ngợi.

Giao tình giữa Ngô Đoài, Tam Nương Tử cùng Từ Văn Trường xúc tiến hòa bình ở biên cương, được dân chúng hai tộc Hán Mông ủng hộ, trong lúc nhất thời truyền thành giai thoại.

Bất quá Mông Cổ có phe chủ hòa là Tam Nương Tử, cũng có phe chủ chiến Hoàng Đài Cát, phe Đại Minh cũng có một số người manh tâm bất lương đối với chuyện phong cống Yêm Đáp Hãn lề mề. Bởi vì Trương Cư Chính cầm đầu Giang Lăng đảng dùng sức mạnh áp chế, những thế lực này không dám phản đối chính diện, bèn đưa mắt theo dõi Ngô Đoài cùng Tam Nương Tử lui tới, ý đồ dùng thủ đoạn trái đạo đức vu khống công kích để đạt tới mục đích không muốn cho ai biết của bọn họ.

Cùng lúc đó, phe Mông Cổ cũng có một số lời đồn đãi kỳ quái liên quan tới chuyện này. Không cần phải nói, chắc chắn là có liên quan với phe chủ chiến Hoàng Đài Cát.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220