Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 80
Phần 80: Kỹ viện kỹ nam (Hạ)

Hoặc là bị hoạn làm thái giám, hoặc là bị bán vào kỹ viện kỹ nam, tóm lại số mạng của những bé trai bị mất tích này vô cùng đáng ngại.

Tần Lâm liền nói mình muốn tra vụ án bé trai mất tích, Hoàng Gia Thiện vốn là có chức trách trong người, lúc này thỉnh cầu hợp tác, vì vậy bộ khoái nha dịch Uyển Bình huyện cũng gia nhập vào đội ngũ lùng bắt tập đoàn yêm cái bắt cóc nhi đồng.

Hoàng Gia Thiện nói như chém đinh chặt sắt:

– Tần tướng quân yên tâm, hạ quan nhất định tận hết chức trách, phối hợp với Bắc Trấn Phủ Ty các ngươi giải quyết nhanh gọn vụ án này. Bằng không hạ quan là phụ mẫu một phương, làm sao ăn nói với rất nhiều dân chúng mất đi con cháu như vậy.

Tất cả Hiệu Úy Bắc Trấn Phủ Ty Cẩm Y Vệ đều là đặc vụ tinh anh, Từ Đình Phụ quản mấy kinh doanh là hệ thống quân sự, Tuần Thành Ngự Sử dẫn dắt Ngũ Thành Binh Mã ty, bình thời phụ trách trị an kinh sư, bộ khoái nha dịch Uyển Bình huyện lại là địa đầu xà, thổ địa thần ở kinh thành.

Tất cả những lực lượng này đều bị Tần Lâm phát động, đi khắp nơi tìm kiếm trẻ con bị bắt cóc, lật tung cả mặt đất kinh thành lên. Trong lúc nhất thời phía Nam kinh sư trở nên náo loạn, khu vực đám cái yêm tụ tập bị cày xới rất nhiều lần.

Lần này kinh sư bị Tần Lâm làm cho huyên náo như vậy là vì bắt bọn bắt cóc, tìm trẻ con mất tích, lời đồn này cũng bay lên trên:

Có người nói là Tôn thiếu gia Giang Lăng tướng phủ mất tích, cho nên các nha môn mới đi tìm kiếm khắp nơi giống như nổi điên. Có người nói người mất tích không phải là Tôn thiếu gia tướng phủ, mà là Lộ Vương trong Hoàng cung, thân đệ đệ của Vạn Lịch Hoàng đế. Lại có người nói chuyện này là Tần trưởng quan Cẩm Y Vệ cầm đầu làm, sợ là con của Tần trưởng quan mất tích…

Thánh thần ơi, Tần Lâm thầm nhủ trong lòng ta còn chưa có hài tử, vì sao có lời đồn như vậy?

Nói tóm lại, không ai tin tưởng xuất động nhiều người như vậy chỉ là vì tìm một đứa trẻ bình thường nhà nông, chính là vì thực hiện cam kết của Tần Lâm với Chu Lão Hàm cùng Chu Nghiêu Anh.

Đúng lý ra điều động nhiều nha môn như vậy, cho dù là mò kim đáy biển cũng phải tìm được Cẩu Đản mới đúng.

Nhưng chuyện này hết sức kỳ quái, lùng sục toàn thành ba ngày, bắt được đám bắt cóc nhiều không đếm xuể, tìm được trẻ con bị bắt cóc có tới năm sáu trăm. Vô số phụ mẫu tìm lại được con mình, nhìn trời chúc Tần trưởng quan phúc thọ kéo dài trăm tử ngàn tôn, ai nấy về nhà lập bài vị trường sinh thờ Tần Lâm. Thế nhưng Chu Cẩu Đản cháu trai Chu Lão Hàm, từ đầu đến cuối không có bất kỳ tin tức gì.

– Quả thật là tà môn!

Lục mập nện mạnh một quyền xuống bàn.

Tần Lâm nói y béo tròn béo trục nhìn qua vui vẻ, bèn để cho y phụ trách an bài Chu Lão Hàm. Mấy ngày nay không tìm được Cẩu Đản, Chu Lão Hàm than thở không cần phải nói, mỗi lần gặp tên mập lập tức luôn miệng hỏi có tin tức gì không, khiến cho trong lòng tên mập cũng vô cùng khó chịu.

Ngưu Đại Lực vuốt ve Tấn Thiết Bàn Long côn, đôi mắt to như chuông đồng của y lóe lên vẻ ác độc:

– Tìm được tên bắt cóc kia, lão Ngưu ta sẽ đập một gậy, khiến cho y trở thành bánh thịt.

Chỉ là một đám chuyên bắt cóc trẻ con mà thôi, có thể có thần thông gì rộng lớn? Xuất động nhân mã cũng đã đủ để lật cả Bắc Kinh thành tung lên, nhưng vẫn chưa tìm được.

– Chẳng lẽ Cẩu Đản không ở kinh sư?

Lục Viễn Chí tỉnh táo lại gãi gãi đầu, cảm thấy rất có khả năng này, đôi mắt nhỏ sáng lên:

– Đúng rồi, dường như Hoàng Huyện Lệnh đã nói, đám bắt cóc Cẩu Đản cũng không phải là chuẩn bị cho Yêm Cửu, mà là muốn nuôi lớn bán vào kỹ viện kỹ nam.

Quả thật lần này bắt được băng đảng bắt cóc cũng có mấy nhóm không phải là vì Yêm Cửu, mà là chuẩn bị bán các bé trai vào kỹ viện kỹ nam.

Có khả năng này không?

Tần Lâm vỗ vào bụng béo tên mập một cái:

– Ngu ngốc, cẩn thận nhớ lại dung mạo Cẩu Đản, xem nó có thích hợp vào kỹ viện kỹ nam không? Ta thấy đệ còn thích hợp hơn nó…

Tên mập tỏ vẻ đau khổ, Ngưu Đại Lực cười ngoác miệng tới mang tai…

Đúng là như vậy, muốn làm kỹ nam vậy phải có da dẻ mịn màng trắng trẻo, mày thanh mắt sáng, thật là thanh tú giống như đại cô nương. Trong đám bằng hữu của Tần Lâm, thế tử Kinh Vương Chu Do Phiền là hợp cách nhất.

Kinh Vương phủ Kỳ Châu, Chu Do Phiền lần nữa trúng thương sắc mặt tái nhợt không có bao nhiêu huyết sắc, được nha hoàn dìu đỡ nâng chén rượu lên, rót về phía kinh sư phương Bắc xa xôi:

– Tần hiền đệ, ngu huynh chúc ngươi tiền trình thật xa, tung hoành tam vạn lý, hùng phong chấn cửu châu.

Nước da Chu Lão Hàm đen như than, Cẩu Đản cũng hơi giống như gia gia, tuy rằng kháu khỉnh nhưng mày rậm mắt to, da hơi đen. Với tướng mạo như vậy nếu tương lai trưởng thành vào kỹ viện kỹ nam, chỉ sợ ngay cả quỷ cũng không tới cửa!

Không giống như bắt bé gái có thể bán khắp nơi, làm kỹ nữ làm nha hoàn không được còn có thể bán cho lưu manh trên núi. Bắt cóc bé trai cũng chỉ có hai cách dùng kỹ viện kỹ nam cùng Yêm Cửu. Nếu Cẩu Đản tuyệt không thể nào vào kỹ viện kỹ nam, cũng chỉ có khả năng mang tới kinh sư chờ Yêm Cửu.

Nhưng vì sao lại không tìm được?

Từ Văn Trường cũng lật hồ sơ xem, vị lão Thiệu Hưng Sư Gia này vuốt vuốt râu, đột nhiên sờ cằm mỉm cười:

– Tần trưởng quan, ngươi cố ý phân ra xấp hồ sơ này, có lẽ đã nhìn ra được manh mối nào đó phải không?

Tần Lâm chất hồ sơ của những hài tử chưa tìm được sang một bên, rất nhanh Từ Văn Trường đã phát hiện ra điểm giống nhau của những vụ án này: Đều là mất tích ở những địa phương vắng vẻ hẻo lánh, từ Sơn Đông Trực Lệ cho đến Tuyên Phủ Kế Châu đều có.

– Đúng vậy, số hài tử chưa tìm được này rất có thể cùng bị một nhóm bắt cóc bắt.

Tần Lâm gật đầu một cái:

– Ta đang suy nghĩ, nếu như kết luận này là chính xác, rốt cục là kẻ nào có năng lực tổ chức bắt cóc với quy mô lớn như vậy ở những địa khu vắng vẻ?

Tần Lâm chưa kịp tìm được câu trả lời, Ma Vân Kim Sí Thành Thiết Hải thở hổn hển tới cầu kiến.

Vừa thấy Tần Lâm, vị Sơn Đông đại hào này không ngủ không nghỉ, trắng đêm giục ngựa chạy như bay chạy tới, thần sắc liền trở nên kích động:

– Tần trưởng quan, không xong, phía Nam Sơn Đông Hà Bắc, giang hồ hắc bạch hai đạo đều rối loạn, nói là đông đảo cao thủ Bạch Liên giáo cùng nhau Bắc thượng. Tả Hữu Sứ Giả, Thập Trưởng Lão, nội ngoại Đường chủ Hương chủ Bạch Liên giáo ùn ùn kéo tới kinh sư, e rằng muốn khởi sự chuyện lớn!

Nghe thấy tin này, Tần Lâm hơi giật mình, trong lòng âm thầm kinh ngạc.

Bạch Liên giáo trải qua mấy trăm năm mà không suy, thế lực ngầm trong dân gian không phải là tầm thường, trong giáo cao thủ như mây. Tần Lâm đã biết công phu của Thập Trưởng Lão, là là cao thủ đỉnh cấp trên chốn giang hồ.

Nghe nói tu vi Đường chủ tam đường Thanh Dương, Bạch Dương, Hồng Dương lại cao hơn Thập Trưởng Lão, mà một thân thần công Phụng Thánh Tả Sứ, Ứng Kiếp Hữu Sứ càng cao hơn nữa. Về phần vị Bạch Liên giáo chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi, rốt cuộc tu vi cao tới trình độ nào, đủ loại tin đồn giang hồ đã đến gần thần thoại.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220