Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 138
Phần 138: Người Chết Là Ai?

Lúc khom lưng, vận động, ho khan dùng sức cảm thấy khớp xương đau nhức, đến khi già lưng gù xuống, chiều cao bị giảm, nếu như té ngã rất dễ dàng bị gãy xương.

Lời nói này chân chính nói đúng vào tâm khảm Phùng Bảo, không cần hỏi thái giám khác, những triệu chứng mà Tần Lâm vừa kể, bản thân Phùng Bảo đã có vài triệu chứng.

Cho dù là Phùng Bảo trời sinh tính đa nghi, lúc này cũng không khỏi tin tưởng Tần Lâm mười phần. Lão từng chính mắt thấy những thái giám tiền bối lúc tuổi cao bị còng lưng vô cùng thê thảm, hiện tại nhìn bộ xương khô mắc chứng loãng xương, nhất thời trong bụng lộ vẻ sầu thảm.

Ngược lại hai người Từ Tước, Trần Ứng Phượng đứng xem nhìn ra manh mối, thấy chủ nhân mình lo lắng trùng trùng vội vàng chen lời nói:

– Tần tướng quân đã biết bệnh lý, hẳn là có phương thuốc trị chứng bệnh này.
– Đúng đúng đúng…

Phùng Bảo giống như chộp được cọng rơm cứu mạng, kéo lấy ống tay áo Tần Lâm:

– Tần… Tần tướng quân, có biện pháp trị liệu loại bệnh này chăng?

Tần Lâm gãi đầu một cái, âm thầm nghĩ ngợi: Thời này dĩ nhiên không có cách nào bổ sung hormone cho lão, nhưng bồi bổ Calci cũng có hiệu quả phòng ngừa và trị loãng xương. Giống như uống canh xương, phơi nắng nhiều vận động nhiều đều có tác dụng bồi bổ Calci, ăn đồ lòng động vật giàu sinh tố D, lòng đỏ trứng và cá biển cũng giúp hấp thu Calci.

Bất quá chữa khỏi cho lão có ích lợi gì với đất nước, với dân với ta? Phùng Đốc Công cũng không phải là anh hùng hào kiệt, chính nhân quân tử gì…

Thình lình linh cơ thoáng động, Tần Lâm nhướng mày, cố ý làm khó nói:

– Loại bệnh này là do Hậu Thiên không trọn vẹn gây ra, không phải là thuốc bình thường có thể trị được, thật sự là không dễ dàng gì. Bất quá ta còn có một vị đan dược, là thần y Lý Thời Trân chế năm xưa, sau khi trải qua bản quan cải tiến hiến tặng cho Kinh Vương lão thiên tuế, có thể tạo được tác dụng điều hòa âm dương, có thể trị liệu bệnh này.

Phùng Bảo nghe Tần Lâm nói mấy câu đầu tưởng chừng như bệnh này không có cách nào trị được, không ngờ rằng sau đó hắn đổi giọng, nói là có thuốc có thể trị, nỗi vui này không phải là tầm thường, mặt mày hớn hở hẳn lên:

– Tần tướng quân thật là y quốc diệu thủ! Nhà ta phải cảm tạ ngươi thật nhiều, bằng không tương lai loãng xương sẽ chịu đau khổ không ít…

Tần Lâm nhẹ nhàng gõ vào bộ xương khô kia một cái, cười nói:

– Ta còn một ít loại thuốc kia, ngày mai sẽ đưa tới cho Đốc Công. Ngoài ra bệnh này của các vị công công là do thiếu dương khí đưa tới, ăn nhiều thức ăn bổ dương như lòng đỏ trứng gà, gan heo… phơi nắng nhiều bổ sung dương khí cũng có chỗ ích lợi.

Phùng Bảo chợt hiểu ra, vội vàng ghi nhớ từng câu từng chữ lời Tần Lâm. Đây chính là chuyện quan hệ tới tính mạng, không thể qua loa sơ sót được. Sau đó, vị chưởng ấn Ty Lễ Giám, Đốc Công Đông Xưởng này lại nghiêm trang trịnh trọng vái chào hắn sát đất, cảm tạ hắn trượng nghĩa viện thủ.

Tần Lâm cười thầm không ngừng, thuốc bổ bình thường thêm vôi trắng (Carbonate Calci) sẽ trở thành Cao Cái Phiến, hiệu quả chắc chắn vô cùng.

Loại thuốc này vừa đúng dễ dàng có thể trị thái giám mắc chứng loãng xương, bắt đầu từ Phùng Bảo cũng có thể dùng loại thuốc này giở trò chút đỉnh.

Chờ Phùng Bảo uống Cao Cái Phiến có hiệu quả, tự nhiên Tần Lâm sẽ mượn đó phát huy, bây giờ cũng không cần nóng lòng nhất thời.

Trở lại tiếp tục kiểm tra bạch cốt, Tần Lâm lại dùng thước đo chiều dài xương đùi bộ xương, dựa theo hệ số tỷ lệ xương của nam nhân Trung Quốc, rất nhanh tính được chiều cao của người này: Năm thước một tấc (1 thước 73).

Cũng có nghĩa là người chết là tên hoạn quan thân cao năm thước một tấc, chừng ba mươi tuổi, mắc chứng loãng xương, là mười năm trước đã được chôn xuống đất, nếu như sống đến bây giờ, hẳn đã có bốn mươi tuổi.

Phùng Bảo, Từ Tước cũng không có biểu hiện đặc biệt giật mình, ngược lại nhìn nhau, dáng vẻ quả nhiên như vậy, hiển nhiên trước đó cao thủ Đông Xưởng Lưu Tam Đao cũng đã cho ra kết luận tương tự. Chỉ bất quá lão không nhận định được thân phận hoạn quan từ chứng loãng xương.

– Nghe nói Tần tướng quân có thể làm cho khô lâu hiện ra dung mạo khi còn sống?

Phùng Bảo thử hỏi thăm dò.

Tần Lâm gật đầu một cái, hắn đã đem theo sẵn các công cụ như tóc giả, đất sét, đũa, keo dán… cũng không giấu giếm, bắt đầu công việc phục hồi dung mạo ngay trước mặt Phùng Bảo, Từ Tước cùng Trần Ứng Phượng.

Hoàn toàn giống với trình tự lần trước, cũng dựa theo điểm đặc thù giải phẫu học gương mặt nam nhân Trung Quốc, lấy được độ dày da thịt, dán các đoạn đũa vào các vị trí khác nhau trên mặt đánh dấu độ dày, sau đó đắp đất sét lên đầu lâu dày mỏng không đồng nhất, cuối cùng chỉnh lý sửa sang lại.

Cân nhắc đến chết người khi còn sống là vị hoạn quan chừng ba mươi tuổi, Tần Lâm nhớ lại vẻ mặt của Trương Thành, Trương Kình và Hoàng Tri Hiếu, chuẩn bị tham khảo.

Chỉ thấy Phùng Bảo đờ đẫn, miệng há ra, sắc mặt bất âm bất dương, Tần Lâm bèn bật cười hăng hắc xấu xa.

Đại công cáo thành.

Chỉ thấy tượng đầu người hoàn thành dung mạo phục hồi như cũ, trán hơi nhô ra, xương gò má thấp, má lõm sâu vào, cằm hất ra ngoài, phối hợp với nụ cười lạnh lùng âm hiểm thường thấy trên mặt thái giám, quả thật sống động y như thật.

– Tôn… Tôn Hoài Nhân, quả nhiên là Tôn Hoài Nhân!

Phùng Bảo vừa giận vừa sợ, vỗ bàn một cái thật mạnh.

Sau khi phục hồi dung mạo chỉ thấy có tám chín thành tương tự Tôn Hoài Nhân, bất quá trẻ hơn chừng mười tuổi, ngoài ra còn có bằng chứng phụ khác, Phùng Bảo có thể trăm phần trăm kết luận người chết này chính là Tôn Hoài Nhân.

Hẳn Tôn Hoài Nhân hiện ở trong cung là giả mạo, người chết này mới thật sự là Tôn Hoài Nhân.

Tần Lâm cầm vải sạch lau đất sét dính trên tay, chỉ chỉ bộ xương khô:

– Không nên động tới bộ xương khô này, ta cảm thấy có lẽ tương lai còn có chỗ dùng. Phùng Đốc Công, hai ta chung sức hợp tác, bây giờ phải chăng là lúc nên công khai minh bạch hết thảy với nhau?

Phùng Bảo gật đầu một cái, ra hiệu cho hai tên thủ hạ kể lại chuyện đã xảy ra cho Tần Lâm.

Từ Tước hất đầu lên, rất là tự đắc nói:

– Tần tướng quân quả thật xét âm đoán dương, mắt thần như điện, bất quá Đông Xưởng chúng ta cũng không phải ngồi không. Bên trong bên ngoài cung có chút gì gió thổi cỏ lay, cũng lọt vào tai mắt chúng ta.

Trần Ứng Phượng nói tiếp:

– Cho nên tháng Bảy Vương Hoàng hậu đột nhiên phạt trượng đánh chết Lữ Quế Hoa, chúng ta lập tức lưu ý. Phải biết rằng trước đó số người bị Vương Hoàng hậu phạt trượng đánh chết toàn là đám nô tài làm việc không cẩn thận, tay chân không sạch sẽ. Nàng muốn cầm quyền hậu cung, giở uy phong ra, chuyện này là không tránh khỏi. Duy chỉ có Lữ Quế Hoa này lại cẩn thận từng chút, hẳn không hề chọc giận nương nương mới đúng…

Vì vậy Đông Xưởng liền lặng lẽ đem thi thể Lữ Quế Hoa trở về kiểm nghiệm, nhưng bản thân thi thể không có bất cứ vấn đề gì, Đông Xưởng Lưu Tam Đao tế xuất tuyệt kỹ hun xương, cũng không phát hiện được gì. Rốt cục dùng bộ xương khô ấy để thử dò xét Tần Lâm có năng lực phục hồi tướng mạo khô lâu khi còn sống hay không.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220