Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 111
Phần 111: Kiến Thức Quân Doanh

Trong đầu A Sa như có hai giọng nói đang cãi nhau, một giọng lải nhải không ngừng nói:

– Mặc dù Nhạn Bắc phân đà đã thoát ly khỏi tổng giáo, nhưng dù sao cũng là huynh đệ dưới trướng Vô Sinh Lão Mẫu, làm sao có thể bán đứng cho ưng khuyển triều đình?! Nếu làm như vậy, không khỏi trở thành phản đồ của bản giáo…

Một thanh âm khác lại nói:

– Nhạn Bắc phân đà năm đó cấu kết cùng Mông Cổ Thát Lỗ, đã là Hán gian, bây giờ lại lạm sát kẻ vô tội, thật sự là hung tàn tà ác, mượn tay của triều đình thanh lý môn hộ, chẳng lẽ không nên sao? Huống chi Tần đại thúc đối với ngươi tốt như vậy, giúp hắn một lần thì đã sao?

Hai thanh âm gây gổ cả ngày trong đầu, A Sa cơ hồ bị làm cho đầu nứt ra, rốt cục ngủ không yên giấc, tới trời sáng lại nhìn trần xe ngựa ngây người.

Lần này may quá, bản thân Tần Lâm đã tìm được chứng cứ Nhạn Bắc phân đà chính là Văn Hương môn, xác định bọn họ chính là một thể hai mặt, rốt cục A Sa không còn trong tình cảnh khó xử nữa, có thể ngủ một giấc ngon lành.

– Cũng không phải là ta bán đứng giáo hữu, Nhạn Bắc phân đà các ngươi là phường bại hoại, tự mình làm cho trời người đều oán giận. Hừ, Tần Đại thúc bắt các ngươi ra chém từng tên một, mới là làm cho lòng người sảng khoái.

A Sa thầm thích chí trong lòng, bỗng nhiên lại lẩm bẩm:

– Ủa, vì sao tên Thạch Tự Nhiên kia lại có quan hệ với Vương Hoàng hậu như vậy, bọn họ đi nước cờ này rất khá… Kệ bọn họ, dù sao đám ngốc này không thể nào đấu lại Tần Đại thúc.

Suy nghĩ một chút, A Sa liền ngọt ngào ngủ thiếp đi, trong miệng còn mang theo vị ngọt của mứt hoa quả, là Tần đại thúc nhét vào trong miệng nó…

Ngày hôm sau lên đường từ Tuân Hóa thành, không bao lâu đã đến Tam Truân Doanh chỗ Kế Trấn Tổng Binh.

Cách Tam Truân Doanh còn chừng mười dặm, nói chính xác hơn là mới ra khỏi Tuân Hóa thành không bao xa, đoàn người Tần Lâm đã nghe ngoài xa có tiếng chiêng trống rền vang, tiếng vó ngựa rầm rập, khôi giáp loảng xoảng vang dội, thiên quân vạn mã đang kéo về phía này.

Rất nhiều tinh kỳ, kỳ bài ghi quan hàm danh hiệu: Quan Tổng Binh Kế Trấn, Trung Quân Đô Đốc phủ Tả Đô Đốc, Thái Tử Thái Bảo, Thiếu Bảo…

Thích Kế Quang một mình chạy trước, thật xa đã ôm quyền hướng về phía Tần Lâm, trên mặt tươi cười:

– Tần huynh đệ đường xa tới, ngu huynh không có tiếp đón từ xa, thứ tội thứ tội!

Tần Lâm đang chuẩn bị từ trong xe ngựa chui ra ngoài, Thích Kế Quang đã nhảy xuống ngựa hai chân phát lực, chạy khiến cho cát vàng tung bay, lướt tới gần như một cơn trốt xoáy, hai tay đỡ lấy Tần Lâm:

– Không thể được, không thể được, Tần huynh đệ không có luyện võ công, chính là tấm thân ngàn vàng, nên ngồi trên xe ngựa là hơn. Nào, để ngu huynh đánh xe cho đệ.

Dứt lời, Thích Kế Quang định tranh vị trí xa phu.

Đám tinh binh quan giáo Bắc Trấn Phủ Ty không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy đi theo Tần trưởng quan rất có thể diện. Bọn Lục Viễn Chí, Thích Kim đã thấy nhiều thành quen, không hề kinh ngạc, Thích Đại Soái ở trong phủ Trương Cư Chính quỳ xuống tự xưng “Môn hạ mộc ân tiểu”, so ra còn dễ coi hơn hiện tại.

Tần Lâm sớm biết vị lão huynh này là một vị hào kiệt có thể co có thể duỗi, cười vỗ vai lão một cái:

– Thích lão ca, giữa huynh cùng tiểu đệ còn khách sáo gì chứ, lên đây, chúng ta đi chung xe.

Thích Kế Quang lên xe ngựa, thấy trong buồng xe ngoại trừ một con chó vàng lanh lợi còn có một bé gái trắng trẻo đáng yêu, bèn nhìn Tần Lâm cười cười hết sức mờ ám, biểu hiện trên mặt rõ ràng là “ta đây đã hiểu”:

– Ôi chao Tần lão đệ, không ngờ rằng ngươi lại thích kiểu này, quả thật ca ca ta suy nghĩ không chu toàn. Vốn đang chuẩn bị mấy tên hồ cơ Tái Ngoại hầu hạ lão đệ, xem ra lão đệ không xem ra gì, ha ha…

Tần Lâm ặc một tiếng trong cổ họng, dở khóc dở cười nhìn A Sa đang lộ vẻ vô cùng nghi hoặc, khoát tay nói:

– Thích lão ca, huynh nghĩ gì vậy? Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, ta đây vô cùng quang minh chính đại.

Thích Kế Quang chĩa ngón tay cái lên, mặt mày hớn hở:

– Đúng vậy đúng vậy, Tần lão đệ đương nhiên là trọc giả tự trọc. Dọc trên đường tới đây thiết kỵ như bay, nằm trong xe ngựa ôm giai nhân, quả thật cũng quang minh chính đại.

Tần Lâm lấy tay vỗ trán, lần này cho dù là toàn thân đầy miệng cũng không thể nào nói được, xem ra trong mắt Thích Kế Quang, sở thích bé gái của mình là không thể nào chối cãi được nữa.

A Sa mở mắt to thông minh quan sát Thích Kế Quang, trong lòng kinh ngạc: Đây chính là Thích Đại Soái danh chấn thiên hạ sao? Vì sao không giống như anh hùng hảo hán bạch mã ngân thương như trong tuồng hát, lại là một đại thúc không thấp không mập không gầy, mặt mũi nở nụ cười nịnh nọt như vậy? Hơn nữa cùng là đại thúc, lão còn kém xa Tần đại thúc, không chỉ có nụ cười lộ ra vẻ bỉ ổi, y phục cũng cũ rách, đai lưng ngả vàng, giày cũng mòn gần hết… hừ…

Nếu như không phải là Tần Lâm làm chứng, nếu như không phải là bên ngoài kia có rất nhiều binh mã, sợ rằng A Sa sẽ cho người này là một tên lường gạt giả mạo Thích Kế Quang.

Tần Lâm cũng chú ý tới Thích Kế Quang y phục cũ rách, nhớ lúc mới gặp gỡ trong phủ Trương Cư Chính lão ăn mặc rất đẹp, đội ô sa mới, lưng đeo ngọc đái, chân đi quan ngoa, vì sao lần này lại mặc một thân y phục cũ rách như vậy? Đúng rồi, lần trước điều tra vụ án Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu, Thích Kế Quang cũng ăn mặc cực kỳ đơn giản.

Tần Lâm buồn bực trong lòng, âm thầm suy đoán chẳng lẽ Thích Kế Quang cố ý ăn mặc giản dị ở trong doanh, có ý đồ mua chuộc lòng quân?

Mọi người giục ngựa chạy như bay, thiết giáp phi kỵ làm tiền đạo, cung binh thương thủ làm hậu vệ, vô số biên quân tinh binh tiền hô hậu ủng, trống nhạc vang rền, thổi khúc Tướng Quân Lệnh. Tần Lâm và Thích Kế Quang ngồi cùng xe chạy đến đại doanh Kế Trấn Tổng Binh Tam Truân Doanh.

Chỉ thấy trên mảnh đất trống chu vi hơn mười dặm, giáo trường, quân doanh, nha môn, phòng kho chỉnh tề, vô số tinh kỳ đón gió Bắc phần phật tung bay. Từng hàng hỏa thương thủ đứng trên sân tập bắn nhắm về phía bia của mình ngoài xa. Bên kia mấy chục tổ pháo thủ kéo Hổ Tồn pháo, Tướng Quân pháo thử vận hành, trên giáo trường rộng lớn có hàng ngàn hàng vạn đao thuẫn thủ, trường thương binh đang đối luyện, những tiếng thét mạnh mẽ hữu lực phóng vút tận trời cao.

Nam nhi sao không cầm ngô câu, thu lấy quan sơn năm mươi châu, Tần Lâm thấy mấy vạn quân tinh nhuệ này, trong lòng nảy sinh hào khí bừng bừng, cất lời khen ngợi:

– Thường nghe người ta nói tinh binh Kế Trấn dưới quyền Thích Đại Soái thiên hạ vô song, quả nhiên danh bất hư truyền…

Thích Kế Quang cười nói:

– Tần huynh đệ làm quan không bao lâu đã được giản tại đế tâm, còn sợ tương lai không phong hầu bái tướng? Đến lúc đó ngươi chỉ cần vung tay chỉ một cái, ngu huynh sẽ lập tức dẫn cánh quân này ra sức vì hiền đệ.
– Huynh thật là…

Tần Lâm cười xòa vỗ vai Thích Kế Quang một cái.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220