Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 212
Phần 212: Tới Cửa

Gương mặt tươi tắn đầy đặn ngày thường của Từ Đại tiểu thư sưng lên như bánh bao, miệng chu lên thật cao, người quen nàng đều biết tâm trạng vị Đại tiểu thư này hiện tại không tốt chút nào.

Bốn nàng Giáp Ất Bính Đinh mượn cớ vội vàng chạy đi, Đại tiểu thư nổi giận, ở gần ắt sẽ bị cháy thành vạ lây.

– Tân Di tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?!

Thanh Đại kéo cánh tay của Từ Tân Di, cười ngọt ngào:

– Muội biết, nhất định là Tần ca ca lại chọc cho tỷ tức giận nữa rồi…

Từ Tân Di hừ mũi một tiếng thật lớn, giận không chỗ phát tiết:

– Họ Tần quá ghê tởm, ta nghe nói chức Tuyên Úy Sứ của Kim tiểu yêu kia chính là hắn ra sức!
– Như vậy thì sao?

Thanh Đại ngơ ngác không hiểu, mắt to trong suốt như dòng suối chớp chớp liên hồi, nàng thật sự không hiểu vì sao Kim tỷ tỷ làm quan, Tân Di tỷ tỷ lại tức giận.

Từ Tân Di hậm hực nói:

– Bây giờ Kim tiểu yêu là tòng tam phẩm Tuyên Úy Sứ, đời đời trấn Đông Hải, vĩnh viễn là bình phiên, quyền lực thực tế còn lớn hơn thân vương triều đình, ả… ả gặp ta ắt sẽ chê cười ta…

Nói tới đây, giọng Từ Đại tiểu thư trở nên thấp xuống.

Thanh Đại chợt hiểu ra, rốt cuộc minh bạch tại sao Từ Tân Di tức tối.

Nhớ tới trước đây Từ Tân Di là con gái Quốc Công, Thanh Đại bất quá chỉ là con nhà y quán, Kim Anh Cơ còn là Ngũ Phong thuyền chủ lưu lạc trên biển, thân phận địa vị Từ Đại tiểu thư không thể nghi ngờ là cao nhất.

Bây giờ Thanh Đại đã là nhị phẩm phu nhân triều đình sắc phong, địa vị bình thê của Từ Tân Di chẳng qua chỉ được trong nhà cùng dân gian thừa nhận, triều đình không nhận (về mặt luật pháp chỉ coi là thiếp), cũng không có sắc phong cho nàng. Bất quá Thanh Đại cùng nàng tỷ muội tình thâm, chuyện này cũng không sao.

Không ngờ rằng Kim Anh Cơ được phong Tuyên Úy Sứ, trên danh nghĩa tòng tam phẩm, thực tế là đời đời thế tập chẳng khác nào quốc vương nước độc lập, nhất thời làm vỡ hũ giấm của Từ Đại tiểu thư, nàng chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng.

Tính Từ Tân Di gần giống như nam nhân, có chuyện gì cũng viết rõ ràng trên mặt, Thanh Đại hơi suy nghĩ một chút bật cười lên:

– Hì hì, Tân Di tỷ tỷ của muội hào phóng nhất, vì sao lại so đo tính toán như vậy? Kim tỷ tỷ cũng mới tòng tam phẩm, vậy muội cho tỷ chức cáo mệnh chính nhị phẩm này.

Thanh Đại cười khúc khích, tháo mũ phượng trên đầu búp bê xuống đội lên đầu Từ Tân Di.

Lòng của nữ y tiên trong suốt như pha lê, trong ánh mắt toát ra ánh sáng chân thành thuần khiết. Nàng hoàn toàn không thèm để ý chính thê hay bình thê, hay vinh quang của nhị phẩm cáo mệnh, chỉ cần thật vui vẻ cùng Tần ca ca, Từ tỷ tỷ, những chuyện khác sao cũng được.

Từ Tân Di cũng cảm thấy xấu hổ, tình cảnh như hiện tại giống như nàng tranh chấp với Thanh Đại, vội vàng tháo mũ phượng xuống, đội trở lại đầu đại a phúc, trợn tròn mắt hạnh:

– Tiểu muội ngốc nghếch này, chẳng lẽ tỷ tỷ lại so đo với muội sao, tỷ chỉ là, chỉ là…
– Chỉ là cái gì?

Tần Lâm từ bên ngoài đi vào, tư xa đã giơ tay lên quạt mũi liên hồi:

– Chua thật, chua thật, bình giấm đổ ở đâu vậy?

Thì ra hắn đã nghe mấy câu… gương mặt Từ Tân Di có hơi nóng lên, cũng không kịp lo quá nhiều, đột nhiên đứng bật dậy, hai tay chống eo thon nhỏ:

– Họ Tần, thiếp cũng muốn làm Tuyên Úy Sứ, làm nữ tướng quân…

Tần Lâm thấy buồn cười, đưa tay vỗ một cái vào mông tròn căng của nàng, ghé sát vào tai nàng nói nhỏ:

– Đại tiểu thư của ta, chẳng lẽ bây giờ nàng còn không phải là nữ tướng quân sao? Chớ nói dẫn theo các nữ binh cưỡi ngựa đi săn, bày binh bố trận, ngay cả bản quan đường đường chính nhị phẩm Đô Chỉ Huy Sứ, cũng bị nàng cỡi trên người…

Sắc mặt Từ Tân Di nhất thời đỏ ửng, mắt hạnh cũng phủ hơi nước mờ mờ, khẽ véo Tần Lâm một cái, trở nên nửa giận nửa vui.

Đúng vào lúc này, chợt bên ngoài vang lên tiếng nữ binh Giáp bẩm nói:

– Doanh Châu Tuyên Úy Sứ Kim Anh Cơ cầu kiến.
– Hừ, đã tìm tới cửa rồi sao?

Từ Tân Di oán hận đẩy Tần Lâm ra, vẻ nũng nịu vừa rồi lập tức biến mất không thấy:

– Họ Tần, còn không mau đi gặp Kim tiểu yêu?

Nữ binh Giáp nghe rõ ràng, nhịn cười nói:

– Kim tướng quân là cầu kiến hai vị phu nhân, cũng không nói muốn gặp Tần trưởng quan.

Dứt lời đưa thiệp lên, cũng không phải thiệp đỏ, không có viết quan hàm danh hiệu, mà là viết nhũ vàng trên trâm hoa, xưng là tỷ muội.

– Gặp chúng ta ư…

Từ Tân Di chỉ mũi mình, lấy làm kinh hãi.

– Hay quá, muội muốn nghe nàng kể chuyện trên biển.

Thanh Đại từ trên giường bò dậy.

– Nhất định là tới để cười cợt ta…

Từ Tân Di hết sức không vui.

Tần Lâm cũng rất là giật mình, Kim Anh Cơ làm việc thường thường ngoài dự đoán mọi người, lần này nàng tới kinh sư đã làm cho hắn hết sức bất ngờ, hôm nay lại tới bái kiến Thanh Đại cùng Từ Tân Di, không biết…

Nhưng người ta chỉ rõ không phải là tới gặp hắn, tuy da mặt Tần trưởng quan dày thật nhưng cũng biết lúc này không thích hợp chơi xấu, bèn tránh qua một bên yên lặng theo dõi biến hóa.

Một cỗ kiệu hết sức tầm thường không có gì là nổi bật dừng ở trước cửa phủ đệ Tần Lâm, nữ tử trong kiệu đã bước xuống. Gương mặt trái xoan của nàng không thoa son phấn càng lộ ra vẻ quyến rũ đa tình, mặc áo vải xanh tay rộng, thắt lưng lụa, thân hình thon thả, eo mềm mại như rắn nước, có một phen phong tình khác biệt, nhìn như lá ngọc cành vàng của nhà quyền quý Giang Nam.

Nhưng đám quan viên đi ngang qua cửa phủ Tần Lâm, cùng đám quan giáo Bắc Trấn Phủ Ty đi làm việc thấy vậy cũng âm thầm thè lưỡi: Vị tiểu thư lá ngọc cành vàng này cũng không đơn giản, nàng là Kim Anh Cơ tân nhậm Doanh Châu Tuyên Úy Sứ, Hoài Viễn tướng quân được triều đình sắc phong chính thức, cũng là Ngũ Phong thuyền chủ thống soái mấy vạn hải thương.

Kim tướng quân mặc áo vải cài trâm gỗ tới phủ Tần tướng quân, quan hệ giữa hai người bọn họ rất tốt, bất quá cũng không ai nói gì được. Bệ hạ đã khai kim khẩu khen ngợi Tần Lâm giỏi chiêu an man di, Trương Tướng gia cũng đích thân lên tiếng thỉnh phong Kim Anh Cơ là Tuyên Úy Sứ, ngay cả Tả Đô Ngự Sử Trần Giá cũng khen Tần Lâm là trung lương Đại Minh, còn ai có gan nhiều lời, chẳng lẽ không lo lắng cho tiền đồ của mình bất lợi hay sao?

Nhìn lại Kim Anh Cơ tỏ vẻ ung dung nhàn nhã chờ ở cửa, mọi người không khỏi thầm khen ngợi tận đáy lòng: Dung mạo vị Kim trưởng quan này rất xinh đẹp, cũng không biết Tần trưởng quan của chúng ta “chiêu an” thế nào?

Nghĩ thì nghĩ, nhưng không ai dám nói lung tung, triều đình đang ưu ái Kim Anh Cơ, Trương Cư Chính có công chiêu an Yêm Đáp Hãn ở phía Bắc, Ngũ Phong hải thương ở phía Nam, đã có đại thần thượng tấu thỉnh phong lão là Thái Sư. Vào thời khắc mấu chốt này dám đắc tội Kim trưởng quan, lỡ như xảy ra chuyện gì phá hỏng đại cục Trương Tướng gia leo lên đỉnh của văn thần, e rằng sẽ bị Giang Lăng đảng không chút lưu tình đánh cho tan xương nát thịt.

Huống chi Tần Lâm là quan chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty, cũng là một nhân vật không ai dám đắc tội. Năm xưa Hình bộ Thị Lang Lưu Nhất Nho, Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu có kết quả thế nào?

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220