Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 196
Phần 196: Đuổi cá về khe (Hạ)

– Tần huynh ngốc thật!

Trương Tử Huyên nhăn mũi một cái, hừ, huynh cho rằng tiểu muội cũng là hũ giấm như Từ Tân Di hay sao, đây là tới giúp huynh kia mà?!

– Quả thật là chó cắn Lữ Đồng Tân, không biết lòng người tốt!

Trương Tử Huyên bĩu môi.

Quả nhiên Kim Anh Cơ cùng Từ Tân Di nhất tề ngẩn người, bốn mắt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt cực nhanh. Có thiên kim tướng phủ ở chỗ này, hai nàng lập tức sinh ra cảm giác cùng chung cừu địch.

Kim Anh Cơ cười rực rỡ hơn bất cứ lúc nào:

– Hì hì, Trương tiểu thư nói gì vậy, thiếp thân và Từ phu nhân vừa gặp đã thân, trò chuyện với nhau thật vui, đâu có lời gì bất hòa chứ?

Vừa nói vừa đi, Kim Anh Cơ đi tới bên người Từ Tân Di, làm ra dáng vẻ thân thiết.

– Đúng vậy đúng vậy, chúng ta vừa gặp đã thân…

Từ Tân Di cũng rất phối hợp khoác lấy cánh tay Kim Anh Cơ, còn cười khúc khích lắc lắc vài cái.

Cái gì vừa gặp đã thân, gạt quỷ thì có… Hai vị này diễn kịch ở Thiên Hương các, hiểu nhau rất rõ ràng, duy chỉ có gạt Tần Lâm mà thôi.

Nhưng tóm lại là Tần trưởng quan biết hai vị này không hợp nhau, thấy bộ dáng hai nàng bây giờ lập tức cho rằng mình đang nằm mơ.

– Trời ơi, đau quá!

Tần Lâm dùng sức véo mạnh vào đùi, đau đến nhe răng toét miệng.

Trương Tử Huyên quét nhìn qua lại trên mặt Từ Tân Di và Kim Anh Cơ nửa tin nửa ngờ, ngón tay nhẹ nhàng day day huyệt Thái Dương, phong tình vạn chủng không bút nào tả xiết, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nhàn nhạt cười một tiếng:

– Có thật không? Hai vị giống như…
– Thật thật, chúng ta là hảo tỷ muội, chuyện của hai ta nàng cũng không cần nhúng tay vào…

Từ Tân Di nói một hơi, kế đó ôm tay Kim Anh Cơ lắc lắc vô cùng nhiệt tình.

Thật sự nhiệt tình như vậy sao… Ánh mắt hung hăng của nàng dường như đang nói với Kim Anh Cơ:

– Hồ ly tinh, bây giờ chẳng qua là lừa gạt Trương Tử Huyên mà thôi, nàng cũng đừng cho là thật.

Kim Anh Cơ che miệng mà cười, trong lòng cũng không tức giận, chỉ cảm thấy Từ Tân Di u mê hồ đồ như vậy cũng không khó đối phó, bèn nhìn Trương Tử Huyên nói:

– Đúng vậy, bản thân Trương tiểu thư rất bận rộn, chuyện của thiếp thân cũng không nhọc đến Trương tiểu thư, đa tạ đa tạ!

Lời này ẩn chứa móc câu, rõ ràng muốn nói bản thân Trương Tử Huyên vẫn chưa giải quyết được chuyện giữa nàng với Tần Lâm, đã ôm đồm dính vào chuyện của người khác, không khỏi quá nóng nảy.

Ba nữ nhân cùng diễn kịch, quả thật miệng lưỡi sắc bén vô cùng, cho dù là Tần trưởng quan chúng ta cực kỳ thông minh mưu trí, hiện tại cũng chỉ có thể ngây người ra tại chỗ như khúc gỗ, ngu ngơ ở đó.

Giỡn sao, lúc này không giả ngu còn đợi lúc nào, có thể co có thể duỗi mới là đại trượng phu.

Không thấy Tam Quốc Diễn Nghĩa Ngụy Thục Ngô, cuối cùng thiên hạ thuộc về họ Tư Mã hay sao? Da mặt dày, biết giả ngu giả dại chắc chắn sẽ có ích.

Đúng là như vậy, rốt cục Trương Tử Huyên gật đầu một cái:

– Xem ra Từ phu nhân cùng Kim trưởng quan tỷ muội tình thâm, Tần huynh, huynh cũng không nên cô phụ một phen ý tốt của người khác.

Lời nói này có vẻ chua chát, Tần Lâm đổ mồ hôi như suối, hướng về phía cỗ kiệu hương đằng chắp tay liên tiếp, Tử Huyên muội muội của ta ôi, muội hãy bớt tranh cãi một ít có được hay không, coi như huynh nợ ân tình của muội…

Trong lòng Kim Anh Cơ rõ như gương, nội dung bốn chữ “tỷ muội tình thâm” này vô cùng bao la bát ngát, ai mà không biết Từ Đại tiểu thư xuất giá thế nào…

Đổi lại là người khác đã sớm mặt đỏ tới mang tai, nhưng Ngũ Phong thuyền chủ là nhân vật nào, nàng chỉ hết sức dịu dàng vén áo thi lễ với Trương Tử Huyên:

– Đa tạ tiểu thư chúc lành.

Trương Tử Huyên cũng bị nàng làm cho không lời có thể nói, Kim Anh Cơ tự do tự tại, hành động phóng khoáng, ngược lại chính nàng…

– Hừ, Tần huynh, coi như lần này tiểu muội đuổi cá về khe, xua sẻ vào rừng giúp huynh!

Trương Tử Huyên nhẹ nhàng cắn cắn đôi môi, sóng mắt nhìn Tần Lâm lưu chuyển, trong lúc nhất thời ánh mắt long lanh rực rỡ.

Nàng miễn cưỡng nói lời từ biệt, buông màn kiệu xuống, cỗ kiệu hương đằng dần dần đi xa.

Từ Tân Di thủy chung cùng Kim Anh Cơ tay trong tay, vốn là Trương Tử Huyên rời đi, nàng đã có thể rút tay trở về, nhưng cảm thấy làm như vậy lại có hơi quá đáng. Vốn trời sinh nàng tính tình khoáng đạt hào sảng, anh phong nhuệ khí, loại chuyện như vậy lại có hơi không làm được.

– Đa tạ Từ tỷ tỷ…

Kim Anh Cơ thản nhiên cười một tiếng.

Giơ tay không đánh mặt người cười, huống chi mới vừa rồi còn làm ra dáng vẻ tỷ muội tình thâm. Từ Đại tiểu thư không thể làm gì, chỉ cảm thấy nhận tiếng xưng hô tỷ tỷ này quả thật cũng có phiền phức.

Tần Lâm giả ngu giả dại bề ngoài, trong lòng thật sự hồi hộp. Nếu chuyện này tiếp tục phát triển như vậy, có lẽ tương lai, hắc hắc hắc… Nhìn eo mềm mại như rắn nước mê người của Kim Anh Cơ, lại nhìn nhìn bộ ngực phì nhiêu của Từ Tân Di, tên này bắt đầu suy nghĩ một ít chủ ý xấu xa.

Mặc dù từ đầu chí cuối hắn không nói nửa lời, nhưng không nghi ngờ chút nào là tiêu điểm của vở tuồng này.

Loại chuyện ba nữ nhân tranh một chồng như vậy, dân chúng kinh sư hiếm khi nào chứng kiến. Rốt cục Trương tiểu thư tướng phủ có ý gì, có lẽ vẫn chưa thể đoán ra, nhưng hai vị Kim trưởng quan cùng Từ phu nhân này không phải là rất rõ ràng sao? Nghe đi, không phải gọi nhau là tỷ tỷ muội muội sao?

Tần trưởng quan Cẩm Y Vệ quả thật là hảo nam nhi triều Đại Minh chúng ta, ngay cả nữ Thổ Ty cũng khuất phục được, dương uy nước ta, gia tăng chí khí, quả thật là cao cường, hết sức cao cường!

Đám người Quy Bản Vũ Phu, Quyền Chính Ngân ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ vẫn cho là Kim thuyền chủ chơi trò lá mặt lá trái với Tần trưởng quan, nhưng bây giờ nhìn lại, tựa hồ muốn lấy giả làm thật.

Nhìn Ngũ Phong thuyền chủ đạp sóng vượt biển, tung hoành ba mươi sáu đảo Đông Hải, hiện tại dịu dàng như con chim nhỏ nép sát vào người Từ Tân Di, đôi mắt xanh biêng biếc nhìn Tần Lâm, Quy Bản Vũ Phu giậm đôi guốc gỗ kịch kịch, miệng nói:

– Vốn tưởng đâu thời thế đã thay đổi, thì ra thời thế Trung Nguyên vẫn không thay đổi, rốt cục vẫn là thư sợ hùng.

Quyền Chính Ngân bất quá chỉ bật cười khan, trong lòng người Triều Tiên đầy cơ mưu này bắt đầu làm một phép tính:

Tuy Kim trưởng quan có thủ đoạn, có quyền mưu, nhưng chủ yếu vẫn là dựa vào dư uy của phụ thân Uông Trực và đám lão đệ huynh của phụ thân như Mao Hải Phong năm xưa lưu lại. Bất quá dư uy cuối cùng có hạn, lão đệ huynh cũng ngày càng điêu linh, những năm qua không nói, qua mười, hai mươi năm sau vậy thì khó nói.

May là bây giờ có chỗ dựa vững chắc là Tần trưởng quan, địa vị thuyền chủ của Kim Anh Cơ càng không thể nào lay chuyển được. Danh tiếng của quan chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty Cẩm Y Vệ tuyệt đối thừa sức dọa lui một mảng lớn người khiêu chiến.

Hơn nữa hải lục một thể, mượn thế lực của Tần trưởng quan ở trong triều, Ngũ Phong hải thương có thể dựa lưng vào đại lục, mặt quay về phía đại dương, tiến thối tự nhiên, vững vàng nắm giữ quyền chủ đạo, vô cùng có lợi cho phát triển tương lai.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220