Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 129
Phần 129: Hiến Phu

– Chà?

Trương Cư Chính như cười như không nhìn con gái, vẻ mặt không khỏi lộ vẻ chế nhạo.

– Phụ thân thật là, lại dám gạt con gái…

Trương Tử Huyên lập tức hiểu ra, bĩu môi lộ vẻ làm nũng, lắc vai phụ thân quầy quậy.

Tần Lâm tuổi còn trẻ đã làm đến chức Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, đã là tình huống cực kỳ đặc thù, nếu như gia quan tấn tước thêm cho hắn, chỉ sợ rất nhanh sẽ công cao không còn chỗ thưởng nữa, khiến cho hắn lông cánh đầy đủ, trở thành mục tiêu của một ít người quá sớm, không phải là giúp hắn, ngược lại hại hắn.

Để bút xuống, Trương Cư Chính thở dài một tiếng trong lòng, rất nhanh lại lên tinh thần:

– Tần Lâm trí tuệ hơn người, lại biết thẩm thời độ thế, trong vòng mười năm nhất định hắn sẽ đầy đủ lông cánh, đến lúc đó ta sẽ phong cho hắn làm nhất phẩm đương triều Tả Đô Đốc, nhưng mà con gái ta…

Trương Cư Chính có lòng tin tuyệt đối đối với mình, Thái hậu tin vị Trương tiên sinh này, Hoàng đế tôn kính vị đế sư này, bên trong lại liên minh cùng Ty Lễ Giám Phùng Bảo, bên ngoài là Giang Lăng đảng chiếm cứ năm trong sáu bộ. Nắm giữ trong tay Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, quyền khuynh thiên hạ, căn bản không người nào có thể làm rung chuyển địa vị của ông ta, ngay cả bản thân Hoàng đế… cũng không thể!

Mà Trương Cư Chính tuổi mới hơn năm mươi, chính là tuổi xuân thu cường thịnh. Ông ta tự tin tuyệt đối có thể làm đế sư Thủ Phụ tiếp mười năm, thậm chí hai mươi năm.

Nhưng, thanh xuân dễ qua, tuổi hoa dễ già, con gái như hoa như ngọc năm nay mười chín tuổi, còn phải chờ Tần Lâm mấy năm nữa?

Trương Tử Huyên nghe lời của phụ thân, nhưng không một chút ưu sầu. Nàng di truyền ở phụ thân ở chỗ biết mưu biết tính, là nữ trung Gia Cát, cũng không phải cái loại tiểu nữ nhân đa sầu đa cảm, hơn nữa từ trong mắt của Tần Lâm, nàng cũng đã sớm nhìn thấu tâm ý của hắn.

– Phụ thân, người cứ muốn gả con gái ra ngoài như vậy sao?

Trương Tử Huyên đẩy bả vai phụ thân, làm bộ không vui hờn mát.

– Được rồi, được rồi…

Trương Cư Chính ở trong triều đình đánh đâu thắng đó, ở trong nhà đối với con gái duy nhất lại cơ hồ có cầu tất ứng, cười vỗ vỗ tay của Trương Tử Huyên, coi như bỏ qua chuyện này.

– Tần Lâm ôi Tần Lâm, nếu không phải là Huyên nhi, ta thật muốn phong ngươi làm Tả Đô Đốc, xem ngươi có còn lỳ nữa hay không?

Trương Cư Chính suy nghĩ một chút về dáng vẻ vô lại bại hoại của Tần Lâm, tự mình không nhịn được cười lên.

Ý kiến của Đế sư Thủ Phụ, từ trước tới nay cơ hồ triều đình đều làm theo, rất nhanh thánh chỉ giáng xuống, Cảnh Định Lực đốc sư lao khổ công cao, gia thăng hàm Hữu Đô Ngự Sử Binh Bộ Thượng Thư, vẫn đảm nhiệm Kế Liêu Tổng Đốc, Thích Kế Quang lập công phong Tả Trụ Quốc, cho tập tước một con trai, Tần Lâm điều tra quân tình đắc lực, thưởng hai trăm lượng bạc.

– Trương tiên sinh thật là, làm sao nhất bên trọng nhất bên khinh như vậy?

Vạn Lịch đế Chu Dực Quân cúi đầu đi tới đi lui ở Dưỡng Tâm điện, hai Trương Ty Lễ Giám bồi ở bên cạnh. Chợt Hoàng đế ngẩng đầu lên:

– Hai vị Trương bạn bạn, các ngươi nói trẫm nghe thử, có phải Trương tiên sinh cùng Tần ái khanh có cừu oán gì hay không?! Nhớ là khi trẫm mới bắt đầu nghe tên Tần ái khanh, là hắn phá được đại án Kinh Vương phủ, lập công lớn, Trương tiên sinh lại nói thiếu niên đắc chí, không thích hợp quá ưu đãi, cho nên đè ép chuyện thăng thưởng một cấp.

Trương Thành cùng Trương Kình nhìn lẫn nhau, trong lòng đều biết tại sao Hoàng đế có thể nhớ lâu chuyện như vậy… Không phải Hoàng đế nhớ Tần Lâm, mà là nhớ ngày đó bởi vì học đọc sai một chữ “Sắc bột như dã”, bị Trương tiên sinh hung hăng dạy dỗ một trận, cho nên mới liên đới nhớ lây Tần Lâm.

Mặc dù ở trong thâm cung này, nói ra chỉ sợ cũng không gạt được hai vị Trương tướng gia, Phùng Ty Lễ, hai Trương nhìn thấy các Đại Hán tướng quân cùng cung nữ thái giám đều đứng khá xa, liền nhích đến gần Hoàng đế một chút.

– Bệ hạ…

Trương Kình thêm dầu thêm giấm nói:

– Tần Lâm cùng tướng phủ không hợp nhau lắm, nghe nói Trương tiên sinh thường khiển trách hắn, vì là họ Tần đó cố ý bất lương, nghe nói Tướng gia còn mắng qua hắn không biết liêm sỉ.

Trương Thành liếc mắt nhìn đồng bạn, vội vàng biện hộ thay cho Tần Lâm:

– Hoàng gia minh giám, Tần Lâm làm sao không biết liêm sỉ chứ? Chỉ sợ là nghe sai đồn bậy, Hoàng gia không nên tin lời đồn đãi vô căn cứ này.
– Trương tiên sinh mắng Tần ái khanh không biết liêm sỉ ư?

Chu Dực Quân nghe nói như thế, ngược lại cười lên, như có điều suy nghĩ.

Tần Lâm biết chuyện phát sinh trong Hoàng cung rất nhanh. Sau khi hắn trở lại kinh sư, Trương Tiểu Dương liền tới bái phỏng, thêm dầu thêm mỡ tố cáo Trương Kình một trận.

Tần Lâm lại không đếm xỉa tới sẽ những chuyện vặt vãnh này. Chuyện của hắn có rất nhiều, trừ thân thiết cùng Từ Tân Di và Thanh Đại ra, Bắc Trấn Phủ Ty cũng có công vụ. Mặt khác, rốt cuộc Vương hoàng hậu có liên hệ gì với Văn Hương môn hay không, cũng là công tác trọng điểm mà hắn phái người ngầm theo dõi.

Điều tra biết được, trong nhà Vương hoàng hậu cũng không phủ nhận quan hệ tộc hôn cùng Văn Hương môn môn chủ Vương Sâm. Nhà mẹ Vương hoàng hậu thậm chí còn thờ Phật Di Lặc, nhưng nàng ta tham gia vào đến độ sâu nào, chuyện này cũng không biết được.

Chuyện liên quan đến bí ẩn Thiên gia, Tần Lâm tuyệt không dám khinh cử vọng động, âm thầm quan sát, chờ đợi thời cơ, lựa chọn cơ hội có lợi nhất đối với mình…

Ba hôm sau, kinh sư cử hành nghi thức hiến phu long trọng.

Quân Mông Cổ đầu bù mặt dơ bẩn bị binh lính kinh doanh áp giải, từ phía Nam Vĩnh Định môn tiến vào kinh sư, dọc theo đường Chánh Dương một đường đi tới Ngọ Môn.

Những quân Mông Cổ này tên nào cũng toát ra đầy mùi tanh tưởi, bộ dáng hung ác đáng sợ, vừa nhìn cũng biết là kiêu binh hãn tướng trên thảo nguyên.

Dân chúng đứng ở hai bên đường phố vây xem, có tiểu hài tử được mẫu thân ôm, thấy những quân Mông Cổ này hung thần ác sát, lập tức liền khóc.

– Ngoan không được khóc, nhìn kìa, bọn chúng đều bị trói, là Thích gia gia dẫn binh tướng bắt những người xấu này!

Thiếu phụ giơ tay chỉ về phía trước, chẳng phải sao, Thích Kế Quang cùng Cảnh Định Lực cưỡi ngựa đi ngang, rất nhiều quan binh khua chiêng gõ trống, khải hoàn mà trở về!

Thích Kế Quang cực kỳ khiêm nhượng, thân là võ tướng, thuộc hạ, lão ghìm cương ngựa, nhường cho Cảnh Định Lực đi trước một đầu ngựa.

Ngự tọa của Hoàng đế ngồi ở thành lâu Ngọ Môn, Chu Dực Quân ngồi ngay ngắn trong đó, nhìn ngắm quảng trường phía dưới Ngọ Môn. Hai bên đứng thẳng là những tướng lãnh cao cấp có tước vị, tỷ như Định Quốc Công Từ Văn Bích, Thành Quốc Công Chu Ứng Trinh, phía dưới còn đứng rất nhiều Đại Hán tướng quân.

Ở trên quảng trường, đông đúc quan viên nhìn soi mói, tù binh bị dắt đi vào, tay chân mang xích sắt, một khối có lỗ tròn có tấm vải đỏ xuyên qua đầu, che ngực che lưng, bị quát thét bắt quỳ xuống đối diện Ngọ Môn.

Lúc này, Hình bộ Thượng Thư Nghiêm Thanh mau bước về phía trước, đứng lại, sau đó lớn tiếng đọc rõ tội lớn ngập trời của các tù binh, dĩ nhiên chỉ nhằm vào quan quân Mông Cổ cao cấp từ Na Nhan Thiên Hộ trở lên, nếu không lần này gần ba vạn tù binh, đọc hết tên chỉ sợ cũng phải chừng mấy ngày.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220