Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 124
Phần 124: Cho Ra Kết Luận

Mai Tướng chỉ cảm thấy đầu phát nổ, ót nặng như đeo đá, cả người giống như cương cứng rồi run lên lật bật.

Vừa khéo Tần Lâm chuyên làm trò quỷ, ở trong trướng nhìn thấy Mai thái giám, liền âm trầm lạnh lẽo nhìn y cười:

– Mai công công, muốn tới xem thử không? Ta cưa xương sườn một mình có hơi không thuận tay, ngươi tới đây phụ một tay có được chăng?

Mẹ của ta ơi! Mai Tướng chỉ cảm thấy đáy quần nóng lên, vãi ra quần rồi, lấy lại tinh thần liền lăn một vòng ra phía ngoài mà chạy, lòng nói ta mà phụ ngươi một tay à, chỉ xem thôi cũng sắp bị hù chết rồi, tương lai sau này ngàn vạn lần không thể chọc vị Tần trưởng quan này nữa, quả nhiên hắn là một tên yêu ma.

Thích Kế Quang thấy Tần Lâm sửa trị Mai Tướng, không khỏi mỉm cười, thầm nói vị Tần lão đệ này làm đến tam phẩm đại viên còn ranh mãnh như vậy, cứ thích trêu cợt người khác.

Lúc này Tần Lâm đã cưa gãy mấy xương sườn của thi thể, buồng phổi bại lộ ra hoàn chỉnh.

– Ủa, phổi này có vấn đề!

Thích Kế Quang không hiểu cái gì là y học, nhưng lão cũng cảm thấy phổi này sưng đỏ phát trướng, bên trong nằng nặng căng đầy, không phải là nước sông thấm vào, mà là tích mủ sền sệt.

Tần Lâm một lời cho ra kết luận chắc chắn như đinh đóng cột:

– Đúng, vị Na Nhan Thiên Hộ Mông Cổ này mắc bệnh sưng phổi nghiêm trọng, ở trên thảo nguyên là chứng không thể trị, cho dù không đâm vào cổ họng y một đao kia, y cũng không sống được mấy ngày nữa!

Trên thảo nguyên thiếu y thiếu thuốc, mùa Đông lại đặc biệt giá rét, cho dù quý tộc Mông Cổ cũng không có cách nào tranh đấu với ông trời già, đáng chết thì phải chết.

Thích Kế Quang, Thích Kim cùng các vị tướng quân lập tức phát hiện không đúng, nếu vị Mông Cổ Na Nhan Thiên Hộ này thân mắc viêm phổi nghiêm trọng, đã sớm nằm ở bên trong chiên phòng thoi thóp hơi tàn rồi, vì sao lại còn lãnh binh đi ra đánh trận, sao còn đánh nhau cùng tiểu đội Dạ Bất Thu do Kế Trấn phái đến quan ngoại, còn rơi xuống sông mà chết nữa?

– Hừ hừ, vốn bản soái cảm thấy Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly bỏ tiền vốn hơi quá nặng…

Thích Kế Quang chỉ hơi trầm ngâm, liền lẩm bẩm nói:

– Hiện tại mới biết thì ra là làm ăn không vốn, lấy cái tên quỷ bệnh lao nguyên bản sắp chết ra…

Trong cùng một lúc, Lục Viễn Chí cùng Lưu Tam Đao cũng phân biệt hoàn thành công việc giải phẫu kiểm nghiệm thi thể cặn kẽ.

– Không vượt ngoài dự đoán của Tần trưởng quan, quả nhiên có điểm kỳ quặc…

Lưu Tam Đao cúi người chào làm lễ Tần Lâm, sau đó chỉ vào thi thể do lão phụ trách nói:

– Mời xem, trên đỉnh đầu lão Hoàng có một cục u, là tiểu nhân bắt chước biện pháp của Lục lão đệ, sau khi cạo sạch tóc của thi thể nhanh chóng phát hiện. Nhìn hình dáng ước chừng là do thanh đao đập trúng, một đao đánh xuống liền té xỉu, có bộ phận có triệu chứng khép lại, xem bộ dáng là trước đó bị đập cho hôn mê, vết thương có hơi khép lại, sau đó qua một đoạn thời gian mới bị một mũi tên xuyên tim bắn chết.

Lục Viễn Chí theo đó bẩm báo:

– Tần ca, đệ phụ trách giải phẫu Đại Lý, chuyện khác cũng không nói, dùng giấm đặc của Lưu gia hun nóng, nơi cổ tay hiện ra một vòng vết bầm, rõ ràng chính là khi còn sống từng bị trói qua.
– Thế nào… Tại sao có thể như vậy!

Vị Đề Điều quan phụ trách lính trinh sát Dạ Bất Thu vẻ mặt lập tức trở nên đau thương, các tướng quân khác cũng lộ vẻ căm phẫn.

Tình huống như vậy, đã có thể tái hiện giản lược chuyện đã xảy ra ngày đó như thế nào rồi.

Tiểu đội Dạ Bất Thu bởi vì nguyên nhân nào đó toàn quân chết hết, lão Hoàng cùng Đại Lý một người bị đập ngất đi, một người bị trói lại. Địch nhân vì đạt thành mục đích lừa gạt, thả hai người bọn họ ra, lão Hoàng mới vừa tỉnh dậy liền bị mũi tên bắn vào ngực giết chết. Đại Lý bị trói chặt sau khi được mở trói, tay không đứng trên mặt đất, địch nhân lại cỡi chiến mã vọt tới, có người từ chính diện chém tới đả thương bờ vai của y, có người từ phía sau bắn mũi tên ra.

Vì vậy, hai tên tù binh bị ngụy tạo ra giả tượng ngộ hại trong kịch chiến, hơn nữa cộng thêm một Na Nhan Thiên Hộ vốn chỉ còn sống được có mấy ngày. Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly coi như đã hoàn thành toàn bộ chuẩn bị cho chiến lược lừa gạt của mình.

Khá khen cho kế giương Đông kích Tây!

Thích Kế Quang đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, trong mắt hổ lệ quang chợt lóe, đột nhiên hỏi:

– Tần lão đệ, như vậy xem ra mục tiêu của Thát Lỗ cũng không phải là Đào Lâm khẩu, ngươi cảm thấy thế nào?

Tần Lâm cũng cười:

– Theo như đệ biết, Tri Châu Kế Châu Vương Tượng Càn ra sức nhiều gấp bội so với các đời Tri Châu trước, chinh tập lương thực tiền bạc đều đưa tới hướng ngược lại với Đào Lâm khẩu…

Thích Kế Quang từ góc độ quân sự, Tần Lâm từ góc độ trinh sát hình sự, cho ra kết luận giống nhau như đúc, ánh mắt của hai người đều nhìn về địa điểm giống nhau trên bản đồ.

Thích Đại Soái đột nhiên chấn động cả y giáp, sải bước như lưu tinh đi ra bên ngoài trướng, rút ra bội kiếm bên hông nhìn trời chỉ một cái, đanh giọng nói:

– Thát Lỗ giết thám báo huynh đệ của ta, thù này không báo thề không làm người, tất cả nghe đây, rạng sáng binh phát Đào Lâm khẩu, phải chém thủ cấp của Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly!

Trên thảo nguyên phía Tây của Cáp Lạt hà, một chi quân đội khổng lồ đang hướng về phía mặt trời xuống núi di chuyển nhanh. Chỉ thấy vóc người thô to của võ sĩ Mông Cổ mặc giáp da trâu sống, từng tên từng tên thần sắc đều dữ tợn đáng sợ, vô số chiến kỳ Tô Lỗ Định đón gió đêm bay lượn, đại biểu cho từng đội hàng ngàn người, hàng vạn người.

Quân đội từ đất bằng ào tới, nhìn không thấy đâu là cuối, tựa như thủy triều màu đen vô biên vô tận, tựa hồ có thể bao phủ hết thảy sự đề kháng, làm nát bấy bất cứ địch nhân nào…

Đây là liên quân tung hoành biên tái của Thổ Man bộ Đồ Môn Hãn cùng Đóa Nhan bộ Đổng Hồ Ly. Hai nhà được xưng có hơn mười vạn binh sĩ, cánh quân này không tới mười vạn cũng có tám vạn, thật đúng là uy phong lẫm lẫm, thế không thể địch.

Trong đội ngũ hành quân đông như kiến, một vị quý tộc Mông Cổ thân mặc kim giáp cỡi trên lưng con ngựa cao lớn, thân thể ngũ đoản nhưng lại phát triển bề ngang, mặt đầy thịt cộng với râu quai nón, tóc bện thành bảy cái đuôi sam nhỏ ở sau ót, lỗ tai đeo vòng vàng to lớn, nhìn thế nào cũng không giống như hạng người lương thiện.

Y chính là chủ nhân của phiến thảo nguyên này, Thổ Man bộ Đồ Môn Hãn, được xưng người thừa kế đế quốc Mông Cổ, dân chúng Trung Nguyên xưng y là Tiểu Vương Tử, hàng năm thường dẫn binh cướp bóc ở tuyến dọc theo trường thành, thỉnh thoảng dẫn dắt trọng binh xuôi Nam cướp quan, thật sự là cái họa tâm phúc của triều Đại Minh.

Một người bên trái Đồ Môn Hãn có khuôn mặt giống như con lừa, khóe miệng treo nụ cười gian trá giảo hoạt, trong đôi mắt thỉnh thoảng thoáng qua một tia hung quang, chính là Đóa Nhan bộ Đổng Hồ Ly xảo trá như hồ, chính là đồng bọn của Đồ Môn Hãn…

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220