Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 106
Phần 106: Tra Tận Ngọn Nguồn

Toàn trường ồn ào một trận, ai nấy đều biết Chu Dụ Đức nói như vậy có nghĩa gì, mấy vị trưởng giả cao niên nhảy dựng lên chỉ y giận quát:

– Chu Dụ Đức, ngươi điên rồi sao, ông cháu Chu Lão Hàm có thù gì với ngươi, vì sao ngươi lại hại chết bọn họ?
– Uổng cho ngươi còn là Đại sư huynh Văn Hương môn, ngày ngày thắp hương bái Phật khuyên người hướng thiện, không nghĩ tới ngươi khẩu Phật tâm xà, lòng dạ ác độc như vậy.

Hai tay Tần Lâm đè xuống, hắng giọng nói:

– Chư vị chớ nên nóng nảy, để bản quan thuật lại vụ án một lần, giải khai tất cả bí ẩn trong vụ này.

Bịt ống khói là trò đùa ác của một vài đứa trẻ thôn quê, thường là khiến cho khói bay mù mịt đầy nhà, khiến cho người trong nhà tức tối thóa mạ.

Nhưng vì sao trò đùa ác này lại trờ thành thủ đoạn giết người?

Đầu tiên Chu Dụ Đức cùng Chu Mãn Hưng chính là lợi dụng con sóc làm tòng phạm, đem sợi dây theo ống khói vào nhà, theo cửa chui ra ngoài, sau đó buộc ở đầu dây một chiếc khăn vải bằng nút thắt có thể cởi ra dễ dàng.

Sau đó bọn họ bỏ khăn lau vào miệng ống khói, đứng ngoài cửa kéo dây, tính toán chiều dài dây tới vị trí khăn lau bên trong ống khói, đến chỗ muốn nó dừng lại sẽ ra sức kéo mạnh một cái, nút thắt sút ra, dây được kéo ra ngoài, khăn lau nằm lại đó, ngăn chặn miệng ống khói.

Đúng vậy, bình thời cửa sổ mở ra, khói bị chặn lại tối đa chỉ khiến cho trong nhà dày đặc khói, khiến cho người trong nhà bị sặc.

Nhưng nhà Chu Lão Hàm được xây theo kiểu tường gạch mái bằng thường thấy ở khu vực này, vô cùng kín đáo không giống như nhà mái ngói có nhiều khe hở. Ngoài ra Kế Châu mùa Đông giá rét, cửa sổ đều được đóng chặt từ bên trong, chỉ cần hung phạm khép thật chặt cửa nhà lại, khe hở đút lọt nắm tay kia biến mất, cả nhà sẽ hoàn toàn kín mít, không thể trao đổi không khí với bên ngoài.

Lúc ấy củi trong bục ngủ vẫn còn đang cháy, vì vậy trong hoàn cảnh thiếu Oxy đã sinh ra thật nhiều khí than củi, cũng là monooxide carbon, làm cho hai ông cháu trúng độc mà chết trong giấc ngủ.

Tần Lâm nói xong cặn kẽ quá trình án phát, toàn trường yên lặng như tờ, thần sắc hắn uy nghiêm nhìn chằm chằm Chu Dụ Đức:

– Về phần tại sao vị Chu Lý Trưởng này muốn hành hung giết người, ta nghĩ có liên quan không ít tới chuyện Chu Lão Hàm hay nói có quen biết với ta, cũng có liên hệ với chuyện Vương Tri Châu khai triển thanh tra ruộng đất thu thuế. Rốt cuộc như thế nào, hừ hừ, chúng ta mời Chu Lý Trưởng giải đáp nghi ngờ cho các vị hương thân!

Ánh mắt ác độc của Chu Dụ Đức quan sát Tần Lâm, mới vừa nghe đến Tần Lâm kể lại quá trình án phát giống như tận mắt chứng kiến, y thật sự có chút không phục:

– Tần tướng quân, tiểu nhân nhận tội phục pháp, chỉ có một câu muốn hỏi ngươi. Đó chính là ngài đã nghi ngờ tiểu nhân từ lúc nào, không phải là ngài cố ý giả vờ bất mãn với Vương Tri Châu chứ?
– Từ bắt đầu gặp mặt…

Tần Lâm cười cười chế nhạo:

– Ngươi tự cho là mình thông minh, ta dẫn dắt thật nhiều thủ hạ Cẩm Y Hiệu Úy chạy tới, dân chúng đều rất kinh ngạc, duy chỉ có ngươi tỏ vẻ hết sức bình thản giống như là chuyện đương nhiên, có vẻ như đã liệu trước là ta sắp tới. Một vị Lý Trưởng lại bỏ mặc Tri Châu sang bên không thèm lý tới, chỉ lo đối đáp với Cẩm Y Vệ, chuyện này lại càng thêm khả nghi. Kể từ lúc đó bản quan đã gia tăng lưu ý, đương nhiên sau đó ngươi lộ ra sơ hở càng ngày càng nhiều.

Cơ quan tính hết quá thông minh, sai lầm một bước mất tính mạng.

Chu Dụ Đức tự cho là mưu kế kín đáo, hao tâm tổn huyết bày ra kế một hòn đá hạ ba con chim, nhưng ở giai đoạn đầu tiên giết người giá họa đã bị Tần Lâm phá được, tất cả bố trí sau đó đều uổng phí tâm cơ.

– Ta phạm sai lầm lớn nhất chính là đánh giá thấp ngươi, Tần trưởng quan…

Chu Dụ Đức lắc đầu thở dài, cảm thấy ngực đau nhói:

– Vốn cho là ngươi thiếu niên đắc chí, bất quá là chỉ có hư danh, không nghĩ tới trong số những kẻ nổi danh không có ai kém cỏi, quả thật mắt thần như điện!

Tần Lâm khẽ nhếch môi, trên mặt lộ ra nụ cười giễu cợt:

– Quá khen, thẹn không dám nhận.

Dứt lời Tần Lâm liền đưa tay ra làm hiệu mời, tưởng vào tình cảnh hiện tại, Chu Dụ Đức cũng không cần giấu diếm gì nữa.

Chu Dụ Đức gật đầu một cái, thành thật nói:

– Lời ngươi nói quả thật giống như tận mắt nhìn thấy. Không sai, tối hôm qua chính là ta cùng Chu Mãn Hưng đã hạ thủ. Trước hết chúng ta trộm khăn lau của Chu gia, sau đó thừa dịp nửa đêm thế lửa trong bục ngủ đã trở nên yếu đi, ống khói không còn nóng, cho con sóc chui vào ống khói để mang dây theo, sau đó chui ra cửa, chúng ta cột khăn lau vào đầu dây kéo chặn lại ống khói. Ha ha ha, chỉ là chút lửa tàn không cháy hết kia đã hủy đi tính mạng của một già một trẻ này.

Có những thời điểm sinh mạng sẽ trở nên vô cùng yếu đuối, đừng nói là chút lửa tàn ra oxide carbon có thể độc chết người, Tần Lâm ở đời sau đã từng xử lý vụ án, vào mùa Đông người bị hại ở trong xe taxi kín mít dùng máy sưởi ấm cầm tay đốt ít than. Chỉ mấy cục than to chừng đầu ngón tay đã lấy đi tính mạng của thiếu nữ xinh tươi mơn mởn.

Nếu Chu Dụ Đức đã thừa nhận đồng lõa với Chu Mãn Hưng giết người, vụ án coi như nước cạn lòi đá, bất quá Tần Lâm cũng không chịu nhẹ nhàng bỏ qua cho, mà là nhìn chằm chằm y:

– Hai ông cháu Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản không tranh chấp với đời, Chu Dụ Đức ngươi cũng đừng nói là mưu đồ vài mẫu ruộng cằn của bọn họ cho nên mới giết người cướp của?!

Bị ánh mắt Tần Lâm phảng phất có thể xuyên thấu linh hồn nhìn chăm chú, Chu Dụ Đức chỉ cảm thấy mình không còn chỗ nào lẩn trốn, hung hăng cắn răng, nói ra hết thảy:

– Tần tướng quân cần gì biết rõ còn hỏi? Không sai, ngay từ đầu ngươi đã nhìn ra, ta chính là muốn mượn tay ngươi lật đổ Vương Tượng Càn này.

Dứt lời y giơ hai ngón tay trỏ giữa chỉ thẳng vào mặt Vương Tượng Càn với vẻ căm hận.

Vương Tượng Càn bị y dọa sợ hết hồn, trong lòng thầm kêu may mắn, lại âm thầm cảm kích Tần Lâm, nếu như không phải là vị Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ chưởng Bắc Trấn Phủ Ty này tra rõ chân tướng, Tri Châu Đại lão gia y chắc chắn sẽ lãnh tội danh “tàn ngược hại dân”. Suy nghĩ một chút Vương Tượng Càn cũng hiểu tại sao Chu Dụ Đức muốn hại mình.

Chu Dụ Đức cung khai không kiêng kỵ gì, y là Đại sư huynh thần đàn của Văn Hương môn ở Kế Châu, chẳng những Chu gia trang, cho dù là rất nhiều ruộng đất gần đó hương dân đầu hiến cho Văn Hương môn cũng thuộc sự trông coi của y, nhận được rất nhiều ích lợi từ trong đó.

Vương Tượng Càn nhậm chức Tri Châu Kế Châu, lập tức dứt khoát đo đạc lại ruộng đất, truy thu thuế thiếu, không mở ra một góc lưới cho ruộng đất mà dân chúng đầu hiến cho Văn Hương môn giống như trước kia nữa. Vị Tri Châu Đại lão gia này lại là người nóng tính, cho nên đã phát sinh xung đột với Văn Hương môn.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220