Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 101
Phần 101: Màu đỏ chết chóc (Hạ)

Tần Lâm ậm ừ từ chối cho ý kiến, tựa hồ làm ra vẻ cao thâm. Nhưng lúc đối phương nhắc tới Vương Tượng Càn liền khẽ nhíu mày, mặt lộ vẻ chán ghét, đối với Chu Dụ Đức không thể nghi ngờ chính là khích lệ cực lớn.

Đến nhà Chu Lão Hàm, đây là một nhà nông hết sức bình thường, Tần Lâm hết sức cẩn thận đi vào, nhìn qua chỉ thấy trên bục ngủ có hai cỗ thi thể một lớn một nhỏ đang nằm, nhìn thấy mà đau lòng.

Chu Dụ Đức cũng muốn đi vào, Tần Lâm khẽ cau mày, Ngưu Đại Lực liền đưa tay ngăn y lại.

Có lẽ là cảm thấy mới vừa rồi Tần Lâm rất dễ nói chuyện, Chu Dụ Đức nở một nụ cười bồi:

– Tần tướng quân, ta…
– Cút ra ngoài!

Tần Lâm nện một quyền lên bàn, ầm ầm vang dội.

Chu Dụ Đức bị dọa sợ hết hồn, không hiểu vì sao đột nhiên Tần tướng quân nổi nóng, không thể làm gì khác hơn là xấu hổ lui ra.

A Sa mới từ dưới nách Ngưu Đại Lực chui vào bên trong phòng cũng giật mình, nó hiểu tại sao Tần Lâm nổi trận lôi đình như vậy: Tường phía Bắc căn nhà có một miếu thờ nhỏ, thờ phụng một mảnh bài vị: “Ân công Tần húy Lâm trường thọ trăm tuổi, cao hầu vạn đại, con cháu đầy nhà.”

Tần Lâm hai lần đã cứu Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản, hai ông cháu hết sức vui mừng thờ phụng trường sinh lộc vị của hắn. Nhưng hai ông cháu lại ngộ hại trong ngôi nhà này, tâm trạng Tần Lâm xấu đến thế nào cũng có thể tưởng tượng được. May là hắn tâm cơ thâm trầm, mới vừa rồi cũng khó tránh khỏi thất thố.

Nhìn hai cỗ thi thể trên bục ngủ, lại nhìn Tần Lâm đang nổi giận, A Sa cảm thấy mũi mình cay cay, nước mắt lăn xuống.

Tay của Tần Lâm bị người nắm lấy từ phía sau, hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mắt to thông minh linh lợi của A Sa đang chứa đầy nước mắt:

– Tần đại thúc, người chết không thể sống lại, ngươi tìm được hung thủ thay Chu Lão Hàm, coi như, coi như cũng an ủi vong hồn bọn họ…
– A, đến phiên con ghẻ khuyên ta…

Tần Lâm miễn cưỡng cười cười, vỗ vỗ đầu A Sa, lại thầm khấn vái trong lòng: Chu Lão Hàm, Cẩu Đản, Tần Lâm ta thề với trời, nhất định phải tìm được hung thủ, báo thù tuyết hận thay các ngươi.

Đúng vậy, đừng nói là Tần Lâm, ngay cả A Sa từ cái nhìn đầu tiên đã biết rõ ràng, Chu Lão Hàm tuyệt đối không phải là tự sát, mà là bị người khác mưu hại.

Cẩu Đản chỉ bị bắt đến kinh sư, còn chưa bị thiến hoạn, Chu Lão Hàm đã gấp gáp gần như nổi điên. Tình cảm ông cháu thể hiện quá rõ ràng, thử hỏi lão làm sao có thể mang theo cháu mình cùng tự vận như vậy? Cho dù là lão muốn chết, tuyệt đối cũng không thể làm cho Cẩu Đản cùng chết.

Chuyện này lừa trời lừa đất lừa gạt quỷ thần, bất kể thế nào cũng không lừa được Tần Lâm cùng A Sa quen biết ông cháu Chu gia!

– Được rồi, để chúng ta tới xem thử thi thể, tra rõ bọn họ chết vì cái gì.

Tần Lâm mang bao tay lụa sống vào, đi tới trước bục ngủ bày thi thể.

Chu Lão Hàm thành thật chất phác có chút quật cường, nước da cổ đồng của lão hiện lên sắc đỏ ửng trên mặt. Sờ qua cảm thấy thân thể lão vẫn mềm, vẫn còn độ ấm chưa tan đi, nhưng đồng tử giãn ra và giác mạc bắt đầu trở nên mờ đục, chứng tỏ sinh mạng đã rời khỏi thân thể lão.

Thân thể nho nhỏ của Cẩu Đản cũng mất đi sinh cơ, đứa trẻ hay cười này còn giữ được vẻ an tường lúc ngủ say trên khuôn mặt. Bởi vì màu da nhạt hơn gia gia, trán, gò má nó lộ ra màu đỏ anh đào yêu dị, đôi môi càng đỏ sẫm chói mắt.

Tần Lâm biết đây không phải là màu sắc do các phu nhân tiểu thư dùng phấn cùng son môi làm ra, mà là dấu vết do tử thần vô hình để lại sau khi lấy đi sinh mạng người ta.

Nhìn kỹ Cẩu Đản, thấy màu da nó không tái nhợt như người đã chết, thần thái cũng an tường bình thản, A Sa thế nào cũng không tin tên tiểu tử ngây thơ đáng yêu từng là bạn mình này đã chết đi. Chạm vào mặt nó cũng thấy hết sức mềm mại, nhất thời A Sa lộ vẻ vui mừng, nắm vào huyệt Đại Chuy ngang lưng nó, truyền vào đó một cỗ kình lực.

Lúc này nó mới ủ rũ phát hiện, kình lực rót vào hoàn toàn như đá chìm đáy biển, hiện tại mới tin chắc Cẩu Đản quả thật đã mất đi sinh mạng.

Là cái gì làm cho nó chết đi kỳ quái như thế? A Sa nhịn cơn tức giận, trong lòng điểm qua một lượt: Thôi Tâm chưởng? Huyền Âm chỉ? Hàm Tiếu Bán Bộ Điên? Dường như tất cả đều không phải!

A Sa hàng năm ở Nam phương, không biết cũng không kỳ quái, thật ra thì đây là tai nạn rất dễ gặp phải ở địa khu phía Bắc giá rét, vào mùa Đông lúc đốt lửa sưởi ấm.

– Trúng độc oxide carbon (CO)…

Tần Lâm sờ cằm, rất nhanh ý thức được con ghẻ buồn bực, liền đổi cách nói khác:

– Hoặc nói là độc than củi.

Trúng độc oxide carbon, đời sau cũng xưng là trúng độc than củi.

Phàm là các chất cháy như củi, than củi… khi cháy, chủ yếu là Carbon và Oxy trong không khí kết hợp, sinh thành dioxide carbon (CO2) không độc.

Nhưng dưới tình huống các cửa đóng kín, không khí lưu thông kém, lượng Oxy cung cấp không đầy đủ, cháy không hoàn toàn, sẽ sinh thành oxide carbon kịch độc.

Oxide carbon là một loại khí thể không màu không mùi, không dễ phát hiện. Năng lực kết hợp của Hemoglobin trong máu với oxide carbon mạnh hơn năng lực kết hợp với Oxy hơn hai trăm lần, hơn nữa, tốc độ Hemoglobin và Oxy phân tách nhau cũng rất chậm. Cho nên một khi người ta hít oxide carbon vào, Oxy sẽ mất đi cơ hội kết hợp với Hemoglobin, khiến cho cơ quan tế bào không có cách nào thu được đầy đủ Oxy từ trong máu, từ đó đưa đến trúng độc.

Lúc trúng độc thời kỳ đầu, oxide carbon kết hợp với Hemoglobin trong huyết dịch thân thể con người từ mười đến hai mươi phần trăm, lúc này nhức đầu choáng váng, run rẩy, ghê tởm, nôn mửa, tứ chi vô lực, thậm chí xuất hiện hôn mê ngắn ngủi. Thường là thần trí vẫn còn thanh tĩnh, sau khi hít không khí trong lành vào, thoát khỏi hoàn cảnh trúng độc, triệu chứng nhanh chóng biến mất, phần lớn không lưu lại di chứng.

Nhưng nếu không kịp thời thoát đi hoàn cảnh trúng độc, bị oxide carbon chiếm đoạt Hemoglobin đạt tới ba bốn mươi phần trăm, sẽ xuất hiện triệu chứng mệt lả hoặc hôn mê, đến đây hoàn toàn mất đi năng lực tự cứu, nếu như không được phát hiện kịp thời sẽ khó thoát ma trảo vô hình của tử thần.

Mà tình huống giống như Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản chính là thời gian phát hiện quá muộn, hít vào oxide carbon quá nhiều, hơn một nửa Hemoglobin mất đi năng lực cung dưỡng, nạn nhân sẽ hôn mê thật sâu, tiêu mất các loại phản xạ sinh lý, huyết áp giảm xuống, hô hấp dồn dập, trong lúc đang ngủ bất tri bất giác đi tới tử vong.

Tần Lâm chỉ liếc mắt nhìn trên căn bản đã xác định nguyên nhân tử vong của hai ông cháu Chu Lão Hàm, thật ra thì rất đơn giản, chính là nhờ màu đỏ quỷ dị hiện ra ngoài da bọn họ.

Sau khi Oxide carbon cùng Hemoglobin trong máu kết hợp, sinh thành carboxyhemoglobin là màu đỏ anh đào. Mà những mạch máu nhỏ li ti trên môi tương đối nhiều, cộng thêm da môi rất mỏng, sau khi chết ngậm carboxyhemoglobin ngưng đọng lại trong máu, xuyên qua lớp da môi mỏng sẽ nhìn thấy màu đỏ anh đào tươi rói.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220