Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 145
Phần 145: Hiện trường vụ án (Hạ)

Vốn tiết trời lạnh lẽo, căn phòng để thi thể càng có vẻ rét lạnh hơn. Hai vị cung nữ còn mặc vũ y nghê thường xinh đẹp, chỉ tiếc sinh mạng đã bị tử thần mang đi, thi thể cương cứng không còn sức sống nằm trên chiếu, gương mặt sinh động thường ngày nay đã hóa thành một mảnh cứng ngắc trắng bệch, da cũng mất đi vẻ bóng loáng đầy sức sống, trở nên tái nhợt, không còn co giãn.

Mái tóc hai người bọn họ đều bị cắt đi một đoạn rất dài, đỉnh đầu chỉ còn lại tóc dài không tới nửa thước, Vạn Lịch cũng thừa nhận bởi vì hai cung nữ này không biết múa vũ điệu mới mẻ, y liền nói đùa “Cắt tóc thay cắt đầu” dùng kiếm cắt tóc các nàng.

Tần Lâm lấy mắt ra hiệu, Lục Viễn Chí không chút khách sáo cởi y phục thi thể ra, đốt đèn đuốc sáng choang bắt đầu kiểm nghiệm thi thể.

Mọi người cũng hít sâu một hơi khí lạnh, mới vừa rồi mặc y phục, vết máu loang lỗ, không nhìn rõ vết thương thế nào. Hiện tại đã cởi y phục ra hết lập tức thấy rõ ràng, chỉ thấy mặt ngoài thi thể vết thương ngổn ngang chằng chịt, quả thật rất giống sau khi Vạn Lịch say rượu vung kiếm chém thương.

Thật sự là như vậy sao? Tần Lâm khẽ mỉm cười, nếu không có chứng cứ xác thực, chỉ nhìn một cách đơn thuần hiện tượng mặt ngoài, thường thường sẽ đi sai đường.

Lúc này thi cương đã phát triển đến cao trào, lúc Lục Viễn Chí cởi y phục đã phát giác thi thể cứng ngắc không có cách nào động. Thông thường mà nói sau khi tử vong ba canh giờ thi cương lục tục xuất hiện, mười hai canh giờ phát triển đến toàn thân, đạt tới cao trào, sau đó dần dần tan đi. Trước mắt là vừa vào đêm không lâu, như vậy lấy thi cương phán đoán thời gian tử vong phải là trước sau giờ Sửu, lúc vừa bước qua ngày mới.

Tên mập đi theo Tần Lâm lâu như vậy, thủ pháp cũng hết sức thuần thục, lại lật xem mí mắt thi thể, kiểm tra mức độ vẩn đục của giác mạc, sau đó lại lật thi thể qua, kiểm tra thi ban ở vị trí thấp như dưới mông, sau lưng.

Tình huống xuất hiện thi ban, mức độ vẩn đục của giác mạc hoàn toàn ấn chứng thời gian tử vong, đúng là khoảng giờ Sửu (1 – 3h sáng).

Sau khi kiểm nghiệm tỉ mỉ vết thương bên ngoài thi thể, Lục Viễn Chí bẩm báo:

– Nữ thi số một, cánh tay trái có một vết thương, trên mặt hai vết thương, vai phải một vết thương, đều là vết thương do vũ khí sắc bén gây nên. Vết thương chí mạng là vết thương đâm vào ngực trái, nghi là vũ khí sắc bén xuyên tim mà chết. Nữ thi số hai, cổ tay phải một vết thương, giữa ngực bụng bốn vết thương, đều là vết chém thương, vết thương chí mạng là cổ họng bị đâm, chính là vũ khí sắc bén đâm xuyên cổ mà chết.

Thần sắc Trương Hoành ngưng trọng, sau khi lão nhận được tin cũng không tới phòng để thi thể xem thử, lúc này thấy vết thương ngổn ngang trên thi thể, quả thật rất giống người say rượu dùng kiếm đâm chém loạn xạ giết chết.

Trương Thành cùng Trương Kình ra sức nháy mắt với Tần Lâm. Hai người bọn họ là thân tín của Vạn Lịch, nếu quả thật Vạn Lịch thoái vị, Lộ Vương lên ngôi, từ nay về sau hai người coi như rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục, cả đời không thể nào ngóc đầu được nữa.

– Chư vị chớ nên nóng nảy…

Tần Lâm khoát khoát tay, hỏi Lục Viễn Chí:

– Những vết thương không phải là vết thương chí mạng, có hiện tượng da thịt bị cuốn hay không?

Lục Viễn Chí cẩn thận kiểm tra một phen, vô cùng khẳng định gật đầu một cái:

– Có ra máu, có da thịt bị cuốn.

Thông thường mà nói, da thịt bị cuốn đại biểu cho vết thương khi còn sống, bất quá Tần Lâm sờ sờ mũi nói:

– Nếu như hung thủ đâm vết thương chí mạng trước, sau đó thừa dịp trong thời gian rất ngắn trước khi người bị hại tắt thở ngụy tạo vết thương, cũng sẽ có phản ứng da thịt bị cuốn như vết thương khi còn sống.

Trạng thái hấp hối của người ta thường là kéo dài mấy phút, hạ thủ trong mấy phút đồng hồ này cũng có thể tạo ra phản ứng giống như khi còn sống.

Lục Viễn Chí lại có chút không phục, theo y thấy không chỉ có vết thương có phản ứng giống như khi còn sống, chỉ vết thương trên cánh tay hai thi thể:

– Tần ca, không phải huynh đã nói, vết thương chống cự loại này là tiêu chuẩn vàng để phán đoán trạng thái bị hại hay sao?
– Quả thật mấy chỗ vết thương này rất giống hai vị nữ tử yếu ớt tay không tấc sắt lúc đối mặt hung đồ cầm kiếm, hết sức ngăn cản tạo thành, bất quá tại sao không thể là ngụy tạo?!

Tần Lâm dứt lời liền cười phá lên.

Ba vị Trương công công đều có vẻ không hiểu nhìn Tần Lâm, vị Tần tướng quân xét âm đoán dương này danh tiếng rất lớn, nhưng hôm nay dường như chưa đạt tới trạnh thái đỉnh phong. Cho dù là trong lòng bọn họ có khuynh hướng giúp Vạn Lịch, cũng cảm thấy lời Tần Lâm nói có chút cưỡng từ đoạt lý, không thể làm cho người tin phục, ít nhất sẽ không thuyết phục được Lý Thái hậu và Phùng Bảo.

– Tên mập, đệ còn phải rèn luyện lực quan sát nhiều hơn.

Tần Lâm cười híp mắt đi tới bên cạnh thi thể, ngồi xổm xuống kiểm tra tỉ mỉ, chủ yếu là mở ra vết thương chí mạng ở cổ họng và tim trên thi thể tra xét.

Rất nhanh, Tần Lâm tìm được thứ mà hắn muốn, cầm thứ nhỏ như sợi tơ kia đặt dưới ánh đèn mời mọi người quan sát.

Tóc vụn.

Bên trong vết thương chí mạng hai cỗ nữ thi đều phát hiện tóc vụn, trong đó vết thương ngực trái thi thể số một khá nhiều, mà tóc bên trong vết thương cổ họng thi thể số hai lại ít.

– Chuyện này… chuyện này có nghĩa là gì?

Ba vị Trương công công một già hai trẻ trợn trắng mắt, không hiểu gì cả.

Duy chỉ có thịt béo trên mặt Lục Viễn Chí run lên, vội vàng ngồi xổm xuống lật xem những vết thương khác bên ngoài thân hai cỗ thi thể, sau khi kiểm tra cẩn thận, thanh âm của y trở nên lâng lâng như đi trên mây:

– Tần ca, những vết thương khác trên hai cỗ nữ thi hoặc là không có tóc vụn, hoặc là số lượng cực ít!

Cho dù là Trương Hoành điềm tĩnh thâm trầm, lúc này cũng không nhịn được ngạc nhiên hỏi:

– Rốt cục là các ngươi có ý gì, vì sao trong vết thương có tóc?
– Tên ngốc này…

Tên mập chỉ vết thương, văng nước miếng nói:

– Những tóc vụn này là tóc mà bệ hạ cắt của hai tên cung nữ trước đó, dính trên bảo kiếm. Trong vết thương bị đâm trước sẽ dính tóc, vết thương bị đâm sau hoặc là dính ít tóc, hoặc là không có tóc. Nói cách khác, trước tiên hai tên cung nữ bị đâm vết thương chí mạng, lúc hấp hối còn bị đâm chém nhiều vết kiếm khác, ngụy tạo thành dáng vẻ bị người say rượu múa kiếm chém lung tung!

Dứt lời, tên mập mới nhớ tới lão thái giám này là lão tiền bối ngay cả Phùng Bảo cũng phải nể mặt vài phần, không khỏi thè lưỡi lúng túng nói:

– Trương công công, cũng không phải ta nói ngài…

Trương Hoành ngược lại tỏ ra cao hứng, không so đo ngôn ngữ Lục Viễn Chí mạo phạm, mà là bắt chước bộ dáng của y, kiểm tra vết thương cẩn thận.

Tần Lâm dứt khoát dùng hai tay vạch ra mấy chỗ vết thương, mời Trương Hoành nhìn kỹ, sau đó lại sờ sờ mái tóc còn lại trên đầu thi thể, cười nói:

– Xem đây, bôi dầu hoa quế, chẳng trách nào dính trên lưỡi kiếm nhiều như vậy.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220