Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 17
Phần 17: Xúi Giục Tham Ô

Vị đại quan này hết sức cẩn thận tự tay đóng cửa lại, sau đó lập tức sụp lạy:

– Ân đề bạt của minh công, Cảnh Nhị trọn đời không quên, nguyện lấy tấm lòng thành báo đáp, như có hai lòng, thiên địa bất dung!

Đừng nói trong tay Tần Lâm còn nắm tài liệu đen của y, chỉ riêng chuyện lần này, Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu tổ chức nhiều năm, kết thân Giang Lăng tướng quốc, Tần Lâm nói lật đổ liền lật đổ. Nhân tuyển cho chức Kế Liêu Tổng Đốc, ngay cả Binh bộ Thượng Thư cũng không thể nói gì, phải đại lão cấp bậc như Trương Cư Chính, Phùng Bảo mới có thể quyết định, kết quả Tần Lâm nói để cho Cảnh Định Lực lên, y thật sự làm được vị trí này.

Cảnh Định Lực có thể không hết lòng thần phục, nơm nớp lo sợ hay sao?

Tần Lâm dùng lời lẽ ôn hòa an ủi một phen, sau đó giơ ra hai ngón tay:

– Lần này tới đây thứ nhất là dặn ngươi không được làm khó tướng lãnh biên quân, mọi chuyện phải thương lượng với Thích Kế Quang mà làm, hai là không cho phép tham ô lương hướng…
– Dạ dạ dạ, nhất định thương lượng cùng Thích Soái, tuyệt không làm khó…

Cảnh Định Lực gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nhưng sau nghe nói không cho phép tham ô lương hướng, y lập tức nhăn nhó mặt mày vô cùng khổ sở.

Làm Thiêm Đô Ngự Sử nhiều năm, y đã vô cùng mong đợi ra ngoài kiếm chác một phen. Hiện tại không cho phép tham ô chút nào, vậy cần gì làm chức quan này, ở lại kinh sư tiếp tục làm thanh lưu danh túc không tốt sao?

Tần Lâm thấy dáng vẻ khổ sở của y, thật sự không dám vi phạm mệnh lệnh của mình, suy nghĩ một chút thói quen thường thấy thời này, cũng chỉ đành cười khổ:

– Thôi, hàng năm cho phép ngươi tham hai vạn lượng bạc đi… Vượt hơn một lượng, cẩn thận đầu chó của ngươi!
– Đa tạ minh công thể tuất hạ tình!

Cảnh Định Lực vô cùng cao hứng phục lạy lần nữa.

Tần Lâm không thể làm gì sờ sờ lỗ mũi mình, lòng nói ta làm như vậy là xúi giục tham ô rồi sao?

Đường đường Kế Liêu Tổng Đốc phong cương đại lại, ngay cả số lượng tham ô cũng phải răm rắp vâng theo Tần Lâm, nếu nói ra chuyện này có ai tin được?

Tháng Giêng năm Vạn Lịch thứ tám, Tần Lâm nghênh đón thu hoạch dồi dào. Thành phần ban bệ của hắn càng ngày càng hùng hậu, dưới Giang Lăng đảng như mặt trời đứng bóng che lấp, không có mấy người chú ý tới Tần Lâm cũng đang lặng lẽ phát triển thế lực. Mặc dù vẫn còn non nớt so với các phe phái lớn như đại thụ, nhưng cũng đã có được hình dáng ban đầu.

Đến cuối tháng Giêng, kinh sư liền náo nhiệt lên, thi Hội khoa Canh Thìn năm Vạn Lịch thứ tám sắp cử hành, sĩ tử trên khắp cả nước vào kinh thành đi thi, mong mỏi cá nhảy long môn, từ nay học thành văn võ nghệ, hóa thành đế vương gia.

Trong lúc nhất thời kinh sư lọng quan tụ tập, thanh niên tài tuấn tứ phương lấy văn kết bạn, bái đồng hương, làm văn hội. Cả kinh sư bao la rộng lớn như vậy nhất thời tràn ngập khí tức chua lét, khiến cho người ta nghi ngờ là có nơi nào đó đổ ra mấy chục lu dưa cải.

Những chuyện này không có quan hệ với Tần Lâm chút nào, hắn cũng không thèm quan tâm, chẳng qua là từ nay hắn muốn đi gặp Trương Tử Huyên có chút không thuận tiện.

Lần trước từ tướng phủ chạy mất, muốn đi gặp Trương Tử Huyên lần nữa có chút ngượng ngùng. Vốn đang định mượn danh nghĩa bái kiến hai vị bằng hữu Trương Kính Tu, Trương Mậu Tu để tiến vào, nhưng hai vị này bận rộn đi dự các loại văn hội, cả ngày không ở trong nhà, vì vậy ngay cả lý do này Tần Lâm cũng không có.

Từ Tân Di viết thơ cho Lý Thanh Đại, thúc giục nàng mau sớm vào kinh.

Không lâu sau nhận được tin Nam Kinh, vào tháng Tư Thanh Đại sẽ được Tam thúc Lý Kiến Phương, Tam thẩm Trầm thị phụng bồi cùng nhau tới.

Thì ra Bản Thảo Cương Mục quá dài, công việc xuất bản phức tạp bận rộn, Lý Thời Trân tiếp tục ở lại Nam Kinh để tiện đối chiếu đính chính. Mà Tam thúc Lý Kiến Phương được Kinh Vương tiến cử vào ngự y Thái Y viện, bèn từ Kỳ Châu đi Trường Giang thủy lộ đến Nam Kinh, sau đó phụng bồi Thanh Đại ngồi thuyền đi theo Đại Vận Hà tới kinh sư.

Tần Lâm cũng âm thầm cho nữ binh Giáp triển khai hệ thống thăm dò tình báo nghe ngóng tin tức, các loại tình huống.

Theo Bản Thảo Cương Mục xuất bản, Lý Thanh Đại có tên trên đó, kiệt tác y học đồ sộ như vậy, lại có đương triều Thủ Phụ Trương Cư Chính cùng thủ khoa văn đàn Vương Thế Trinh đề bạt đề cử, Lý Thời Trân danh chấn hạnh lâm, tên nữ y tiên Thanh Đại cũng truyền khắp Giang Nam, mở ra cục diện cực tốt cho Cận Đại nữ y quán.

Lại chiêu thu nữ nhi, tức phụ hiểu y thuật của chư vị lang trung Huệ Dân dược cục Nam Kinh, trải qua Thanh Đại bổ túc khảo hạch sung vào đội ngũ y sư. Có lúc Lý Thời Trân cũng chỉ đạo lý thuyết, bây giờ không chỉ có Cận Đại nữ y quán Nam Kinh có năm tên nữ y sư chính thức, lại còn mở hai phân quán ở Dương Châu, Hàng Châu.

Ba y quán này làm ăn hết sức phồn hoa tấp nập, thiên kim quan phủ địa phương, nữ quyến quyền quý đều chẩn bệnh ở nữ y quán, cho dù là không có bệnh cũng tới làm đẹp, massage một chút.

Nữ y quán hành y là bên ngoài, thu nhặt tin tình báo mới là quan trọng. Ba nữ y quán này đều có nữ tử cơ trí Từ Tân Di chọn ra trong số nữ binh dưới quyền âm thầm phụ trách công tác tình báo, chẳng qua là thời gian ngắn ngủi còn chưa có thành tích gì rõ rệt. Nhưng cũng thu được không ít bí mật của các đạt quan hiển quý từ những lời tán gẫu của nữ khách hàng trong lúc rỗi rảnh.

Những nữ binh này đều là thân phận tôi tớ Ngụy Quốc Công phủ, độ trung thành tương đối cao, mặt khác, Nam Kinh có Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy, Phủ Doãn Thuận Thiên Vương Thế Trinh, Bá Hộ sở chữ Canh Hàn Phi Liêm, Dương Châu Tri Phủ Quy Mộ Quang là quen biết đã lâu, Hàng Châu có Hoàng Tri Hiếu Hoàng công công cùng Hoắc Trọng Lâu Hoắc Ty Phòng, Tào Bang và Ngũ Phong hải thương cũng là bạn tốt, vạn nhất nữ y quán có cái gì phiền phức mời bọn họ ra mặt, bảo vệ tầng tầng như vậy tuyệt đối hữu hiệu.

Tần Lâm liền kêu Giáp Ất Bính Đinh giao công việc lại cho thuộc hạ đắc lực làm tiếp, đến tháng Tư bảo vệ Thanh Đại cùng nhau lên kinh. Thuyền bè thì bảo Điền Thất gia giao một chiếc đại quan thuyền, đi theo Kinh Hàng Đại Vận Hà vào kinh, an toàn dọc đường do Tào Bang phụ trách.

Kim Anh Cơ cũng gửi tới một phong thơ, lời lẽ cay nghiệt hết sức: “Tiểu oan gia, bỏ nô gia mà đi như vậy quả thật là phụ tình bạc bẽo. Nô gia ở trên biển mỏi mắt chờ mong…”

Chỉ tiếc phong thư này không có giao tới tay Tần Lâm, mà là Từ Tân Di ở nhà thu được. Đại tiểu thư đọc thư một lần ở trước mặt Tần Lâm vô cùng sinh động, cho dù là Tần trưởng quan của chúng ta da mặt dày tới mức nào, nghe thấy nội dung thư cũng không tránh khỏi mặt đỏ tới mang tai, chỉ có thể sờ cằm cười khan hắc hắc.

Đặc biệt là lần này Từ Đại tiểu thư cũng không đánh long trời lở đất với Tần Lâm, cuối cùng lên giường tiếp tục “chiến đấu”, mà là nghiêm trang trả thư lại cho hắn.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220