Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 85
Phần 85: Tiểu Đao Chu

Hoàng Gia Thiện đuổi theo tới đây, nhìn vết máu đầy nhà cũng kinh ngạc không thôi. Y lại không hiểu những vết máu này đại biểu cho cái gì, chỉ hỏi lại câu hỏi trước đó:

– Hẳn đây chính là nơi án phát. Ủa, vì sao biết án này là do người ngoại địa làm ra, Tần tướng quân ngài vẫn chưa trả lời hạ quan?

Tần Lâm khẽ mỉm cười:

– Người kinh sư đều biết xung quanh đây có cái yêm xuất hiện, ai dám chọn nơi này làm hiện trường giết người? Ngoài ra lựa chọn ném thi thể xuống giếng mà không phải phơi thây đường cái, tức là có ý đồ che giấu tội ác. Nhưng hung thủ lựa chọn một giếng nước nhìn qua qua bỏ hoang đã lâu, trên thực tế lại thỉnh thoảng có cái yêm tới lấy nước, chuyện này chứng tỏ y không quen thuộc tình huống vùng này.

Hoàng Gia Thiện gật đầu một cái tỏ vẻ đồng ý, lại nói:

– Nhìn dáng dấp, hung thủ cũng có vẻ cẩu thả.
– Ặc, thay vì nói cẩu thả, không bằng nói không chút kiêng kỵ…

Tần Lâm cho ra câu trả lời chính xác hơn, chỉ điểm Hoàng Gia Thiện:

– Tội phạm ném xác xuống giếng thông thường, ngoại trừ ném xác xuống còn sẽ…
– Sẽ lấp giếng.

Hoàng Gia Thiện bừng tỉnh ngộ…

Nếu thật sự chuẩn bị giấu xác lâu dài, sau khi vứt xác xuống giếng, thông thường tội phạm sẽ ném thêm gạch đá xuống chôn vùi thi thể, tiến thêm một bước che giấu tai mắt người khác.

Mà trong vụ án này, xung quanh giếng nước có rất nhiều tường đổ cột xiêu, hung thủ hoàn toàn có thể lấy gạch đá ngay cạnh đó vùi lấp xác dưới giếng hết sức thuận tiện. Nhưng y lại không làm như vậy, lập tức lộ ra vẻ khác với người khác, ít nhất không giống tội phạm thông thường lo lắng thi thể bị phát hiện sau đó.

Hoàng Gia Thiện cảm thấy linh quang chợt lóe trong đầu:

– Ném xác xuống giếng lại không lấp giếng, là bởi vì làm việc vội vàng…
– Có yếu tố này…

Tần Lâm nghĩ ngợi nói:

– Dĩ nhiên nếu như suy đoán hợp lý, chúng ta hoàn toàn có thể suy đoán tiếp theo, tội phạm đã đạt thành mục tiêu một giai đoạn nào đó. Y ném xác xuống giếng là không muốn thi thể lập tức bị phát hiện, nhiễu loạn hành động bước kế tiếp của mình. Không biết y lười biếng không chịu lấp giếng, hay là y tự tin có thể hoàn thành hành động trong vòng một hai ngày gần đây, rời đi nơi này!
– Còn có hành động bước kế tiếp ư?

Hoàng Gia Thiện sợ hết hồn, rốt cục hung thủ này muốn làm gì ở kinh sư?

– Xem thử kết quả Lục Viễn Chí kiểm nghiệm đi, hy vọng có thể tìm được thân phận đầu mối người bị hại…

Tần Lâm vừa nói chuyện vừa kiểm tra tỉ mỉ hiện trường đầu tiên này, sau khi cảm thấy không còn manh mối gì có giá trị nữa, bèn kéo Hoàng Gia Thiện trở về chỗ giếng nước.

Nhìn từ hành động tội phạm, Tần Lâm cảm giác thời gian dành cho mình phá án còn lại không nhiều.

Trở lại bên giếng nước phát hiện thi thể, Lục Viễn Chí đã hoàn thành giải công việc phẫu bước đầu.

Thi thể không đầu được đặt trên một chiếc chiếu cỏ, ngực bụng bị mổ ra hình chữ nhân theo yêu cầu của Tần Lâm, nước da tái nhợt. Lớp mỡ màu vàng nhạt bởi vì thiếu huyết sắc tố mà trở nên ảm đạm, da thịt lật ra hai bên theo vết cắt, xương sườn bị cưa ra chỉnh tề, lộ ra phổi ứ nước và tim đã ngừng đập từ lâu.

– Làm tốt lắm…

Tần Lâm cười vỗ vỗ vai tên mập.

Đám cái yêm, dân chúng gần đó và đám thương nhân buôn ngựa vây xem không cần Cẩm Y Hiệu Úy xua đuổi, đã tự động tránh ra xa. Ánh mắt ai nấy tỏ vẻ sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, nhưng lại không nhịn được kiễng chân nghển cổ ngó về phía này. Không cần phải nói, hung danh cẩm y Đề Kỵ chắc chắn có thể làm cho con nít khóc đêm phải nín trong những năm gần đây.

Hoàng Gia Thiện tự xưng là gan lớn, thấy cảnh tượng này cũng không nhịn được cảm thấy chua trong dạ dà làm quan huyện không thể tùy ý tàn hủy thi thể, không được thượng quan cho phép Ngọ Tác chỉ có thể kiểm tra bên ngoài thân thể. Nhưng Cẩm Y Vệ phá án không chút kiêng kỵ, thoải mái mổ xẻ thành tám mảnh cũng không sao, phong cách Xưởng Vệ phá án chính là như vậy.

Thấy mọi người sợ hãi, Lục Viễn Chí ngược lại có hơi đắc ý, lớn tiếng báo cáo Tần Lâm:

– Khải bẩm trưởng quan, da tay chân thi thể vì ngâm nước đã sưng phồng như nhũn ra, vị trí lòng bàn tay lòng bàn chân xuất hiện nếp nhăn tái nhợt. Trưởng quan từng nói nếp nhăn xuất hiện ở lòng bàn tay là tử vong trong khoảng thời gian mười hai canh giờ, nếp nhăn xuất hiện ở lưng bàn tay bàn chân là ngâm mình ở trong nước hai mươi bốn canh giờ, có thể biết thời gian người chết tử vong không vượt qua mười hai canh giờ.

Hoàng Gia Thiện nghe vậy âm thầm bội phục, từ trước chỉ biết là người chết bị ngâm nước, da sẽ trở nên trắng nhợt xuất hiện nếp nhăn, hiện tại mới hiểu vị trí nếp nhăn cũng có liên quan tới thời gian ngâm nước.

– Tiếp tục…

Tần Lâm nhìn dáng dấp cũng biết Lục Viễn Chí chưa nói xong, khích lệ y nói tiếp.

Tên mập càng trở nên đắc ý, gật gù nói:

– Bởi vì người chết mất đầu, mất máu thật nhiều, lại bị ngâm dưới nước cho nên cũng không có thi ban rõ ràng. Thi cương đã qua thời kỳ cao trào, bắt đầu hóa giải. Tần ca đã từng nói qua, thông thường thi cương xuất hiện sau khi chết chừng một canh giờ, mười hai đến hai mươi bốn canh giờ bắt đầu dần dần hóa giải…

Hoàng Gia Thiện nghe vậy kinh ngạc, không nhịn được chen lời nói:

– Lục trưởng quan, trước đó ngươi nói căn cứ nếp nhăn do ngâm nước hình thành, thời gian tử vong không vượt qua mười hai canh giờ, nhưng sau còn nói thi cương hóa giải sau mười hai canh giờ mới dần dần phát sinh, chẳng phải là có mâu thuẫn hay sao?

Lục Viễn Chí đã là thực thụ Bá Hộ Cẩm Y Vệ, đã không còn ngây thơ khờ khạo như xưa, Hoàng Tri Huyện hỏi tới y ung dung điềm tĩnh trả lời:

– Bởi vì Tần ca còn nói qua, nếu là các loại tình huống như đứt đầu gãy cổ hay trúng độc mã tiền vân vân, cơ năng thân thể người chết khi còn sống bị tiêu hao thật nhiều, thi cương sẽ xuất hiện đặc biệt mau, hóa giải và biến mất cũng đặc biệt sớm.
– Cho nên trên thực tế người chết thời gian tử vong trong mười hai canh giờ, có phải không?

Hoàng Gia Thiện nhìn nhìn Lục Viễn Chí béo tròn, thầm nhủ quả nhiên không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, không nhìn ra tên mập thủ hạ của Tần tướng quân này cũng là một năng thủ.

Lục Viễn Chí gật đầu một cái, lại nói:

– Cuối cùng kiểm tra tình huống nội dung vật tiêu hóa trong dạ dày, có thể phán định người chết đã ăn bữa cuối cùng trước khi ngộ hại nửa canh giờ. Bởi vì trong dạ dày chứa thức ăn sáng như bánh, đậu, kết hợp với tình trạng vết nhăn ngoài da và thi cương, cho là người chết bị giết sau khi ăn điểm tâm sáng nay. Nếu như y ăn điểm tâm vào giờ Mẹo ba khắc (sáng sớm sáu giờ), như vậy ngộ hại vào cuối giờ Mẹo, đầu giờ Thìn (bảy giờ).

Hoàng Gia Thiện nghe say sưa nhập thần, cảm thấy nội dung Lục Viễn Chí nói quả thật đặc sắc tuyệt luân, chưa từng nghe qua, thầm than một tiếng:

– Phu tử viết trong ba người đồng hành ắt có một người là thầy ta, quả thật không sai!
– Được rồi! Tên mập…

Ngưu Đại Lực đánh cho Lục Viễn Chí một quyền, thấp giọng nói:

– Có thể hù dọa Tiến Sĩ xuất thân Lưỡng Bảng sửng sốt như vậy, ngươi đi theo Tần trưởng quan cũng không uổng.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220