Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 113
Phần 113: Luyện Binh

Đột nhiên Cẩm Y Hiệu Úy Bắc Trấn Phủ Ty bên ngoài ồn ào lên, Tần Lâm đưa mắt ra hiệu, Lục Viễn Chí liền đi ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.

Không bao lâu tên mập liền dở khóc dở cười trở lại, lắc đầu nói:

– Những tên lỏi đáng ghét này quả thật là không có vương pháp, tới chỗ Thích Đại Soái còn kêu khổ, nói thức ăn không ngon, tranh cãi với hỏa đầu quân của quân doanh. Theo đệ thấy, đám chết bầm này ở kinh sư ăn thịt cá đã quen, hiện tại ăn chút trà thô cơm lạt, làm sạch dạ dày cũng tốt.

Lục Viễn Chí nhìn cả bàn tiệc phong phú trước mắt, thần sắc có vẻ chế nhạo. Y đi theo Tần Lâm thấy các hành vi của Thích Kế Quang, cảm thấy vị Đại Soái trị quân này cố nhiên lợi hại, nhưng đối nhân xử thế dường như…

Sắc mặt của Thích Kế Quang lập tức trở nên xấu hổ, cực kỳ ngượng ngùng.

Tần Lâm suy nghĩ một chút, đột nhiên lắc đầu một cái:

– Thích Đại Soái, thật là bội phục, rốt cục đệ cũng hiểu nỗi khổ của lão huynh. Thích Kim, nói thật cho ta biết, phải chăng là bá phụ ngươi chỉ có một bộ quan phục mới duy nhất, bình thời đều mặc chiến bào cũ rách? Để có được một bàn tiệc này, phải chăng là đã bắt các ngươi ăn cơm rau thanh đạm mấy ngày?
– Ngươi… Làm sao ngươi biết?

Thích Kim cả kinh từ trên ghế nhảy dựng lên, đụng đũa rơi xuống đất.

– Đâu có chuyện như vậy, Tần huynh đệ chỉ nói mò.

Thích Kế Quang ra sức nháy mắt với Thích Kim, lại nhìn về phía Tần Lâm cố gắng cười nói:

– Lão ca vũ chức nhất phẩm, bổng lộc cũng không thấp, đâu tới mức nghèo như vậy.

Tần Lâm vỗ bàn một cái:

– Thích huynh, huynh còn muốn lừa gạt đệ nữa sao? Nếu như huynh đã có quan phục mới, lúc ở kinh sư cũng đã mặc qua, tại sao không mặc tới đón tiểu đệ? Đó cũng không phải diễn trò giả bộ thanh liêm trước mặt quan binh trong doanh, mà vì huynh phải cỡi ngựa, lo rằng bộ quan bào chỉ tiếp khách mới mặc của mình sẽ bị ma sát mài mòn trên lưng ngựa, cho nên sau khi về doanh mới thay nó vào.
– Thích Kim hiền điệt sức ăn rất mạnh, lúc ở kinh sư ăn vịt quay Tiện Nghi phường, đệ thấy y ăn rất nhanh, hiện tại lại không có bệnh gì, vì sao đối mặt bàn tiệc phong phú lại không ăn nổi? Rõ ràng là vì y nghĩ tới thường ngày huynh ăn cơm lạt trà thô, phải tiết kiệm bạc mời khách cho nên không ăn nổi.

Thích Kế Quang ngơ ngẩn, tiếp theo nở nụ cười khổ:

– Lão đệ quả nhiên mắt thần như điện, giấu giếm được người khác nhưng không giấu giếm được ngươi.

Thích Kim cúi đầu, tức tối tới nỗi mặt đỏ bừng, hậm hực nói:

– Mặc dù bổng lộc bá phụ phong phú, nhưng bình thời trong doanh chi tiêu lại cực kỳ tiết kiệm, để lấy bạc đó tặng lễ cho Đại lão gia ở kinh sư, chi tiền tử tuất cho cô nhi quả mẫu của tướng sĩ hy sinh. Đến kinh sư bái kiến các Đại nhân tiên sinh, nếu mặc quan phục cũ người ta sẽ nói không cung kính, cho nên dành riêng một bộ mới lúc bái kiến khách mặc vào giữ thể diện. Bình thời ăn cơm cũng là rau nhiều thịt ít, gặp khách quý tới mới chuẩn bị yến tiệc…

Lục Viễn Chí ngây người ra tại chỗ, nụ cười hoàn toàn đọng lại trên mặt, ngàn vạn lần không ngờ rằng trên đời này còn có loại người như Thích Kế Quang. Bản thân lão chịu khổ, chịu tội còn không được tiếng, thậm chí theo đám thanh lưu thấy, lão hối lộ đưa lễ, dập đầu lạy khắp nơi, tự chịu vô sỉ, rõ ràng là mất hết thanh danh. Nhưng lão lại không có nửa câu oán hận, vẫn tỏ ra nhiệt huyết sôi trào.

Cho nên đến lúc này cũng đã hiểu ra hết thảy, vì sao Thích Kế Quang lại được các tướng sĩ ưu ái như vậy, tại sao lão có thể chỉ huy quân đội thuần thục tự nhiên như cử động cánh tay. Bởi vì lão dùng tâm huyết bồi dưỡng cánh quân này, giống như cây đuốc tự thiêu đốt mình, chiếu sáng khắp cả biên giới phía Bắc triều Đại Minh.

– Hôm nay thật là, điệt nhi ta không biết chuyện nói hươu nói vượn, khiến cho Tần lão đệ chê cười…

Thích Kế Quang cười xấu hổ, chắp tay một cái với Tần Lâm.

Tần Lâm nào còn cười được, Thích Đại Soái dụng tâm tới cực điểm, khiến cho hắn bội phục vô cùng, nhưng trong lòng xoay chuyển ý nghĩ lại vỗ bàn một cái:

– Sai lầm rồi, lão ca sai lầm rồi!

Thích Kế Quang làm sai chỗ nào? Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực ngạc nhiên, sắc mặt Thích Kim hơi lộ vẻ tức giận, chỉ có bản thân Thích Kế Quang vẫn tươi cười như thường:

– Hiền đệ nói nhất định là kim ngọc lương ngôn, ngu huynh nhất định rửa tai lắng nghe.

Tần Lâm nghiêm nghị nói:

– Thích lão ca, đệ hỏi huynh, Trương Tướng gia là coi trọng chút tiền tài của huynh đưa tặng, hay là coi trọng tài thống soái của huynh, nhờ tài huynh làm tường đồng vách sắt phía Bắc triều Đại Minh, từ đó sáng lập một hoàn cảnh hòa bình giúp cho lão đẩy mạnh triều chính mới?
– Tằng Tỉnh Ngô trẻ trung khỏe mạnh, mới vừa làm được Binh bộ Thượng Thư, đang muốn đại triển hoành đồ, chẳng lẽ y chỉ vì tiền hiếu kính của huynh mới ủng hộ sao? Không sai, Tằng Tỉnh Ngô cũng không phải là trong veo như nước, nhưng năm xưa y đề cử Lưu Hiển lãnh binh diệt loạn người Bặc, chẳng lẽ là vì Lưu Hiển đưa lễ vật cho y trọng hậu nhất hay sao?
– Hiền đệ nói rất có lý.

Thích Kế Quang cười khổ, thần sắc có vẻ bất đắc dĩ:

– Bất quá bây giờ trong quan trường đều chú trọng đạo lý này, nếu như quá mức tùy tiện vô lễ, người ta sẽ nói ngươi là một tên vũ phu còn lên mặt tự cao tự đại. Ôi, ngu huynh không bằng hiền đệ được…

Tần Lâm là thiếu niên đắc chí, lại được mặt rồng ưu ái, qua lại ung dung giữa các phe thế lực, tự nhiên hành sự không cố kỵ gì. Thích Kế Quang đã đến tuổi tri thiên mệnh, hai bên tóc mai đã bạc, sống trên lưng ngựa đã mấy chục năm, chính mắt thấy những chiến hữu cùng đồng liêu như Hồ Tông Hiến, Chu Hoàn, Trương Kinh, Lư Thang, Du Đại Du nếu không bị hạ ngục oan vậy cũng chết đi trong uất ức, cho nên lão phải vô cùng cẩn thận, chỉ sợ bước sai lầm giẫm vào vết xe đổ của những người này.

Tần Lâm lắc đầu một cái, tỏ vẻ ôm đồm cả chuyện này:

– Huynh cứ nghe đệ không sai, chỗ của Trương Tướng gia, Tằng Thượng Thư không cần đưa những lễ vật hoa mỹ mà không thật như châu ngọc, da điêu… huynh chỉ cần đưa chút đặc sản quê là đủ rồi, ngàn dặm đưa lông ngỗng, lễ nhẹ tình ý nặng. Còn bên Kế Liêu Tổng Đốc Cảnh Định Lực cứ việc miễn, chuyện này tiểu đệ có thể làm chủ thay y.

Thích Kế Quang có hơi chần chờ, lão biết quan hệ giữa Tần Lâm và Trương Cư Chính, Tằng Tỉnh Ngô rất tốt, trong lời nói Cảnh Định Lực cũng hàm hồ nhắc tới tên Tần Lâm, bất quá nếu là như vậy…

Lục Viễn Chí im lặng nãy giờ, hiện tại cũng xen vào nói:

– Thích Đại Soái yên tâm, chuyện của tướng phủ, Tần tướng quân nhà ta nói được nhất định làm được. Cho dù là hắn nói Tướng gia không nghe, chỉ cần nhờ Trương tiểu thư nói giúp, rốt cục Tướng gia cũng sẽ nghe theo.

Tần Lâm vỗ vai tên mập một cái, lại cười nói:

– Thích huynh, thật ra thì bảo huynh không nên đưa lễ trọng cho Trương Tướng gia nữa cũng là vì muốn tốt cho huynh, tránh cho xảy ra thất lễ, lúc ấy lại mất lòng cả đôi đàng.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220