Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 112
Phần 112: Kiến thức quân doanh (Hạ)

Hai người cười cười nói nói đi vào trướng trung quân, sau khi dâng trà Thích Kim phụng bồi Tần Lâm, Thích Kế Quang nói câu thất lễ, liền đi ra ngoài.

Kế Trấn Tổng Binh thống soái mười vạn đại quân, quân vụ bận rộn, Tần Lâm cũng không trông cậy Thích Kế Quang có thể một mực phụng bồi mình, bèn hàn huyên mấy câu cùng Thích Kim, hỏi y tình huống luyện binh như thế nào.

Nói đến luyện binh, Thích Kim vốn là không nói nhiều lập tức trở nên thao thao bất tuyệt, nào là tân nhậm Kế Liêu Tổng Đốc Cảnh Định Lực thanh liêm tự thủ như thế nào, tôn trọng Thích Đại Soái như thế nào, từ lương hướng, nhân sự đến quân lược không hề gây khó khăn trở ngại, còn nói Binh bộ Thượng Thư Tằng Tỉnh Ngô chỉ huy thích hợp, điều động đắc lực. Kế Trấn hôm nay binh mạnh lương đủ, tinh thần cực cao, còn nhờ Công bộ Thượng Thư Lý Ấu Tư đích thân đốc thúc, chế tạo súng ống kiểu mới lục tục trang bị cho quân đội.

Tần Lâm nghe gật đầu liên tục, buông lời khen ngợi:

– Thích Đại Soái luyện tinh binh như vậy, phương Bắc triều Đại Minh chúng ta có thể xưng là tường đồng vách sắt.
– Há chỉ là tường đồng vách sắt?

Thích Kim nói đến chỗ cao hứng, hất cằm lên, cực kỳ kiêu ngạo nói:

– Trương Tướng gia đỡ đầu, Binh bộ Tằng lão Đại nhân ủng hộ, Kế Liêu Cảnh Tổng Đốc phối hợp, với khí thế như vậy chưa đầy ba năm Đại Soái sẽ luyện được mười vạn tinh binh, ắt sẽ bắt được Đổng Hồ Ly, Tiểu Vương Tử gì đó. Đến lúc đó không cần giữ trường thành làm gì nữa, chúng ta đánh thẳng lên thảo nguyên, cho ngựa uống nước ở Bối Nhĩ hồ.
– Thích Kim ngươi lại đang khoác lác gì đó?

Thích Kế Quang cười khanh khách trở về.

Bây giờ Thích Đại Soái lại khác, quan bào đỏ thắm, bổ phục hình sư tử tượng trưng nhất phẩm chói mắt, lưng đeo thắt lưng dương chi bạch ngọc, chân đi giày quan, thật là khí phái phi phàm.

Đây gọi là Phật dựa vào kim trang, người dựa vào y trang, Thích Kế Quang mặc một thân y phục này uy phong lẫm lẫm, có khí thế của quan võ nhất phẩm.

Tần Lâm không khỏi bật cười:

– Thì ra Thích lão ca đi thay y phục, huynh mặc y phục như vậy chẳng lẽ là muốn đi hỏi vợ?

Thích Kế Quang xoa xoa tay cười ha hả:

– Tuy rằng giao tình giữa chúng ta rất tốt, nhưng Tần lão đệ vẫn là đại quan triều đình, ngu huynh mặc y phục cũ rách tiếp đãi sẽ có điều thất lễ.

Lão Thích này thật là thú vị, Tần Lâm cảm thấy buồn cười, Thích Kế Quang ở trong doanh mặc y phục cũ, vào kinh sư, ở trong trướng trung quân lại thay y phục mới, chẳng trách nào lão rất được lòng quân, tài diễn xuất này muốn đoạt giải Oscar cũng không khó khăn gì.

Tần Lâm cũng không phải là đại quan triều đình thị sát, nhưng Thích Kế Quang cũng lấy lễ tiếp đãi long trọng như Khâm Sai đại thần, truyền Phó Tổng Binh, Tham Tướng, Du Kích tướng quân, Tọa Doanh quan, Thủ Bị, Bả Tổng, Đề Điều quan trong doanh toàn bộ vào trướng trung quân tham kiến.

Chỉ thấy trong trướng trung quân đầu người lố nhố, khôi giáp loảng xoảng vang dội, Thích Kế Quang chỉ Tần Lâm, cười hì hì nói:

– Các ngươi còn không quỳ xuống tham kiến!
– Cần gì hành đại lễ như vậy?

Tần Lâm vội vàng thoái thác.

Đám quan tướng này tuyệt đối phục tùng Thích Kế Quang, nhưng thấy thần sắc lão cũng không giống như là phát ra quân lệnh, lại thấy Tần Lâm chỉ là một quan quân cẩm y tam phẩm, ai nấy đều cảm thấy kỳ quái. Lại nói nơi đây Phó Tổng Binh, Tham Tướng phong hàm Đô Đốc Đồng Tri, Đô Đốc Thiêm Sự có bảy tám người, là quan võ tòng nhất phẩm, chính nhị phẩm.

Thích Kế Quang cười ha hả:

– Hắn chính là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Tần tướng quân mà bản soái thường nói, thiếu niên anh hùng lật đổ đại tham quan Dương Triệu lấn áp chúng ta, lại tay không ngăn voi ngự tiền.

Không ngờ rằng Tần tướng quân lại trẻ tuổi như vậy, các tướng quân trong trướng lập tức ồ lên một trận, miệng báo quan hàm lý lịch, nhất tề xưng “Mộc ân tiểu tham kiến Tần tướng quân”.

Tiếng kêu giống như sét đánh, trong tai Tần Lâm kêu lùng bùng không ngớt, hắn vội lấy hai tay đỡ hờ:

– Quả nhiên toàn là tinh anh bảo vệ xã tắc, chư vị cực khổ, xin đứng lên!

Các tướng quân thảy đều quan sát Tần Lâm, vốn là Thích Kế Quang nói, những tướng quân này đều cho rằng hắn là một đại hán eo rộng mười tấc, thân cao chín thước, đến lúc này nhìn thấy người thật mới biết hắn cũng không có ba đầu sáu tay.

– Ủa, tướng mạo như vậy làm sao có thể ngăn cản voi điên?
– Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu, đại quan triều đình lão mưu thâm toán, không ngờ rằng đã gục trên tay hắn.

Các tướng quân nhỏ giọng bàn tán.

– Sao hả, cảm thấy thất vọng ư?

Tần Lâm cười híp mắt hỏi, lại chỉ vào mũi mình:

– Thật là có lỗi với các vị, bản quan chỉ có một lỗ mũi, hai con mắt, một cái miệng, không có gì khác mọi người.

Các tướng quân cùng nhau cười ầm, những quan võ thẳng tính này thích ăn ngay nói thẳng, Tần Lâm nói như vậy rất hợp tính bọn họ.

Thích Kế Quang cũng cười lên:

– Đám lỏi con này không biết Tần tướng quân là nhân vật giản tại đế tâm hay sao? Với tuổi tác còn trẻ như vậy, nhất định sẽ còn chắp cánh bay cao, chỉ cần lọt vào pháp nhãn của hắn, tương lai các ngươi sẽ được hưởng lây oai phong theo hắn.

Đám võ tướng lại ồ lên khen hay, không khí trong trướng trung quân nhất thời trở nên vô cùng nhiệt liệt.

Tần Lâm hoàn toàn bất đồng với đại quan Binh bộ, Khâm Sai trước đây tới thị sát tuần tra, không hề tỏ vẻ tự cao, vẫn xưng huynh gọi đệ với những tướng quân này.

Đến giờ cơm trưa, Thích Kế Quang liền phất tay một cái:

– Đám lỏi này giải tán cả đi, Tần tướng quân đi đường mệt nhọc, cũng đã đến lúc dùng cơm nghỉ ngơi.

Vì sao lại đuổi bọn họ vào giờ cơm? Tần Lâm cũng ở nơi đây, vốn tưởng rằng Thích Kế Quang sẽ mời những tướng quân này cũng ăn, không ngờ rằng lão đuổi thẳng bọn họ đi như vậy.

Nhưng thật là kỳ quái, dường như các tướng quân đã biết trước Đại Soái mình sẽ không giữ lại ăn cơm, đồng loạt quỳ một chân trên đất cáo từ, bình thản rời đi. Chẳng những bọn họ không hề tỏ ra không vui, từ đầu đến cuối cử chỉ vẻ mặt đều kính ngưỡng có thừa.

– Nào lại đây…

Thích Kế Quang cực kỳ nhiệt tình mời Tần Lâm:

– Ngu huynh làm chút tiệc đạm bạc đón gió tẩy trần cho hiền đệ, nhân mã do hiền đệ dẫn tới cũng đã được bố trí thỏa đáng.

Chỉ chốc lát sau, trong soái trướng đã bày xong tiệc, sâm Liêu nướng hành, tay gấu chưng đường phèn, tôm rim, đùi hươu hầm… món ăn vô cùng phong phú.

Không biết vì sao Thích Kim bĩu môi đứng bên cạnh, dường như tỏ vẻ không vui.

Tần Lâm thấy chỉ có hai người Thích Kế Quang với mình, không thể nào ăn hết, bèn gọi Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực đi vào cùng ăn, cũng mời Thích Kim ngồi xuống.

Thích Kế Quang cùng Tần Lâm chuốc chén với nhau, Ngưu Đại Lực cùng Lục Viễn Chí tranh thủ thời cơ đối phó cả bàn thức ăn ngon. Duy chỉ có Thích Kim ở Tiện Nghi phường ăn vịt quay gió cuốn mây bay, xem ra vào lúc này khẩu vị không tốt lắm, hồi lâu mới gắp một miếng, một mực buồn buồn không vui, làm hại Thích Kế Quang mấy lần nháy mắt ra hiệu cho y. Kết quả không biết Thích Kim có chú ý hay không, thái độ vẫn y như cũ, Tần Lâm nhìn thấy hết thảy không bỏ sót.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220