Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Tác giả: Bạch Tử Quỳnh">Tác giả Bạch Tử Quỳnh | 220 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bạn đang đọc Quyển 3, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Cẩm Y Vệ Đại Minh” tại đây:


Phần 1: Diệu Kế Ly Gián

Cửa sau hành dinh Khâm Sai, tên nội gián duy nhất giả dạng làm phu khuân vác đang đi đi lại lại trong gió rét tìm mối làm ăn. Không phải là y thích đi lại như vậy, mà vì nếu đứng yên một chỗ trong tiết trời như vậy, hai chân sẽ có nguy cơ bị đông cứng.

Khi nội gián đi tới góc tường, tầm mắt bị ngăn trở chỉ trong một sát na, một bóng người màu xám từ hành dinh Khâm Sai chạy ra ngoài, xách theo một cái rương mây thật lớn, rất nhanh biến mất trong hẻm nhỏ.

Trong sân Kế Liêu Tổng Đốc phủ chỗ ở Lưu Lương Phụ đầy tuyết trắng, đám người làm Tổng Đốc phủ đều biết vị Sư Gia này là người Chiết Giang Thiệu Hưng, phương Nam ít tuyết, cho nên y cố ý để cho tuyết chất đống ở trong sân không quét, để có thể thưởng thức cảnh tuyết phương Bắc.

Một đầu sân thông với phòng văn thư Tổng Đốc phủ, đầu kia thông ra hẻm.

Lưu Lương Phụ đang ở nhà từ từ uống Thiệu Hưng hoàng tửu, y giúp đỡ Dương Triệu làm chuyện xấu bấy lâu nay kiếm chác cũng không ít, tuổi tác cũng đã cao, hiện tại đang suy nghĩ xem có nên thừa dịp chuyện lần này dứt khoát cáo lão với Dương Tổng Đốc, mang theo tài sản tính cóp bao nhiêu qua áo gấm về nhà hay không.

Ngày hôm qua Từ Văn Trường nói rõ chuyện sổ bảo mệnh, sau đó Triệu Sư Thần mấy lần ra ám hiệu bảo y giao ra sổ sách, tránh cho bị Khâm Sai đại thần lục soát được mọi người đều phải xui xẻo, chuyện này càng làm cho ý tưởng rút người thối lui trong lòng Lưu Lương Phụ trở nên mạnh mẽ hơn.

Thiệu Hưng Sư Gia làm sổ giả thay người, mình nhất định phải lưu lại một phần sổ thật. Nếu không vạn nhất án phát, Đông gia quan phủ sẽ đẩy trách nhiệm thất thoát tiền bạc lên đầu Sư Gia. Thân là mạc tân không có quyền không có thế, trên tay lại không có chứng cứ, đến lúc đó làm thế nào tự vệ? Chẳng phải là làm người chết thay một cách oan uổng hay sao?

Không biết Dương Triệu giao thiệp cùng tướng phủ như thế nào, có thể làm Kế Liêu Tổng Đốc cho tới bây giờ. Bất quá đây cũng là chuyện của Dương Triệu cùng Triệu Sư Thần, không liên quan tới Sư Gia lương hướng Lưu Lương Phụ chỉ phụ trách chuyện làm sổ sách giả.

Lưu Lương Phụ một mực từ chối yêu cầu của Triệu Sư Thần, kiên quyết không thừa nhận mình giữ lại sổ sách thật bảo vệ tính mạng, nhưng sau đó nhớ tới họ Triệu này lòng dạ độc ác, y lại cảm thấy sợ hãi, trong lòng dần dần sinh ra ý thối lui.

Chợt vòng cửa bên con hẻm bị người gõ vang, Lưu Lương Phụ phục hồi tinh thần từ trong suy nghĩ đi tới cửa mở ra, lập tức tỏ ra kinh ngạc hỏi:

– Ủa, tại sao là ngươi?

Người tới vóc người khô gầy, mặc một bộ áo bông cũ thủng rách vài chỗ, đầu tóc rối nùi như ổ quạ, chòm râu dê dưới cằm không đen không vàng, chính là lão tiền bối Thiệu Hưng Sư Gia Từ Văn Trường.

– Tha hương ngộ cố tri, Lưu tiên sinh không mời lão đầu tử đi vào một chút sao?

Từ Văn Trường cười khả ái, chòm râu dê run run.

Vào năm Vạn Lịch, làm Hình Danh, Tiền Cốc Sư Gia nha môn trong thiên hạ, mười người có sáu bảy là người Thiệu Hưng, Triệu Sư Thần, Lưu Lương Phụ cùng Từ Văn Trường đều là cùng quê. Chỉ bất quá Từ Văn Trường chí ở an bang định quốc, Triệu, Lưu là giúp đỡ chủ nhân không chuyện xấu nào không làm, hai bên thế như nước với lửa, căn bản không có giao tình gì.

Nếu như là trước kia, Lưu Lương Phụ đã sớm đóng cửa cho Từ Văn Trường ăn bế môn canh, nhưng hôm nay bất đồng dĩ vãng. Hôm qua sau khi Chính Khâm Sai Tằng Tỉnh Ngô nhận được quân chỉ của Trương Tướng gia lộ ra khẩu khí thật không tốt, Lưu Lương Phụ cảm thấy hồi hộp vô cùng. Hiện tại thấy Từ Văn Trường tới, cũng muốn nhân cơ hội này thăm dò một chút.

Lưu Lương Phụ lập tức mặt mũi tươi cười, hai hàng ria chuột bên mép vểnh lên:

– Lão tiền bối đại giá quang lâm, vãn sinh vô cùng vinh hạnh. Mời vào, bên ngoài gió lớn, mau mời vào, vãn sinh ở nơi thô sơ như vậy, e rằng khuất tất lão tiền bối.

Từ lão đầu không chỉ có lớn tuổi hơn một chút, thành danh sợ còn sớm hơn Triệu Sư Thần, Lưu Lương Phụ mười mấy hai mươi năm, nếu nói về hàng ngũ Thiệu Hưng Sư Gia, lão mà xưng đệ nhị không ai dám nhận mình đệ nhất.

– Lưu tiên sinh khách sáo…

Lão tỏ ra hơi căng thẳng gật đầu một cái, cất bước đi vào viện.

Thấy Từ Văn Trường xách theo một rương mây, Lưu Lương Phụ có hơi kỳ quái, chưa kịp mở miệng hỏi, Từ Văn Trường liền nói:

– Hai ta vốn là đồng hương, lão đầu tử nghèo, mặt dày mang theo chút Thiệu Hưng Trạng Nguyên Hồng, rau khô Thiệu Hưng, thịt nướng, đậu hủ khô, còn có chân giò hun khói, cùng hưởng với Lưu tiên sinh.

Thiệu Hưng sản xuất món rau khô, đậu hủ khô, thời này người Thiệu Hưng ở bên ngoài nhắc tới nước dãi chảy ròng ròng. Lưu Lương Phụ làm mạc tân cho người ở biên tái đã có chừng mười năm, nghe có đặc sản quê nhà mang tới nhất thời sâu thèm ăn ngọ nguậy trong bụng, luôn miệng nói:

– Lão tiền bối ban cho, vãn sinh thẹn không dám nhận.

Đồng hương lui tới, mang chút đặc sản quê nhà, đây quả thật là chuyện hết sức bình thường, Lưu Lương Phụ không nghi ngờ gì, đi cùng Từ Văn Trường vào phòng ngồi xuống.

Từ Văn Trường mở rương mây ra, quả nhiên là một ít đặc sản Thiệu Hưng, lấy từng món ra bày lên bàn. Dùng lò lửa than nướng thịt rau khô Thiệu Hưng, cắt chân giò hun khói ra, lại mở niêm phong bình rượu, hâm cách thủy bình Trạng Nguyên Hồng, sau đó rót ra chén, sắc như hổ phách, mùi thơm xông vào mũi.

Cả hai đều hiểu đối phương không đơn thuần chỉ là vì tình đồng hương, sau khi được vài chén rượu, Lưu Lương Phụ bèn mở lời trước:

– Lão tiền bối năm đó ở mạc phủ Hồ Tổng Đốc, hiệp chưởng chuyện chống Oa Đông Nam, uy chấn Mân Chiết, danh chấn Giang Nam, sau hai mươi năm nhàn vân dã hạc, hôm nay lại là mạc tân của Tần tướng quân, chẳng lẽ là chưa thỏa chí?
– Tần tướng quân tuy còn trẻ tuổi, đã là thiên tử nghe danh, hơn nữa cũng không kiêu căng một chút nào, cực kỳ lễ hiền đãi sĩ, nhường cơm sẻ áo mà đãi lão phu…

Từ Văn Trường cười ha hả nói, trên mặt có hơi nóng lên.

Cái gì lễ hiền đãi sĩ, cái gì nhường cơm sẻ áo? Tần Lâm mới gặp gỡ thiếu chút nữa bắt Từ Văn Trường vào trong ngục, sau lại thỉnh thoảng đe dọa gọi Lý Thời Trân châm cho lão đầy đầu ngân châm, Lục mập và Ngưu Đại Lực suýt chút nữa vặt sạch bộ râu của lão.

Thế nhưng Từ Văn Trường vẫn một lòng một dạ đi theo Tần Lâm, bày mưu tính kế cho hắn.

Nếu để cho đám đạt quan hiển quý từng đưa ra trọng lễ cung kính mời Từ Văn Trường xuống núi làm mạc tân cho bọn họ, nhưng lại bị lão từ chối ngoài cửa biết được chuyện này, e rằng sẽ kinh hãi trợn mắt há mồm.

Lưu Lương Phụ gật đầu một cái, cũng tự khen:

– Hôm nay người Thiệu Hưng chúng ta làm mạc tân, mười có hết chín là đắc ý. Không phải là vãn sinh tự khen, Triệu tiên sinh cùng học sinh ở chỗ Dương Tổng Đốc cũng được giao phó trách nhiệm nặng nề, lương hướng hơn mười vạn đại quân hàng năm xuất nhập trên trăm vạn, đều phải qua ngòi bút của ta.

Thấy đã vào đề, Từ Văn Trường liền cất tiếng cười ha hả:

– Lưu tiên sinh, chuyện khác không nói, nhưng ngươi làm Sư Gia lương hướng cho người, lão phu không thể không nhắc nhở ngươi phải giấu kỹ quyển sổ bảo mệnh kia. Bằng không để cho Khâm Sai tra ra vụ án Dương Tổng Đốc, lúc ấy y thoái thác đẩy trách nhiệm, ngươi phải làm người chết thay.
– Thế nào, Khâm Sai thật sự muốn tra Dương Tổng Đốc sao?

Mắt chuột Lưu Lương Phụ đảo mấy vòng, cố ý làm bộ như sợ hãi, thấp giọng hỏi:

– Nơi kinh sư, là Trương Tướng gia cố ý đối phó Dương Tổng Đốc hay là duyên cớ gì khác? Học sinh thấy Dương Tổng Đốc cùng Trương Tướng gia rất là tương đắc, lão tiền bối nói như thế không khỏi có hơi quá đáng.

Hừ hừ, ngươi không biết sống chết, ngược lại muốn moi tin tức từ miệng lão phu ư? Từ Văn Trường cười lạnh trong lòng, cầm ly rượu lên chậm rãi uống:

– Lưu tiên sinh hỏi cái này làm gì? Chúng ta làm mạc tân cho người ta, cho dù là Đông gia rơi đài cũng không xen vào, đến lúc đó cùng lắm chúng ta nộp quyển sổ bảo mệnh kia ra, cuốn gói cút đi, có gì phải sợ?

Mạc tân không phải là quan lại chính thức trong nha môn, trong ba loại người mà quan viên mời thỉnh là Sư Gia, bằng hữu, môn khách chỉ gánh vác trách nhiệm có hạn. Giống như năm xưa Hồ Tông Hiến bị hạ ngục oan, cũng không liên quan tới Từ Văn Trường quá nhiều. Lão chỉ việc chạy về quê nhà coi như xong, dĩ nhiên danh dự bị tổn thương, lý tưởng bị chùn nhụt lại là chuyện khác.

Lưu Lương Phụ lại tồn tâm tư khác, nghe Từ Văn Trường nhắc tới quyển sổ bảo mệnh kia, mắt chuột của y lóe lên vẻ xảo trá, giả như kinh hãi:

– Chuyện liên quan đến chén cơm vãn sinh, kính xin lão tiên sinh cho biết trước tin tức, để vãn sinh biết đường chuẩn bị.

Từ Văn Trường nhướng mày, cố ý nói vụ án đặc biệt nghiêm trọng:

– A, Lưu tiên sinh không biết được, chuyện này liên quan trực tiếp với tệ án Dương Tổng Đốc tham ô, là một đại án đầu năm nay. Đô Ngự Sử, Cấp Sự Trung dâng tấu chương đạn hặc lên triều đình như bươm bướm, Trương Tướng gia tức giận, hạ lệnh phải điều tra kỹ án này. Tằng Thị Lang cùng tệ đông ông Tần trưởng quan chẳng qua là đánh tiền trạm, sau đó còn có đại đội nhân mã Cẩm Y Vệ, Đông Xưởng!
– Nói một câu không dễ nghe, chén cơm của lão huynh không giữ được, nên thừa khi còn sớm giao quyển sổ kia ra đây, lão phu sẽ xin tha giúp ngươi trước mặt tệ đông ông. Tần trưởng quan không nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, sẽ bảo đảm cho ngươi bình an về quê là được.

Từ Văn Trường nói vài câu lại nhắc tới quyển sổ, Lưu Lương Phụ cũng không phải ngu, không tới Hoàng Hà tâm không chết, không tới thời khắc cuối cùng làm sao y chịu giao ra quyển sổ liên quan tới tính mạng của mình?

– Cái này, vãn sinh vẫn còn có chút băn khoăn, kính xin lão tiên sinh thứ lỗi…

Lưu Lương Phụ tỏ ra lấp la lấp lửng, ánh mắt lấp lóe.

Từ Văn Trường thấy ngôn ngữ đối phương úp mở không thật, đứng lên chắp tay một cái, rất là thất vọng thở dài:

– Lão phu lấy lòng thành đối đãi, Lưu tiên sinh lại ôm dạ nghi ngờ. Ôi, chuyện này cũng chỉ có thể nói hết lời, Lưu tiên sinh hãy tự lo cho mình đi thôi.

Lưu Lương Phụ tỏ ra hết sức áy náy tiễn Từ Văn Trường ra ngoài.

Lúc Từ Văn Trường rời đi mang theo rương mây của mình, bước chân tập tễnh đi trong con hẻm nhỏ tuyết rơi dày, thoạt nhìn ủ rũ cúi đầu, tựa hồ hết sức thất vọng.

Lưu Lương Phụ cười thầm trong lòng: Lão già kia, cho rằng chỉ hai ba câu là có thể hù dọa lão tử được sao? Hừ, cho dù là lão gian ngoan như quỷ, phen này cũng phải uống nước rửa chân của lão tử.

Sầm… Lưu Lương Phụ đóng mạnh cửa viện lại.

Y không biết Từ Văn Trường chuyển qua góc tường trong hẻm lập tức đứng lại, tay vịn vách tường cười như điên không ngừng, mắt già say nhập nhèm vào giờ phút này trở nên hết sức tỉnh táo, chợt lóe hàn quang: Lưu Lương Phụ ôi Lưu Lương Phụ, nếu thức thời mau mau giao quyển sổ tới tay Tần trưởng quan, bằng không ngươi hãy tự cầu phúc cho mình đi.

Lưu Lương Phụ trở về ngồi trong phòng lại nghĩ ngợi một trận, cảm thấy tuy rằng lời Từ Văn Trường nói ra không thể nào tin hết, nhưng cũng có giá trị tham khảo không ít. Nhất là vào lúc “hoạn nạn” này, nếu mình đi nói cho đông ông Dương Triệu cùng Triệu Sư Thần biết, cũng tiện làm hòa hoãn cục diện căng thẳng hôm qua giữa hai bên bởi vì y không chịu giao ra quyển sổ.

Về phần quyển sổ kia, đó chính là đòn sát thủ để Lưu Lương Phụ bảo vệ tính mạng mình, chỉ có ở lại trên tay mình mới an toàn nhất, không thể đưa cho bất cứ người nào.

Suy nghĩ cặn kẽ xong, Lưu Lương Phụ mở cửa viện đi thông tới Tổng Đốc phủ, mới vừa bước ra một bước đã giật mình đứng lại.

Chủ nhân Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu cùng Tổng Văn Án Triệu Sư Thần đang vội vàng đi tới. Dương Triệu từ trước tới nay vốn hết sức âm trầm, lúc này nét mặt lộ ra vài phần kinh hoảng, gương mặt lồi lõm của Triệu Sư Thần lại càng âm trầm tới mức đáng sợ.

Lưu Lương Phụ không hiểu chuyện này, lại còn tươi cười tiến tới mấy bước nói:

– Đông ông, Triệu tiên sinh, học sinh có chuyện muốn tìm hai vị nói chuyện một chút, mới vừa rồi Từ Văn Trường Từ lão nhi đến tìm học sinh…

Giọng sài lang của Triệu Sư Thần kêu lên, cắt đứt lời y:

– Nếu chúng ta đến chậm một bước nữa, họ Lưu ngươi sẽ giao quyển sổ cho Từ lão nhi rồi phải không?

Lưu Lương Phụ cả kinh lui về sau một bước, miễn cưỡng cười nói:

– Triệu, Triệu tiên sinh, vì… vì sao ngươi nói như vậy? Chẳng lẽ huynh đệ làm ra chuyện ăn cây táo rào cây sầu đâu như vậy sao?

Dương Triệu sa sầm nét mặt, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lưu Lương Phụ, khiến cho y cảm thấy trong lòng phát rét, không nói một lời.

Triệu Sư Thần tiến tới gần từng bước từng bước:

– Từ lão nhi mang theo rương mây to như vậy tới tìm ngươi, lúc tới trong rương chứa cái gì, lúc đi trong rương chứa cái gì?
– Không có, không có gì, chỉ là chút Trạng Nguyên Hồng, rau khô, đậu hủ khô Thiệu Hưng…

Lưu Lương Phụ thành thật đáp, đột nhiên bừng tỉnh ngộ, vỗ đùi đánh đét:

– Ôi chao không tốt, chúng ta trúng kế ly gián của lão rồi!

Đúng như Dương Triệu đưa cho Tần Lâm dê vàng, heo sữa, giấu thật nhiều bạc trong bụng dê vàng, chơi liên hoàn kế “từ không sinh có”. Tần Lâm phái Từ Văn Trường xuất mã, dùng gậy ông đập lưng ông, cũng dùng kế ly gián thay mận đổi đào.

Hiện tại đang là thời khắc mấu chốt, đổi lại là Dương Triệu, Triệu Sư Thần, ai dám tin rằng Từ Văn Trường tới chỗ Lưu Lương Phụ mang theo một cái rương chứa đầy rau khô, đậu hủ khô? Ai dám tin rằng giữa Lưu Lương Phụ và Từ Văn Trường chỉ nói những lời vô bổ dò xét lẫn nhau?

Nghi người trộm búa…

Sắc mặt Lưu Lương Phụ như đưa đám:

– Bọn họ làm như vậy là cố ý ly gián chúng ta! Từ lão nhi thật sự là mang tới rau khô Thiệu Hưng và Trạng Nguyên Hồng, đúng rồi, trên bàn vẫn còn. Đông ông, Triệu tiên sinh, các ngươi không thể mắc bẫy bọn chúng, nhất định phải tin tưởng học sinh!

Dương Triệu một mực nghiêm mặt, hồi lâu sau chợt cười lên:

– Lưu tiên sinh, ngươi nói xem phải thế nào mới có thể làm cho bản quan tin tưởng ngươi?!

Triệu Sư Thần cũng lộ vẻ uy hiếp nói:

– Quyển sổ kia… hay là Lưu tiên sinh giao ra đây trước đi, nếu không lỡ như bị Tần Lâm, Từ Văn Trường lấy đi…
– Không có, học sinh cũng không có ghi quyển sổ nào khác.

Lưu Lương Phụ lắc đầu lia lịa như trống bỏi, trong lòng vô cùng oán hận Triệu Sư Thần.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220