Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 118
Phần 118: Kiểm Tra Thi Thể

Các tướng quân đều đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt mở lớn, lập tức ma quyền sát chưởng muốn báo thù tuyết hận thay cho đồng bào mình.

Mai Tướng từ trên ghế nhảy bật lên một cái, thân thủ nhanh nhẹn vô cùng:

– Quả nhiên, ngay cả Thiên Hộ Na Nhan đều dẫn đội, Lỗ kỵ chính là muốn đánh Đào Lâm khẩu, Thích Kế Quang ngươi chần chờ do dự, nhất định là sợ địch không muốn đánh rồi!

Các tướng quân trong lòng đều cảm thấy oan khuất thay cho Đại Soái, nhưng cũng không tiện tranh luận cùng thái giám giám quân, nhất là thế cục bây giờ chứng minh rõ cái nhìn của hắn.

Phải biết Na Nhan là quý tộc trong Mông Cổ Thát Lỗ, một tên Na Nhan Thiên Hộ thống lĩnh mấy trăm đến hơn một ngàn hộ dân du mục. Nếu như du kỵ thám mã từ Kế Trấn xuất quan do thám đánh chết một Na Nhan Thiên Hộ, bản thân không khỏi bị hại hết sạch, vậy đã nói rõ có thể là có quý tộc Mông Cổ cao cấp hơn đang lãnh binh.

Vạn Hộ? Đài Cát? Hoặc chính là Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly, hai người này chính là họa lớn đến từ phương Bắc đối với triều Đại Minh.

Mặc dù Mai Tướng cả ngày ở nhà hưởng phúc, tả ôm hữu ấp, ăn uống ca hát chơi gái cờ bạc đều đủ cả, nhưng có thể làm được đến vị trí thái giám giám quân đều là người có chút giảo hoạt gian trá, dưới tay đều có chút bản lĩnh, ít nhất có thể nắm được tình thế biên quan rất thấu triệt.

– Thích Kế Quang, nếu ngươi không chịu xuất binh cứu viện, chúng ta sẽ phải cáo ngươi sợ địch không đánh, hèn nhát vô năng!

Mai Tướng đắc ý phi phàm, giọng vốn bén nhọn the thé càng phát ra cao thêm tám độ.

Thích Kế Quang cũng không để ý so đo, chẳng qua là cúi đầu nhìn bản đồ, suy nghĩ chuyện của mình, xem lời hò hét chói tay của y coi như gió bên tai.

Ngược lại Tần Lâm nhìn không chịu nổi, đứng lên cười nói:

– Thích Soái, xin hỏi những thi thể của thám báo, còn có thi thể của tên Na Nhan Thiên Hộ đó, trước mắt đang ở nơi nào?

Mai Tướng vốn đang muốn phát huy thêm mấy câu, thấy Tần Lâm đứng lên, y liền quay mặt sang:

– Ha ha, Tần tướng quân muốn tìm chứng cứ sợ địch không đánh của vị họ Thích này đó hay sao?

Thích Kế Quang vẫn không thèm để ý tới hắn, nhìn sang Tần Lâm cười cười:

– Tham Tướng Yến Hà doanh đã dùng xe ngựa đang vận chuyển những thi thể kia gấp sang bên này, ước chừng nửa đêm là có thể tới. Thế nào, Tần lão đệ mắt thần như điện, định giúp ngu huynh sao?

Tần Lâm gật đầu một cái:

– Không sai, về mặt quân sự quả thật đệ không hiểu lắm, nhưng nếu nhìn thấy những thi thể kia, có lẽ có thể giúp Thích lão ca một tay.

Hội nghị quân sự kết thúc, sau khi các tướng quân từ Tổng Binh phủ đi ra ngoài, không khí của toàn bộ Tam Truân doanh lập tức trở nên khẩn trương.

Các pháo binh vội vàng sửa sang lại các loại đại pháo như Tướng Quân pháo, pháo Bồ Đào Nha vân vân cùng đạn dược, thợ mộc ở xa doanh bôi dầu mới cho tất cả trục chịu sức nặng của từng chiếc xe. Kỵ binh tỉ mỉ kiểm tra vó ngựa, không để cho mỗi một cây đinh nào có thể lỏng lẽo sút ra. Đao thuẫn thủ cùng trường thương binh thì dùng dầu lau chùi đao súng liên tục, cho đến khi ngón tay cái đặt lên lưỡi đao quét một cái liền cảm thấy sắc bén nổi da gà khắp người, bọn họ mới hài lòng bỏ vũ khí xuống.

Có quan giáo mang gia đình theo quân, lúc này đang nói lời từ biệt cùng người nhà.

Bất kể người già tóc bạc hoa râm hay là thiếu phụ hồng nhan tóc xanh, đã quen với việc đại quân xuất chinh, cho dù trong lúc sanh ly tử biệt cũng không ai khóc lóc kể lể, chỉ nhàn nhạt nói đôi câu:

– Đã treo thịt lên trên giàn bếp, ba đến năm ngày nữa là thành thịt xông khói ngon lắm!

Hoặc là:

– Cái cày của Tiểu Xuyên hư rồi, chờ chàng trở về sửa…

Chỉ vài ba lời, đã nói hết sự ân cần.

Các quan giáo vội vã từ biệt cùng vợ con phụ mẫu, rồi khẩn trương và có trật tự bắt tay vào công việc chiến bị.

Ngay cả Cẩm Y Hiệu Úy xuất thân từ Bắc Trấn Phủ Ty cũng bị cỗ huyết khí nóng hổi trong doanh này làm cho huyết khí sôi trào, dù biết rõ mình không thể nào ra trận giết địch, cũng ma quyền sát chưởng tràn đầy nhiệt huyết theo, nói nếu là Thát Lỗ dám phái thám tử vào quan, ta nhất định khiến cho chúng biết cẩm y thân quân lợi hại như thế nào.

Có lẽ trong toàn bộ Tam Truân doanh, chỉ có Tần Lâm là hoàn toàn ngược lại với cỗ không khí khẩn trương này, từ đại đường trở lại căn phòng mà Tổng Binh phủ đặc biệt chiêu đãi khách quý đến từ kinh sư, đầu tiên là hắn ngồi ở trong sân chuyên tâm chuyên ý cắn tỉa tu bổ móng tay, rồi thấy sắc trời đã tối, lại ra lệnh đổ đầy nước nóng trong thùng gỗ lớn, bắt đầu tắm một cách thoải mái.

– Cái tên này!

A Sa huy động quả đấm nhỏ, nhảy vọt vào ở từ bên ngoài phòng:

– Người khác đều đang bận rộn, còn hắn thì quá khỏe, còn rảnh rỗi ngồi cắt móng tay, tắm táp. Hắn là chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty, sao không phái mật thám đi thăm dò quân tình, sao không nghĩ biện pháp tra rõ tung tích địch?

Bạch Liên giáo khởi gia từ Nguyên Hưng Hán, tuy bởi vì Chu Nguyên Chương “Soán đoạt” giang sơn của Hàn Lâm Nhi giáo chủ bọn họ, sau khi lên ngôi lại nghiêm nghị tra cấm Bạch Liên giáo, cho nên trải qua hai trăm năm vẫn là địch với triều đình. Nhưng là chính thống, nên tổng giáo thủy chung duy trì đạo nghĩa, tuyệt không cấu kết với Mông Cổ Thát Lỗ.

A Sa từ nhỏ nghe sư phụ kể chuyện cũ của bản giáo, sau khi triều Nam Tống mới vừa diệt vong, Đỗ Khả Dụng Đỗ giáo chủ giơ cao ngọn cờ kháng Nguyên như thế nào, sau khi thua anh dũng hy sinh ra sao, Chung Minh Lượng Chung giáo chủ kế nhiệm kiên trì chống cự Mông Nguyên như thế nào, mười năm càng bại càng đánh, cuối thổ máu mà chết. Cho đến hai đời giáo chủ Hàn Sơn Đồng, Hàn Lâm Nhi, rốt cục Hồng Cân quân càn quét lấy thiên hạ.

Lần này tới biên thùy Kế Trấn lại nghe nói Thát Lỗ vào đánh cướp, lập tức làm thức dậy huyết mạch của A Sa Bạch Liên thánh nữ. Tuy rằng bình thường nó cười hì hì ha ha, vào lúc này lại vung quả đấm vọt tới dứ dứ, hận không được xông thẳng vào đại trướng của Thát Lỗ, giết cho sạch hết cái gì Đồ Môn Hãn, cái gì Đổng Hồ Ly!

Nghe trong phòng tiếng nước chảy ồn ào, A Sa bĩu môi, vỗ vỗ đầu của con Đại Hoàng:

– Đại Hoàng, Đại Hoàng, ngươi thấy Tần Đại thúc có phải quá đáng hay không? Thát Lỗ vào đánh cướp, biên trấn có chuyện quân cơ trọng đại, hắn còn đủng đa đủng đỉnh, không thèm để ý quan tâm tới, có phải chúng ta nên khinh bỉ hắn hay không?

Đại Hoàng ngồi chồm hổm dưới đất sủa gâu gâu hai tiếng, đầu gật gật lia lịa.

Lại chờ giây lát, tiếng nước chảy ngừng nghỉ, tiếng mặc y phục soàn soạt, A Sa rầm một cước đá văng cửa, như một trận gió vọt vào:

– Tần đại thúc, tình huống bây giờ khẩn cấp, thúc mau phái mật thám đi thăm dò tin tức đi!
– Có khẩn cấp hơn nữa cũng để cho ta cột chặt đai lưng đã, có được hay không?

Tần Lâm bất đắc dĩ vội vàng trả lời, hiện tại trên người hắn chỉ mặc áo lót, hai tay đang kéo giữ quần.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220