Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 74
Phần 74: Ma Vân Kim Sí

Lại đi tới bên ngoài một buồng giam khác, chỉ thấy bên trong đang nhốt một tên mặt trắng tuổi không lớn lắm, chỉ tiếc trên mặt vết thương ngổn ngang chằng chịt, vốn có hơi đẹp trai hiện tại đã trở thành ghê tởm.

Đoạn Ty Ngục lại giới thiệu:

– Người này là Hoa Hồ Điệp nổi danh dâm tặc, đạo tặc hái hoa một dãy Hà Nam, từ sáu tuổi đến sáu mươi tuổi không buông tha, cả nam lẫn nữ, chậc chậc… Là chọc phải, ặc, chọc phải khuê nữ một vị quận vương bên kia, lúc này cao thủ Cẩm Y Vệ chúng ta mới ra tay, bắt tới nhốt ở chỗ này. Chuyện này liên quan tới bí mật Thiên gia, chúng ta lại không tiện báo lên…

Tần Lâm ghê tởm nhíu mày một cái, nhìn người nọ lộ vẻ hết sức chán ghét, lạnh lùng hừ mũi một tiếng:

– Đoạn Ty Ngục, nếu như là người khác không nói, nhưng vì sao ngươi không hiểu rõ tình lý như vậy? Loại ác đồ hung hiểm này bị giam vào chiếu ngục chúng ta, những thứ khác không nói, chẳng lẽ còn cho y mang theo hung khí bên mình sao?

Đoạn Ty Ngục chớp mắt một cái, không hiểu Tần Lâm nói như vậy là có ý gì, Hoa Hồ Điệp kia bị giam trong lao ngục, toàn thân ngay cả một cây đinh sắt cũng không có, Tần Lâm nói y mang theo hung khí tùy thân, quả thật khiến cho người ta như lạc vào trong sương mù.

Vừa đúng Hồng Dương Thiện phụng bồi Tần Lâm cũng tới, Đoạn Ty Ngục ở Bắc Trấn Phủ Ty hơn mười năm cũng biết y, vội vàng chắp tay một cái, lôi kéo y thấp giọng hỏi:

– Lão ca ca, huynh là đệ nhất đẳng tâm phúc dưới quyền Tần trưởng quan, xin hãy giải câu đố này giúp tiểu đệ đi, tương lai nhất định sẽ không quên ân điển lão ca.

Hồng Dương Thiện cười hăng hắc nhìn Hoa Hồ Điệp kia, nhẹ nhàng vuốt râu:

– Hung khí của dâm tặc là cái gì, chẳng lẽ lão ca vẫn chưa hiểu?

Ôi chao má ơi, Tần trưởng quan thật đúng là lợi hại!

Đoạn Ty Ngục lập tức vung tay lên, ra lệnh cho ngục tốt dưới quyền:

– Bây đâu, thu công cụ gây án tên dâm tặc này cho ta!

Một tiếng kêu thảm thiết ngắn mà bén nhọn vang lên, từ nay Hoa Hồ Điệp cũng không thể nào làm dâm tặc được nữa.

Tần Lâm đi thẳng tới một mạch, rốt cục án tồn đọng trong chiếu ngục dần dần được giải quyết nhanh gọn.

Càng đi sâu vào trong chiếu ngục càng âm u tăm tối, nhất là địa lao nhốt trọng phạm, ban ngày đưa tay cũng không thấy được năm ngón, chỉ có thể dựa vào ánh đèn trên tường chập chờn chiếu sáng. Bởi vì nằm sâu dưới đất, khí ẩm thấp lạnh lẽo khiến cho người ta phải nổi da gà.

Tần Lâm vừa đi vừa dọn dẹp án tồn đọng, phàm là phạm nhân xác thật không thể nghi ngờ, bởi vì nguyên nhân công văn dây dưa kéo dài chờ lâu không quyết, vậy trực tiếp đưa lên đường, nếu không sẽ “thu công cụ gây án”. Vụ án nào có nghi điểm bèn tra vấn tường tận, lệnh cho thuộc quan đem án quyển tới thự nha, chờ hắn trở về sẽ nghiên cứu tỉ mỉ.

Chiếu ngục thông thường không dính dáng gì tới dân gian, trong đó nhốt toàn là tội phạm thập ác bất xá. Tần Lâm liên tục thẩm lý mấy chục vụ án, mười vụ có hết chín là tội chứng xác thật, những án phạm cùng hung cực ác kia cũng không kêu oan gì cả, nhiều nhất thóa mạ Tần Lâm thủ đoạn sắc bén, tương lai không chết tử tế được.

Không chết tử tế được? Hồng Dương Thiện, Ngưu Đại Lực đều cười lạnh không ngừng, có câu nói người tốt không sống lâu, kẻ ác thọ ngàn năm, vị Tần trưởng quan này của chúng ta tất nhiên là người sau không thể nghi ngờ. Đám mèo chó nho nhỏ như các ngươi đòi so sánh với loại người cùng hung cực ác như hắn, quả thật không có tư cách.

Tần Lâm đi thẳng tới một mạch, đã giết chết không biết bao nhiêu cường đồ ác bá hoành hành ngang ngược, ác tặc gian dâm bắt cóc. Thường chỉ nghe những câu thóa mạ “Con bà ngươi”, “đầu rơi bất quá để lại vết sẹo to bằng miệng chén”, “Mười tám năm sau lại là một hảo hán” vang lên liên tiếp, nhưng chỉ được nửa chừng đã ngưng bặt giống như bị chẹn họng, có thể biết đã có vị đại đạo độc hành danh chấn lục lâm nào đó chết dưới tay hắn.

Xử án giống như Tần Lâm, phạm nhân bị nhốt ai mà không sợ. Kèm theo tiếng kêu thảm thiết giống như gà bị cắt tiết, trong lúc nhất thời nhiệt độ chiếu ngục thiên lao dường như hạ thấp xuống không ít.

Chợt sâu trong thiên lao u tối vang lên một tràng tiếng rống giận khàn khàn:

– Đám ưng khuyển các ngươi đổ oan cho lão tử, trời cao có mắt, các ngươi sẽ không tên nào được chết yên lành tử tế!

Ủa, đây là ai vậy?

Tần Lâm kinh ngạc trong lòng, nhìn sang bên cạnh một chút, Đoạn Ty Ngục muốn nói lại thôi, ấp a ấp úng không chịu nói tỉ mỉ.

– Xem ra Đoạn Ty Ngục có lời khó nói…

Tần Lâm liếc y một cái.

– Trưởng quan thứ tội, ty chức, ty chức không dám…

Đoạn Ty Ngục bị dọa sợ kinh hồn khiếp vía, vội vàng nói hết ra đầu đuôi gốc ngọn.

Tần Lâm nghe khẽ mỉm cười, chậm rãi đi tới trước buồng giam kia, nhìn thẳng phạm nhân đang lay cửa sắt kêu to.

Phạm nhân kia ngược lại giật mình không nhỏ, lui về sau một bước. Y bị nhốt ở nơi này không biết bao lâu, mỗi khi thấy bên ngoài có cẩm y quan viên tới thị sát liền lớn tiếng kêu oan, nhưng hy vọng càng lớn, thất vọng lại càng lớn. Từ trước tới nay không có ai chân chính để ý tới y, càng không có ai giống như vị trưởng quan này, mỉm cười đứng trước cửa buồng giam nhìn y.

– Ma Vân Kim Sí Thành Thiết Hải, ngươi có biết ngươi bây giờ thân ở chiếu ngục thiên lao, đã sớm chắp cánh khó bay rồi không?

Tần Lâm nở một nụ cười khả ái, nhưng giọng hắn lại có phần lạnh lẽo.

Đúng vậy, đại hán trong buồng giam có vóc người khôi ngô, khung xương to lớn lại gầy gò không còn hình dáng, hai gò má lõm xuống, mắt thụt sâu vào, râu tóc rối nùi giống như ổ gà, hai mắt đỏ ngầu như có ngọn lửa nhảy động, chính là đệ nhất hảo hán, giang hồ đại hào từng khiêu chiến anh hùng thiên hạ Sơn Đông trên Thái Nhạc lôi đài, người ta gọi là Ma Vân Kim Sí Thành Thiết Hải.

Bị gian nhân hãm hại, Xưởng Vệ xuất động năm tên cao thủ bày bẫy rập bắt y lại, nhốt trong chiếu ngục thiên lao suốt hai năm trời không nghe không thấy không hỏi, Thành Thiết Hải cơ hồ đã tuyệt vọng. Bất quá trong lòng ôm nỗi bất bình, mỗi khi thấy có người tới liền lớn tiếng kêu oan.

Năm xưa y cũng đi qua hai đạo hắc bạch, chuyện đã làm cũng đã lắng xuống nhiều năm. Nhưng lại bị vu hãm thành yêu phỉ Bạch Liên giáo, không minh bạch nhốt vào nơi này, tự nhiên trong lòng cực kỳ căm phẫn bất bình.

Nhưng hai năm qua thủy chung không người nào để ý, sâu trong lòng y đã không còn chút hy vọng nào. Hiện tại nghe Tần Lâm đột ngột hỏi như vậy, trong lúc nhất thời y khẩn trương hết sức, không biết trả lời như thế nào.

Tần Lâm thấy vậy cười cười, sờ sờ mũi, nói thẳng cho y biết:

– Nhất Toát Mao Thôi Tứ bởi vì cấu kết Bạch Liên giáo ý đồ mưu phản, đã bị bản quan tấu triều đình, nửa tháng trước đã xử lăng trì ở trước Thái Thị khẩu.

Mắt của Thành Thiết Hải bị tóc rối bời che kín, đột nhiên lóe ra một luồng tinh quang.

Tần Lâm lại nói:

– Bất quá ngươi là bị Thôi Tứ hối lộ cẩm y Lưu Đô Đốc, lấy tội danh là yếu phạm Bạch Liên giáo xuất động thật nhiều cao thủ bắt về chiếu ngục, cho nên…

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220