Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 73
Phần 73: Chiếu Ngục Thiên Lao

Từ Tân Di lúc thì hôn lên cổ mềm mại của nàng, làm cho nàng mất hồn không chịu nổi, một hồi lại nâng eo nàng hơi cao hơn, thuận tiện cho Tần Lâm thế mạnh lực trầm xung kích.

Từ tỷ tỷ xấu xa… Đôi mắt sáng rỡ của tiểu nha đầu trở nên mờ đi, hốc mắt dần dần tràn đầy nước mắt.

Cũng may phong thủy luân chuyển, không biết qua bao lâu, Từ Tân Di cũng rơi vào tình cảnh càng khó coi hơn Thanh Đại: Mặt nàng hướng xuống, hai đầu gối quỳ ở trên giường, dùng hai cánh tay chống đỡ thân thể. Nước da bánh mật đã bị kích thích trở nên đỏ ửng, toàn thân mồ hôi chảy ròng ròng, Tần Lâm ở phía sau giống như kỵ sĩ giục ngựa ra roi, không ngừng đẩy nàng, thậm chí thỉnh thoảng vỗ một cái vào mông tròn căng của nàng.

Đáng thương, vì sao nữ tướng quân anh khí bừng bừng lại biến thành dáng vẻ này?

Thế nhưng Thanh Đại thân không mảnh vải còn ngồi bên cạnh, cười hì hì xoa nắn đôi ngọc phong mềm mại rũ xuống trước ngực nàng:

– Ôi, chỗ này của Từ tỷ tỷ lớn thật, cho nên Tần ca ca mới thích ăn nhất.

Hai chân hai tay chống đỡ sức nặng mình và Tần Lâm, còn phải chịu đựng hắn xung kích, Từ Tân Di căn bản vô lực đối phó Thanh Đại, da thịt toàn thân đã nóng như lửa, thân thể khỏe mạnh run rẩy, mồ hôi to bằng hạt đậu từ trên ngực chảy xuống.

Lục Viễn Chí kết hôn, trong phủ Tần Lâm từ trên xuống dưới cũng chờ xem chuyện cười. Hiện tại đã mở ra mấy ván đánh cuộc lớn nhỏ, liên quan tới vấn đề tên mập cùng nữ binh Giáp sẽ rời giường vào giờ nào sau đêm tân hôn.

Bất quá khiến cho người ta mở rộng tầm mắt chính là, kẻ thức dậy trễ nhất không phải là Lục Viễn Chí, mà là Tần Lâm. Cơ hồ gần đến buổi trưa, Tần trưởng quan mới cười hì hì từ hậu viện đi ra.

– Uống rượu lỡ chuyện, uống rượu lỡ chuyện…

Tần Lâm cười ha hả.

Tay béo núc ních của Lục Viễn Chí cầm tay Tần Lâm, đôi mắt nhỏ chớp chớp:

– Tần ca, huynh còn thân thiết hơn cả thân huynh đệ của đệ, rõ ràng tửu lượng kém, tối hôm qua còn ngăn cản rượu mời thay huynh đệ…

Thì ra là có chuyện như vậy! Mọi người chợt hiểu ra, tối hôm qua đúng là Tần Lâm uống không ít.

Tần Lâm đảo mắt liên hồi, vỗ ngực bình bịch:

– Vì huynh đệ có thể hy sinh hết thảy, hôm qua là đêm động phòng hoa chúc của đệ, cho dù là Đại ca ta uống gục cũng không thể để cho đệ say mèm, bỏ mặc cô dâu lạnh lẽo.

Đừng nói Lục mập cảm động đến nước mắt đầm đìa, cho dù là Ngưu Đại Lực, Hồng Dương Thiện và các thân binh Hiệu Úy cũng nhất tề khen một tiếng trong lòng: Tần trưởng quan nghĩa bạc vân thiên.

Duy chỉ có Từ Văn Trường nhìn bước chân có chút hư phù của Tần Lâm, trên khuôn mặt già nua gầy gò hiện lên một nụ cười quỷ dị: Nghĩa bạc vân thiên? Hắc hắc, trưởng quan chúng ta chẳng qua là da mặt thật dày, bất quá lão đầu tử rất thưởng thức. Chu Dịch Tham Đồng Khế Nội Đan Huyền Công của ta nhất định có người nối nghiệp…

Tần Lâm là chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty, phụng chỉ giám sát chiếu ngục, thiên lao đại ngục chính là hắn trông coi, thỉnh thoảng phải đi thị sát.

Kinh sư có vài chỗ ngục giam đều nức tiếng bên ngoài, Hình bộ Lục Phiến môn có đại lao, nhốt các loại trọng phạm cả nước đưa tới, Thuận Thiên phủ có ngục giam, chuyên nhốt phạm nhân kinh sư đủ các màu sắc Đông Xưởng theo như chế độ vốn là không có thiết lập ngục giam, nên hiệp đồng phá án cùng Cẩm Y Vệ, nhưng bây giờ cũng tự xếp đặt xưởng ngục, tự thi hành các loại công việc bắt nhốt cùng tra hỏi.

Nhưng nếu nói quy mô to lớn, danh tiếng lẫy lừng, đề phòng nghiêm mật, địa vị siêu nhiên, trên đời này không ngục giam nào có thể vượt qua chiếu ngục Bắc Trấn Phủ Ty Cẩm Y Vệ, tục xưng thiên lao!

Chiếu ngục, phụng chiếu phá án, quan cũng là khâm phạm, bất kể là đại thần triều đình, quyền yêm nội cung, giang hồ hào kiệt, Đại tướng trong quân, đến chiếu ngục tất cả đều hồn phi phách tán.

Chiếu ngục nằm ở phía sau nha thự làm việc Bắc Trấn Phủ Ty, một dãy tường đá xanh thật cao, trơn tới mức thằn lằn bò lên cũng phải rơi xuống. Tường dày chừng ba thước, trên đỉnh bằng phẳng, Cẩm Y Hiệu Úy đeo Tú Xuân đao, trang bị cung mạnh nỏ cứng qua lại tuần tra, trên mặt ai nấy mang bảy phần sát khí ba phần lệ khí.

Bên trong tường tối mờ giống như Sâm La địa ngục, dường như có tiếng oan hồn đang than thở.

Chợt một tràng tiếng ken két vang lên, bánh xe chuyển động, cửa sắt kéo lên, đám khâm phạm nhốt trong chiếu ngục nhất thời xôn xao một trận, ánh mắt nhìn về phía cửa ngục.

Một vị Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ trẻ tuổi tiền hô hậu ủng ngang nhiên thẳng vào, Ty Ngục lão gia vô cùng cao ngạo trước mặt phạm nhân hiện tại cúi rạp người trước mặt hắn, giống như một con chó nịnh chủ, hận không được cha mẹ sinh cho mình một cái đuôi, lúc này mang ra vẫy vẫy.

Ty Ngục quan quản chiếu ngục bất quá chỉ là tiểu lại tòng cửu phẩm bất nhập lưu, đương nhiên biết Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty lớn hơn mình gấp bao nhiêu lần.

Tần Lâm không nhanh không chậm đi thong thả, đi trên thông đạo giữa các buồng giam tiến về phía trước, quan sát phạm nhân trong buồng giam, kiểm tra các tình huống.

Năm Vạn Lịch thứ tám cũng không phải là thời mà Xưởng Vệ hoành hành, Vạn Lịch đế trẻ tuổi vẫn chưa có thói quen dùng thủ đoạn lôi đình biểu hiện oai đế vương. Thủ Phụ đế sư Trương Cư Chính thân là lãnh tụ quan văn, theo bản năng giữ vững cảnh giác thích ứng đối với Xưởng Vệ, đối với phe phản đối áp dụng thủ đoạn giáng chức bãi quan, mà không phải là nhốt bọn họ vào chiếu ngục.

Cho nên trong chiếu ngục cơ hồ không có nhốt quan viên gì, số bị nhốt trong này toàn là phản tặc các nơi, giang dương đại đạo cùng yêu nhân Bạch Liên giáo.

Ty Ngục quan họ Đoạn cười bồi, mỗi lần Tần Lâm nhìn vào một buồng giam liền giới thiệu tình huống căn bản thay hắn:

– Tần trưởng quan, tên gầy như que củi kia chính là Thái Hành Cự Phỉ nổi danh, trộm nhà cướp của, bắt cóc tống tiền có thể nói không chuyện ác nào không làm. Tuy rằng bề ngoài y gầy gò như vậy nhưng trước khi vào đây hết sức vạm vỡ cường tráng, chỉ ở trong chiếu ngục chúng ta chưa tới ba năm đã trở thành da bọc xương.

Tần Lâm bĩu môi:

– Thứ người như thế còn nhốt trong ngục làm gì, chỉ tổ lãng phí lương thực.
– Trại của y bị quan binh đánh sập, tiểu lâu la bị giết hết, bản thân y bị Cẩm Y Vệ chúng ta bắt được, công văn quan phủ địa phương lề mề kéo dài…

Đoạn Ty Ngục vừa mới nói mấy câu, Tần Lâm nửa cười nửa không liếc mắt nhìn y, Đoạn Ty Ngục lập tức kinh hãi trong lòng, vội vàng cao giọng nói:

– Khải bẩm Tần trưởng quan, Thái Hành Cự Phỉ Đổng Cái Thiên, vào năm Vạn Lịch thứ tám bệnh chết trong ngục, cắt lấy đầu treo Chư Châu huyện Thái Hành sơn thị chúng.

Đổng Cái Thiên đột nhiên điên cuồng kêu lên, khuấy động xích sắt trói chặt tứ chi kêu lên loảng xoảng.

Mấy tên ngục tốt thân mặc y phục xám đen giống như hồn ma, bước chân vội vàng đi vào buồng giam Đổng Cái Thiên, chốc lát sau đã không còn tiếng động.

Tần Lâm hài lòng gật đầu một cái, hiệu suất giải quyết công việc của Hình bộ cùng Đại Lý tự quả thật quá thấp, xem Bắc Trấn Phủ Ty chúng ta, đây mới gọi là hiệu suất cao.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220