Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 64
Phần 64: Va Đầu Vào Vách

Tiểu lại kia ước lượng bạc trong phong bao một chút, vốn y thành thạo vô cùng, lập tức ước lượng được tối đa trong phong bao chỉ có chừng hai ba lượng, lập tức nghiêm mặt:

– Hừ, chỉ có bao nhiêu đó bạc, cho ăn mày hay sao?

Sáo quan kia kéo kéo tiểu lại, thấp giọng nói:

– Cẩu Thư Bạn, họ Du kia trị quân danh tiếng cực tốt, nghe nói trừ binh thư, bản đồ ra không có của cải gì khác, nể mặt lão chúng ta cho qua đi.

Cẩu Thư Bạn ngẩn ra:

– Phí lão ca, ngươi nói như vậy cũng không đúng, chúng ta làm nghề này, ăn chén cơm này không chỉ ngày một ngày hai, bỏ ra tiền vốn cũng không ít…

Trầm Hữu Dung bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cho thêm y thêm hai lượng bạc, lại là sáo quan họ Phí kia nói giúp. Rốt cục Cẩu Thư Bạn gật đầu một cái, phất tay giống như đuổi ruồi cho Du Tư Cao cùng Trầm Hữu Dung tiến vào, giống như vừa ban ân bố thí cho hai người bọn họ vậy.

Du Tư Cao nén giận đi vào trong, lại nghe thấy Cẩu Thư Bạn ở phía sau không tị hiềm chút nào nói:

– Phí lão ca, ta thấy xa doanh kia cũng hết sức béo bở, đại pháo vừa vang lên hoàng kim vạn lượng. Đại pháo nhiều như vậy chỉ cần báo hỏng mấy khẩu, hỏa dược nhiều như vậy báo hỏng mấy vạn cân, lại khấu trừ chút lương hướng, e rằng một năm kiếm được không dưới hai ba vạn lượng bạc. Tên họ Du kia ngồi không một chỗ không chịu lấy tiền, thật là một lão già ngu xuẩn, để lại đứa con cũng đần độn không kém…

Thật là lấn hiếp người quá đáng, Du Tư Cao siết quả đấm định xoay người, thế nhưng Trầm Hữu Dung ở bên cạnh ra sức khuyên giải, cuối cùng thở ra một hơi dài, cố đè xuống lửa giận trong lòng.

Ba năm trước đây có thể tìm Đàm Luân, lúc này đi tìm ai đây? Binh bộ Thượng Thư Phương Phùng Thời cáo bệnh, Tả Thị Lang Tằng Tỉnh Ngô thay mặt chưởng bộ vụ, nhưng hai vị này đều không có giao tình gì với Du gia.

Suy nghĩ một chút cảm thấy nên đi tìm Võ Tuyển Thanh Lại ty. Binh bộ lập ra bốn Thanh Lại ty Võ Tuyển, Chức Phương, Xa Giá, Võ Khố, trong đó Võ Tuyển Thanh Lại ty trông coi tuyển nhận, thăng điều, tập thế, công thưởng… vệ sở quan.

Trầm Hữu Dung biết chuyện, bèn tìm binh sĩ quét sân Binh bộ nhét một miếng bạc vụn, hỏi thăm được Võ Tuyển Thanh Lại ty có hai tên Lang Trung, ba tên Chủ Sự, hôm nay Lang Trung trực ban gọi là Hồ Bang Kỳ, chuyện quan võ thừa tập là y trông coi.

Rất nhanh bọn họ liền gặp được Hồ Bang Kỳ Hồ Lang Trung, vị ty quan này mang bổ phục ngũ phẩm trước ngực, da mặt vàng vọt, để chòm râu dê, ước chừng bốn mươi tuổi. Tuy rằng chức quan không cao nhưng hết sức tự đại, Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung vái chào y sát đất, mí mắt y không động chút nào, chỉ ừm một tiếng trong miệng coi như đáp lễ.

Không có biện pháp, thời này văn quý vũ tiện, Đại Soái chính nhất phẩm biên đình đến Binh bộ bái kiến nhị phẩm Thượng Thư, tam phẩm Thị Lang đều phải quỳ lạy khấu kiến. Hồ Bang Kỳ là chính ngũ phẩm Lang Trung, trong tay nắm tiền đồ của không biết bao nhiêu quan võ nhị tam phẩm, đương nhiên phải tỏ ra kiêu ngạo.

Du Tư Cao trình lên văn kiện ghi lại sự tích trọn đời của phụ thân Du Đại Du, chiến công lớn nhỏ Nam chinh Bắc chiến, Hồ Bang Kỳ lơ đãng lật lật, tiện tay ném lên bàn:

– Du công tử, ngươi muốn thế tập quan chức phụ thân, bản quan không làm chủ được, chuyện này phải xem ý triều đình, hỏi qua Tằng Thị Lang rồi hãy nói.
– Vậy lúc nào thì có thể tìm được Tằng Thị Lang?

Du Tư Cao trợn tròn mắt hỏi tới.

Trong ánh mắt Hồ Bang Kỳ toát ra vẻ hài hước:

– Ôi chao, vậy cũng không biết được. Tằng lão Đại nhân gần đây rất bận rộn, vừa được tướng phủ gọi đi thương nghị quân cơ đại sự, lại vừa thay mặt chưởng bộ vụ, còn phải vào triều tham tán… Bản quan tận lực tranh thủ cho ngươi, bất quá một tháng hay là hai tháng, vậy rất khó nói.

Du Tư Cao bị ép tới mức không thể nổi giận được nữa, không thể làm gì khác hơn là lại hỏi:

– Như vậy điển tuất thì sao, có thể nhờ Binh bộ gửi công văn qua đó, thúc giục Đô Đốc phủ hay không?
– Điển tuất cùng thụy hiệu ư, bản quan xem ra có chút khó khăn…

Khóe miệng Hồ Bang Kỳ toát ra vẻ khinh thường, đưa tay vỗ vỗ chồng công văn:

– Lệnh tôn Du lão tướng quân đã từng bị Tuần Án đạn hặc làm tướng gian tham, tuy sau đó chuyện này giải quyết xong xuôi, nhưng dù sao ban đầu tố án còn để lại tỳ vết. Một người từng bị tố đợi tội, hắc hắc…

Những lời vô tình này giống như dao khắc sâu vào tim Du Tư Cao. Chẳng lẽ phụ thân cả đời trung trinh bất nhị, thanh liêm khí tiết, quay đầu lại vẫn còn lưng đeo ô danh không rửa sạch được mãi sao? Y miễn cưỡng trấn định tâm thần, cố gắng giữ cho giọng nói được bình thản:

– Hồ Lang Trung minh giám, án này dưới thời Đàm lão Thượng Thư cũng đã được giải quyết xóa sạch, cho nên tiên phụ mới được kế nhiệm Tham Tướng xa doanh, chuyện này hẳn có ghi chép lại ở nha môn Binh bộ.

Trầm Hữu Dung cũng hết sức kịp thời lấy năm mươi lượng bạc đưa tới.

– Lớn mật!

Hồ Bang Kỳ chợt nổi giận, vỗ bàn một cái thật mạnh:

– Ta thấy phụ tử các ngươi vừa gian vừa tham giống nhau như đúc. Bản quan thanh liêm như nước, sáng tỏ như gương, há có thể bị các ngươi lừa gạt. Bây đâu, đuổi hai tên quê mùa dám hối lộ công khai này ra ngoài, sau này không cho bọn chúng vào nha môn Binh bộ nữa!

Du Tư Cao cùng Trầm Hữu Dung không kịp đề phòng, bị biến cố đột nhiên xuất hiện làm trợn mắt há mồm. Một đám binh sĩ Binh bộ ùa lên không nói lời gì, đuổi bọn họ ra khỏi nha môn Binh bộ.

Sau lưng bọn họ, Hồ Bang Kỳ vẫn hậm hực nói:

– Xem bản quan là người thế nào chứ, há đâu có lý như vậy! Bản quan phải tố cáo các ngươi tội hối lộ quan viên, luồn cúi vô sỉ, cách đi thế chức của ngươi!

Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung như lạc vào trong mộng, hai người bị đuổi ra phố Kỳ Bàn, tất cả quan viên bốn phía đi qua đều chỉ chỉ trỏ trỏ, lời châm biếm truyền vào trong tai, làm cho hai người bọn họ xấu hổ muốn chết.

– Du hiền điệt, ngươi tới đây làm gì vậy?

Hai vị bằng hữu xoay người nhìn lại, Tần Lâm đang ôn hòa mỉm cười, trong ánh mắt mang theo vẻ ấm áp bọn họ rất ít nhìn thấy trong khoảng thời gian gần đây.

– Tần tướng quân!

Trầm Hữu Dung hết sức mừng rỡ, cơ hồ theo bản năng cảm giác được Tần Lâm đến, vận rủi nhiều lần bọn họ gặp phải trong khoảng thời gian này ắt sẽ được xoay chuyển.

Du Tư Cao thẹn thùng xấu hổ mặt đỏ tới mang tai, Du Đại Du trọn đời thanh liêm tự thủ, đến lúc chết đi định công luận tội lại bị chụp mũ gian tham, chuyện này làm cho y vô cùng xấu hổ. Là con trai, không những Du Tư Cao không thể rửa sạch ô danh cho phụ thân, ngay cả bản thân mình cũng bị xem như tiểu nhân hối lộ quan viên, luồn cúi vô sỉ, bị đánh ra nha môn Binh bộ, xua đuổi đến phố Kỳ Bàn đông đúc quan viên qua lại, chẳng phải làm cho thanh danh một đời phụ thân bị hủy trong chốc lát?

Du Tư Cao thân trong khốn cảnh, hôm nay càng không mặt mũi nào đối mặt Tần Lâm.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220