Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 199
Phần 199: Hai Âm Mưu

Không nhắc tới còn đỡ, Hoàng Đài Cát nhắc tới Triệu Toàn, Bạch Liên giáo chủ lập tức bốc lên lửa giận cao muôn trượng. Thình lình nàng xoay người tránh khỏi phiên tăng công kích, tung chân đá mạnh xuống đất, không biết có thứ gì đen đen bị nàng tung tước đá bay nhanh về phía Hoàng Đài Cát.

Bốp!

Thứ đen kia đập trúng vào mặt y, thì ra là một đống bùn vừa móc dưới cống kinh sư lên.

Mặt mũi miệng Hoàng Đài Cát dính đầy bùn, trông cực kỳ chật vật. Tay y chỉ vào Bạch Liên giáo chủ run run, quả thật ngay cả khóc cũng không ra nước mắt. Tần Lâm nói nàng xấu xí nàng không nổi giận, vì sao ta vừa lên tiếng nói nàng lại nổi giận như vậy, ta với hắn có chỗ nào khác nhau?

Nhóc con, Tần Lâm bĩu môi, đã biết ngươi sẽ xui xẻo.

Bạch Liên giáo chủ bật cười ha hả, nhìn nhìn xe kéo thủy chung thần bí khôn lường, lại nhìn sang Tần Lâm đầy ẩn ý sâu xa, vung chưởng bức lui các vị phiên tăng, hai chân điểm nhẹ, thân hình như hoa sen trắng chậm rãi bay lên cao, đạp nóc nhà lướt đi xa.

Bạch Liên giáo chủ một thân thần công lực chiến mười tám hộ pháp La Hán Trát Luận Kim Đỉnh tự, ra vào giữa đám cường địch như vào chỗ không người, cho dù là cao thủ Xưởng Vệ có mặt theo dõi cũng không nhịn được thè lưỡi, âm thầm khen một câu: Giỏi cho yêu nữ Ma giáo!

Nghiêm chỉnh mà nói phe Trát Luận Kim Đỉnh tự lần này đã rơi xuống hạ phong, mười tám tên đánh một mình người ta, Bạch Liên giáo chủ còn có thời gian rỗi rảnh đá bùn bay vào mặt Hoàng Đài Cát, lộ ra vẻ ung dung nhàn nhã có thừa.

Kỳ quái là Thố Gia Đạt Ngõa Nhĩ Phẩm Đệ thần thông quảng đại, đường đường nhân vật số hai Mật tông, triều Đại Minh sắc phong làm Quán Đỉnh Đại Quốc Sư Uy Linh Pháp Vương, vẫn ngồi ngay ngắn trên xe kéo, bên trong màn trướng. Ngoại trừ cảnh tượng súc thế chờ phát thanh thế kinh người lúc đầu, sau đó mười tám La Hán động thủ hộ pháp, thủy chung y không hề cử động, dường như không coi Bạch Liên giáo chủ ra gì.

Hộ pháp La Hán Lạt Ma đen mập cầm đầu hai tay nâng phi bạt, đến trước xe kéo quỳ xuống:

– Khải bẩm Pháp Vương, chúng ta không thể bắt giữ giáo chủ Ma giáo kia, quả thật là làm nhục ngã Phật, xin nghe Pháp Vương trách phạt.

Trong xe truyền ra thanh âm nhẹ nhàng như mây khói:

– Ma cao một thước, đạo cao một trượng, cuối cùng là Phật pháp vô biên, tuy các ngươi có lực hộ pháp nhưng thần thông chưa đại thành, lần sau để lão nạp tự mình xuất thủ thôi.

Lạt Ma đen mập tỏ ra khép nép, đặc biệt kính cẩn nhún nhường đối với Pháp Vương.

Quyền Chính Ngân sinh lòng nghi ngờ đề phòng, nhìn nhìn xe kéo buông màn trướng màu đỏ trên thêu đầy phạm văn màu vàng kia:

– Chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng không phải là chân nhân, Bạch Liên giáo chủ mang theo khí thế không thể chống lại như vậy, vị Pháp Vương này vẫn ngồi yên trong trướng, quả thật là sâu không lường được.

Quy Bản Vũ Phu, Thị Kiếm, cống sứ các nước cũng cảm thấy tò mò, mười tám La Hán này cũng coi là nhất lưu cao thủ trên giang hồ, lại chấp lễ quá mức cung kính đối với Pháp Vương, hẳn là vị Pháp Vương này võ công cực cao.

Còn nữa, Uy Đức Pháp Vương là đệ nhất cao thủ Tuyết Vực cao nguyên, từ trước tới nay vẫn nổi danh cùng Bạch Liên giáo chủ, Võ Đang chân nhân, Uy Linh Pháp Vương là sư đệ của lão, hẳn cũng không kém cỏi gì…

Trên xe kéo lại tuyên một tiếng Phật hiệu:

– Nam mô ty đắc lý nha, đề duy dát nan…

Lời chú quả thật vô cùng thâm ảo khó hiểu, có lẽ chính là phạm văn kinh chú, chỉ cảm thấy thanh âm vang rền, dường như chứa lực lượng đặc thù nào đó.

Mười tám La Hán tiến về phía Long Phúc tự, rất nhiều Lạt Ma nâng xe kéo lên, trên trăm tên Lạt Ma theo sát phía sau, tất cả đều vào Long Phúc tự.

Tần Lâm xoa xoa mũi:

– Lão tiểu tử này làm bộ làm tịch, luôn miệng kêu la lại không đánh chiêu nào, quả thật còn lợi hại hơn cả ta.
– Như vậy nô gia cũng nên từ giã Tần lang rồi…

Kim Anh Cơ che cái miệng nhỏ nhắn cười khanh khách, mắt híp như tơ liếc nhìn Từ Tân Di:

– Tránh cho một ít người nói yêu nữ trên biển ta không biết lễ phép.

Tần Lâm trợn to hai mắt, tiếp theo chợt bật cười lên:

– Vì sao không đến… cùng là tỷ muội với nhau, không tới nhà ở sẽ trở nên xa lạ, Từ Đại tiểu thư nàng nói có đúng hay không?
– Không xa lạ, không hề xa lạ, vốn ra tới nhà cũng không thuận tiện, Kim muội muội vẫn nên ở bên ngoài sẽ tự do tự tại hơn…

Mặc dù Từ Tân Di cố gắng nặn ra một nụ cười trên mặt, nhưng nàng cũng nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này, tay nàng đã sớm lặng lẽ sờ tới bên hông Tần Lâm… Ta véo, ta véo, ta véo… véo chết tên họ Tần khốn kiếp này… Muốn đưa tiểu yêu tinh về phủ sao, khoan nói tới ta, còn chưa qua được cửa ải của Thanh Đại muội muội nữa là…

Đáng thương Tần Lâm bị hai vị đại mỹ nhân kẹp ở giữa, người khác hâm mộ hắn diễm phúc vô biên, nào biết lão nhân gia đổ mồ hôi trán chảy xuống ròng ròng, môi giật giật liên hồi, diễm phúc này cũng không phải người bình thường có thể chịu được.

Kim Anh Cơ rõ ràng thấy Từ Tân Di đang véo Tần Lâm, vẫn cười một cách tự nhiên, đưa ngọc thủ ra sờ sờ mặt của Tần Lâm, vô cùng thân mật nói:

– Tiểu oan gia, không phải là nô gia không đến, là trong nhà của huynh không có thuận tiện đó… Ôi chao Từ tỷ tỷ, tỷ nói trong nhà Tần lang có cái gì không thuận tiện, là nuôi cá sấu hay là nuôi cọp?

Cha chả, chẳng phải là mắng xéo ta là cọp cái sao? Từ Tân Di hận đến nghiến răng nghiến lợi, thật sự rất muốn nuốt chửng Kim Anh Cơ ngay tức khắc. Thế nhưng ngoài miệng không thể nhận thua, bèn cười ngọt ngào cầm tay Tần Lâm lên, cười lộ ra hai cái răng khểnh:

– Mặc dù không có cọp nhưng cũng sợ hồ ly tinh tới quấy rối, cho nên có hơi không thuận tiện.

Keng, keng, keng…

Ánh mắt Ngũ Phong thuyền chủ và tướng môn hổ nữ như ngưng đọng thành thực chất, va chạm giữa không trung mơ hồ có tiếng kim loại chạm nhau. Tần Lâm Tần trưởng quan thân ở giữa chợt cảm thấy sinh cơ khắp cả người bị hai đạo sát khí tràn ngập thiên địa phong tỏa, phong vân trở nên biến sắc, cỏ cây héo úa.

Đám người Quy Bản Vũ Phu, Thị Kiếm nhất tề hít sâu một hơi khí lạnh, chỉ cảm thấy biểu lộ của chủ nhân mình lúc này thật là đáng sợ.

– Như vậy đi, Tần lang và Từ tỷ tỷ, muội đi trước đây.

Kim Anh Cơ cười híp mắt, trước khi đi lại ném cho Tần Lâm một ánh mắt mê hồn:

– Tiểu oan gia, nhớ đến thăm nô gia.

Trước khi Từ Tân Di đưa ra ma trảo Tần Lâm vội vàng né tránh, tức giận hỏi:

– Từ Đại tiểu thư, dừng tay, động một chút là véo người, nàng tuổi con cua hay sao?
– Thiếp không véo nữa…

Từ Tân Di xoa xoa hai tay, cái miệng nhỏ nhắn méo xệch, nghiến răng một cái:

– … Mà đạp!

Trời ơi… Tần Lâm cảm thấy chân mình dường như vừa bị chân voi giẫm trúng, vất vả lắm mới nhịn được không cất tiếng kêu thét lên.

Trước bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm như vậy, kêu đau sẽ mất thể diện biết chừng nào.

– Trưởng quan, chân của ngài… dường như bị bẹp…

Thân binh Hiệu Úy nhịn cười, ra vẻ nghiêm trang hỏi.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220