Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 70
Phần 70: Đại Hỷ

Bất quá chuyện làm cho Du Tư Cao cùng Trầm Hữu Dung kinh ngạc cũng không phải là thư pháp xinh đẹp, mà là câu chữ trong thơ, Tần Lâm nhờ Cảnh Đại tiên sinh chiếu cố hai vị môn sinh, khẩu khí thật sự dàng tùy tiện giống như bạn cũ.

Mọi người đều biết Cảnh Định Hướng là nhân vật lãnh tụ thanh lưu, vào mười năm trước đã danh mãn sĩ lâm, ba huynh đệ Cảnh Định Hướng, Cảnh Định Lực, Cảnh Định Lý được xưng Hoàng An Tam Cảnh. Trừ Cảnh Định Lý không có ra làm quan, hai vị trước một là Tuần Phủ Phúc Kiến, một là Kế Liêu Tổng Đốc, quyền cao chức trọng.

Không nghĩ tới Tần Lâm lại có giao tình với Cảnh Định Hướng trước là lãnh tụ thanh lưu, sau làm phong cương đại lại. Có Tuần Phủ Phúc Kiến giúp một tay, cho dù là Du Tư Cao không biết làm quan, bên trong Phúc Kiến cũng có thể đi ngang.

Hai vị bằng hữu sùng kính nhìn Tần Lâm, quả thật không biết trên đời này còn có cái gì mà vị ân chủ này không làm được.

Lục mập ở phía sau nhịn cười đau bụng: Huynh đệ Cảnh gia, hắc hắc, thật ra là đồng môn với hai người các ngươi…

Trước khi cáo từ, Du Tư Cao mấy phen muốn nói lại thôi, cuối cùng rốt cục không nhịn được hỏi vấn đề mấy hôm nay vẫn lởn vởn trong đầu:

– Ân chủ minh giám, ngài từng nói tiên phụ chỉ biết lo thân mình, là tiểu thừa Phật pháp, Thích lão thúc không tiếc tự ô mà phổ độ chúng sanh, là Đại Thừa Phật pháp, như vậy ngài tu theo pháp môn nào?

Trầm Hữu Dung cũng nhìn chằm chằm Tần Lâm. Trải qua thời gian vừa rồi, y và Du Tư Cao chỉ cảm thấy tựa như ảo mộng, càng ngày càng không nhìn thấu Tần Lâm. Du Đại Du chỉ lo cho khí tiết bản thân, cuộc sống cực khổ vất vả. Thích Kế Quang khôn khéo linh hoạt, vì quyền vị mà tự ô thanh danh, Tần Lâm là hai vị kiều thê tả ôm hữu ấp, bất kể quan văn thanh lưu, võ tướng trong quân hay là võ công huân quý, bằng hữu khắp thiên hạ, lại được mặt rồng ưu ái giản tại đế tâm. Hắn đi theo đường lối gì, quả thật là hai người trẻ tuổi này nghĩ mãi không ra.

– Chuyện này…

Tần Lâm sờ sờ mũi, đúng lúc xuyên qua cửa sổ nhìn thấy Từ Tân Di cùng tiểu Đinh đang đá cầu, một người nóng bỏng, người kia ngây thơ duyên dáng, bèn mỉm cười một tiếng:

– Đại tự tại hoan hỷ thiền.

Khụ khụ… Du Tư Cao cùng Trầm Hữu Dung luôn miệng ho khan, pháp môn bất nhị này, bọn họ cũng không có cách nào bắt chước.

Cuối cùng, hai vị Đại tướng Thủy sư tương lai nhất tề quỳ sụp xuống đất, trịnh trọng dập đầu ba cái với Tần Lâm, đại ân không lời nào cảm tạ hết được.

Chờ hai vị võ tướng cáo từ, đi khuất bóng lưng, Từ Văn Trường mới vuốt chòm râu dê tiến ra, cười chắp tay một cái:

– Chúc mừng Tần trưởng quan, chúc mừng Tần trưởng quan, dưới quyền lại được thêm hai viên hổ tướng…

Lục Viễn Chí hơi có tiếc nuối:

– Đáng tiếc, Lưu Thủ Hữu tay độc phía sau màn…
– Lưu Đô Đốc là người tốt…

Từ Văn Trường gật gù đắc ý, trong mắt chợt lóe ánh sáng giảo hoạt:

– Nếu không nhờ Lưu Đô Đốc ra sức chèn ép như vậy, làm sao trưởng quan chúng ta có thể khiến cho hai vị hổ tướng quy phục?

Tần Lâm thành thật gật đầu một cái:

– Ừm, chuyện xấu như vậy, tốt nhất Lưu Đô Đốc nên làm thêm vài lần nữa.

Trời ơi, quả nhiên Tần trưởng quan mặt dày tâm độc.

Tháng Tám mùa Thu mùi hoa quế ngạt ngào, phủ đệ Tần Lâm giăng đèn kết hoa, đèn lồng màu đỏ treo thật cao, chữ Hỷ đại hồng dán trên cửa chính, cửa sổ.

Chẳng lẽ Tần Lâm muốn kết hôn vị thê tử thứ ba?

Người kết hôn không phải là Tần Lâm, mà là Lục Viễn Chí. Tên này đang hất mặt mập đứng ở cửa nghênh đón tân khách, tươi cười rạng rỡ, mắt mũi miệng chụm lại với nhau.

Thân tín của Tần Lâm như Hồng Dương Thiện, Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan, thuộc quan Bắc Trấn Phủ Ty tới dự không ít. Cũng có mười mấy đường thượng quan cẩm y cố giao ở Nam Trấn Phủ Ty tới chúc mừng cho Lục mập.

Bên trong một tiểu viện đơn độc, đám tỷ muội vây quanh nữ binh Giáp gương mặt hồng hồng. Nàng là lão Đại của bọn họ, từ trước tới nay toàn là anh khí bừng bừng, vào giờ phút này xấu hổ hơn bất kỳ ai khác, đầu cơ hồ gục xuống tới ngực.

Từ Tân Di bĩu môi, khuôn mặt không kiên nhẫn:

– Gả đi, gả đi, gả hết đi! Bản tiểu thư bị họ Tần lừa, ngay cả ngươi cũng bị tên mập chết bầm kia lừa, chẳng lẽ trên đời này ngoại trừ huynh đệ bọn họ ra không còn nam nhân nào khác?

Thị Kiếm phì cười một tiếng, thừa biết tiểu thư chúng ta miệng cứng lòng mềm, thành thật mà nói, hôn sự Lục Viễn Chí cùng nữ binh Giáp còn có công lao Từ Đại tiểu thư tác hợp bên trong.

– Đại tiểu thư!

Mặc dù Từ Tân Di đã sớm gả cho Tần Lâm, nhưng nữ binh Giáp vẫn gọi như quá khứ, mặt mũi đỏ ửng kéo nàng:

– Dù sao tỳ tử không có gả ra bên ngoài, cho dù là… cho dù là kết hôn, tình chủ tớ chúng ta vẫn như cũ…
– Đây chính là ngươi nói…

Từ Tân Di cất tiếng cười ha hả, có vẻ xảo quyệt giống như gian kế được như ý, đầu ngón tay thon dài chỉ một vòng đám tỷ muội:

– Chúng ta nói trước, mặc dù họ Tần cho phép các ngươi tự chọn vị hôn phu, nhưng vì tình tỷ muội, tương lai có gả cũng phải gả cho tiểu tử trong phủ chúng ta, cũng không cho phép gả quá xa!

Các nữ binh nhất tề đáp ứng, các nàng ở trong phủ tuy danh nghĩa là nha hoàn nhưng còn tự tại hơn cả tiểu thư ở nơi khác. Cho dù là Tần Lâm cho các nàng tự chọn vị hôn phu, các nàng cũng không bằng lòng tùy tiện gả ra ngoài. Hơn nữa đám thân binh Hiệu Úy dưới tay Tần Lâm ai nấy tiền trình thật xa, chính là đối tượng gửi gắm cả đời rất tốt.

Lúc này Từ Tân Di mới cười híp mắt cởi một chiếc vòng vàng trên tay ra, tự tay đeo vào cho nữ binh Giáp, lại dặn dò mấy câu, lúc này mới rời đi.

– Phù, họ Tần kia, thiếp làm thay chàng những chuyện này đã là hết lòng hết dạ với chàng.

Từ Tân Di thở ra một hơi thật dài, nàng là nữ trung hào kiệt lòng dạ ngay thẳng, nhưng vì muốn lung lạc những tỷ muội này, để các nàng tiếp tục ra sức trong công tác tình báo tương lai, không đến nỗi vừa lập gia đình đã phải rời dđi, mới vừa rồi phải dùng chút thủ đoạn nho nhỏ, cảm thấy bản thân có vẻ không được tự nhiên.

– Chúc mừng, chúc mừng!

Trong phòng ồn ào huyên náo như vỡ chợ, một đám tỷ muội vây quanh nữ binh Giáp, tíu tít trò chuyện như bầy chim sẻ.

Mặc dù Từ Tân Di không làm ra vẻ Đại tiểu thư, đối xử tình như tỷ muội với các nữ binh, nhưng dù sao cũng có danh phận nha hoàn tiểu thư, hiện tại lại là chủ mẫu chân chính. Lúc nàng còn ở đó, các nữ binh hoặc nhiều hoặc ít đều có hơi câu thúc, hiện tại nàng đi rồi, lập tức mọi người bùng nổ.

Gương mặt nữ binh Giáp ửng đỏ, trong lòng nóng bỏng, nhìn vòng vàng đeo trên cổ tay cảm thấy vô cùng cảm kích Đại tiểu thư, lại ước mơ tương lai mình và tình lang ngọt ngào cùng hạnh phúc.

Mặc dù tên kia hơi mập một chút, nhưng tính tình rất tốt, lại được Tần trưởng quan coi trọng.

Bọn tỷ muội ồn ào một phen, nữ binh Ất cũng bắt chước Từ Tân Di, chỉ bọn tỷ muội một vòng:

– Có nghe thấy không, cũng phải tìm tiểu tử trong phủ, các tỷ muội nói ta nghe thử, tiểu tử nào là tốt nhất?

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220