Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 144
Phần 144: Hiện Trường Vụ Án

Mặc dù Phùng Bảo không hiểu tượng vàng Oscar là cái quái gì, nhưng diễn kịch ở trước mặt Hoàng đế cùng Thái hậu, không cần biết Hoàng đế có thoái vị hay không, vẫn lưu lại được chút ấn tượng tốt.

Trương Hoành lớn tuổi, Lục Viễn Chí mập thây, hai người cỡi ngựa lúc này mới chạy tới, thấy Tần Lâm từ Từ Ninh cung đi ra cùng tiến lên hỏi:

– Thế nào?
– Tra án!

Tần Lâm vung tay lên.

Lục Viễn Chí dang rộng hai tay, lần này tốt rồi, tra án tới trên đầu Hoàng đế.

Sắc trời đã tối, khắp nơi trong cung đốt đèn sáng rực giống như ban ngày. Mặc dù Lý Thái hậu hạ lệnh tất cả mọi người ở trong cung thất của mình không được đi ra ngoài, hết thảy cứ theo lẽ thường, nhưng ngay cả Lý Thái hậu, Vạn Lịch, Vương Hoàng hậu cùng Trương Cư Chính cũng chờ ở Từ Ninh cung. Toàn bộ Tử Cấm thành từ Lộ Vương trở xuống, tần phi, Công chúa, thái giám cùng cung nữ, vô số con mắt nhìn chằm chằm hành tung Tần Lâm, vô số lỗ tai nghe ngóng tiến triển tra án.

Tối nay nhất định là đêm Tử Cấm thành không ngủ.

Tần Lâm cầm ngọc bội Lý Thái hậu ban tặng tiện nghi làm việc, chưởng ấn Đô Tri Giám Trương Hoành hiệp trợ phá án.

Nhìn nhìn lão thái giám tóc như sương tuyết, mặt đầy nếp nhăn này, đương nhiên Tần Lâm biết tại sao phái lão nhân gia tới. Trương Hoành không chỉ có thâm niên lâu nhất, hơn nữa không tranh chấp với đời, không liên lụy tới bất kỳ hệ phái nào, không dính líu nhiều với Vạn Lịch, Vương Hoàng hậu và Phùng Bảo. Phái lão tới không chỉ có là hiệp trợ phá án, còn có ý chứng kiến giám sát.

Địa điểm phát hiện án mạng là Khúc Lưu quán phía Tây Tử Cấm thành, bởi vì nhân công xây dựng dòng suối uốn lượn mà có tên này. Trong lúc uống rượu có thể đặt chén rượu trong thuyền gỗ nhỏ, sóng sánh bập bềnh trôi theo nước suối, gọi là mượn dòng nước chảy đưa chén rượu tới.

Lúc Tần Lâm đi qua, ở ngoài cửa có rất nhiều cấm quân Ngự Mã Giám quản, lại xen lẫn cẩm y vệ sĩ cùng thái giám trong cung. Những cấm quân này có kẻ là Phùng Bảo điều tới, có kẻ nghe lệnh của Trương Hoành, Trương Kình, không lệ thuộc nhau, đều nghiêm ngặt đề phòng lẫn nhau, không khí hết sức khẩn trương.

Tôn Hoài Nhân cũng ở nơi đây, mang theo mấy vị Hiệu Úy thủ cung Khôn Ninh cung cùng thái giám trực nhật canh giữ ở ngoài cửa chính, thấy Tần Lâm tới, y liền dang rộng hai tay:

– Dừng bước, phụng ý chỉ Hoàng hậu nương nương, bất kể là ai cũng không cho đi vào!
– Ta cũng có ý chỉ…

Tần Lâm cũng không nói nhảm, lấy ngọc bội Thái hậu ban cho ra đưa lên, cười nói:

– Bất quá là phụng ý chỉ Thái hậu tra án!

Lục Viễn Chí một mực đi theo sau lưng Tần Lâm, sau đó ba vị Trương công công Trương Hoành, Trương Thành, Trương Kình nối đuôi mà vào. Tôn Hoài Nhân cùng mấy tên thái giám, cấm quân võ quan vốn là thủ ở bên ngoài cũng muốn đi vào theo, chợt thấy Tần Lâm đưa tay ngăn lại, tự đại nói một câu:

– Hiện trường án mạng, không phận sự miễn vào!

Tự cao gì chứ, Tôn Hoài Nhân cùng mấy thái giám giận vô cùng, nhưng không làm gì được Tần Lâm, không thể làm gì khác hơn là giương mắt nhìn.

Nhưng sau khi tiến vào hiện trường, Tần Lâm lập tức váng đầu hoa mắt: Trời ơi, trên mặt đất sạch sẽ không có hạt bụi nào, không hề giống như hiện trường án mạng.

– Đây là chuyện gì vậy?

Tần Lâm chỉ mặt đất, cực kỳ căm tức mắng:

– Tên ngốc nào tẩy rửa mặt đất sạch sẽ như vậy, cả cột cũng lau qua một lần, đầu óc tên này có vấn đề rồi sao?

Trương Thành cùng Trương Kình ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt lúng túng vạn phần.

Lão thái giám Trương Hoành cười híp mắt nhìn Tần Lâm, không nhanh không chậm nói:

– Là sáng sớm hôm nay bệ hạ phát hiện thi thể hai tên cung nữ, trong lúc hốt hoảng bèn hạ lệnh dọn dẹp hiện trường. Có vẻ như bệ hạ cũng không hy vọng bị Thái hậu nương nương biết chuyện này, đáng tiếc là không được như nguyện.

Lục Viễn Chí ặc một tiếng trong cổ họng, nhìn trưởng quan mình, có cảm giác muốn nổ tung đầu.

Thì ra là Vạn Lịch làm chuyện ngu ngốc này, Tần Lâm cười khan hai tiếng, đảo mắt vài vòng, cố ý lớn tiếng nói:

– Ngu, bệ hạ quả thật rất là ngu, nếu như có ý giấu giếm, tùy tiện mượn cớ gài tang vật không được sao? Nhìn Vương nương nương trong cung mà xem, từng quang minh chính đại phạt trượng đánh chết mấy vị thái giám, cung nữ, không ngờ rằng bệ hạ tới nơi này lại uống say giết người… Chậc chậc, cửu ngũ chí tôn muốn giết người, còn phải tự mình động thủ hay sao?

Mọi người mới đầu nghe Tần Lâm mắng Vạn Lịch đần, còn tưởng rằng hắn cuồng vọng hết sức, không biết giữ mồm giữ miệng. Sau khi nghe xong mới hiểu được rõ ràng là giải vây thay bệ hạ, nếu Vạn Lịch nghe được lời nói này, chắc chắn sẽ gõ đầu mình, hối tiếc không nên xử trí thất thố như vậy.

Trương Hoành nghe Tần Lâm nhắc tới Vương Hoàng hậu phạt trượng đánh chết thái giám cung nữ, đột nhiên thần sắc khẽ động, híp mắt không biết đang suy nghĩ gì.

Kết cấu của Khúc Lưu quán ở phía Nam là sân khấu dùng cho các cung nữ ca múa biểu diễn, phía Bắc là chỗ ngồi quân thần yến ẩm, thưởng thức ca múa. Trên đất nhân công đào dòng suối nhỏ quanh co chảy qua, có tác dụng mượn dòng nước chảy đưa chén rượu tới, quả thật có cảm giác thú vị khác lạ.

Bây giờ toàn bộ Khúc Lưu quán trải qua rửa sạch tương đối triệt để, hành lang, mặt đất, tường cột thảy đều sạch sẽ. Ngoại trừ mùi máu tanh nhợt nhạt như có như không, quả thật không nhìn ra đêm qua nơi này từng phát sinh qua án mạng.

Tần Lâm muốn lấy vân tay, dấu chân, hoặc là tìm kiếm vết máu ở hiện trường cũng là cực kỳ khó khăn, thậm chí căn bản không thể nào.

Nếu như là đời sau, Tần Lâm có thể lợi dụng Luminol để làm cho vết máu hiện ra, chỉ cần một phần trăm vạn vết máu là có thể làm cho Luminol phát ra ánh sáng xanh. Trình độ rửa sạch hiện trường như vậy đối với pháp y là không có hiệu quả gì, nhưng hiện tại là năm Vạn Lịch, hắn biết đi đâu tìm Luminol?

Tần Lâm giận đến nỗi hỏi thăm mẫu thân Vạn Lịch trong bụng vài lần, Lý Thái hậu vô tội bị văng miểng.

Lục Viễn Chí nhìn qua hiện trường vô cùng sạch sẽ trước mặt, cũng cảm thấy bó tay hết cách, thình lình vỗ đùi một cái:

– Tần ca, hung khí, hẳn là trên hung khí vẫn còn vân tay!
– Thông thường có thể nghĩ đến rửa sạch hiện trường là có thể nghĩ đến chuyện rửa sạch hung khí…

Tần Lâm không thấy có hy vọng gì, nhưng vẫn nhìn Trương Hoành dò hỏi.

Lão thái giám cười khổ, chắp tay một cái:

– Tần tướng quân liệu sự như thần.

Tần Lâm thở dài một tiếng trong lòng, Vạn Lịch ôi Vạn Lịch, có kẻ đần độn như ngươi thật sao? Tự mình hủy diệt tất cả chứng cứ, những gì còn lại hoàn toàn bất lợi đối với mình, nếu tất cả tội phạm đều ngu như vậy thì hay biết mấy.

Chỉ bất quá lần này không phải là Tần Lâm muốn định tội Vạn Lịch, mà là muốn giải oan cho y. Mặc dù Vạn Lịch cũng không dám kiên quyết phủ nhận tội giết người, nhưng Tần Lâm từ đủ loại dấu hiệu suy đoán, sau lưng chuyện này nhất định có điều mờ ám.

Hiện trường không tìm được thứ gì hữu dụng, Tần Lâm quét nhìn một vòng ghi nhớ hoàn cảnh trong lòng, sau đó ra lệnh đi tra nghiệm thi thể.

Hai cỗ tử thi cung nữ đặt trong phòng bên cạnh viện, vốn Vạn Lịch định lặng lẽ đem thi thể ra ngoài cung chôn cất, bất quá còn chưa thành công đã bị Phùng Bảo phát hiện, báo cáo cho Lý Thái hậu, thi thể cũng bị trông chừng nghiêm ngặt.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220