Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 88
Phần 88: Truy tung (Hạ)

– Đuổi theo!

Hoàng Gia Thiện khoát tay, cảm thấy Tần Lâm làm như vậy tất có thâm ý.

Chó vàng kéo Tần Lâm chạy thẳng đến một ngôi nhà dân sụp đổ gần một nửa, sủa inh ỏi vào trong nhà.

Mọi người thở hổn hển đuổi theo, thấy vậy không khỏi bật cười, căn nhà này không phải là hiện trường đầu tiên Tiểu Đao Chu ngộ hại sao? Mới vừa rồi Tần Lâm theo dấu máu đã tìm tới, bây giờ cũng bị chó kéo tới đây, là có ý gì?

Chó vàng nóng nảy chạy qua chạy lại, còn dùng một chân trước chỉ vào cửa.

Tần Lâm vỗ vỗ đầu chó, lại ghé vào tai nó nói:

– Đại Hoàng, Đại Hoàng, không phải là nơi này, chúng ta muốn tìm người xấu đã giết chết chủ nhân ngươi, ngươi có thể tìm y cho chúng ta được chăng?

Tên mập phì cười một tiếng, miệng lẩm bẩm:

– Tần ca, chó không nghe hiểu lời của huynh…
– Nói bậy, Đại Hoàng còn nghe lời hơn đệ…

Tần Lâm vỗ vỗ đầu chó, trợn mắt nhìn tên mập một cái.

Các Hiệu Úy bật cười to, tên mập xấu hổ mặt đỏ tới mang tai.

Không ngờ rằng dường như chó vàng hiểu được, lại bắt đầu chạy tiếp, kéo Tần Lâm chạy một mạch hai dặm đường, ai nấy mệt mỏi thở hồng hộc. Con chó kia lại càng ngày càng hưng phấn, thở hừ hừ thè lưỡi thật dài, đầu mũi ướt cũng hít hít liên hồi, như đang đánh hơi tìm thứ gì đó.

Hiện tại đã qua hết dãy nhà dân hoang phế, tiến vào bãi tha ma. Thỉnh thoảng có thể thấy chó hoang toàn thân dơ bẩn xuất hiện, mảnh ván quan tài, chiếu cỏ, có những nơi bị nước mưa cuốn trôi, có thể nhìn thấy lộ ra xương trắng mờ mờ.

Chó vàng sủa điên cuồng về phía một mảnh đất trũng.

Nơi đó rõ ràng có một cái đầu người, còn có y phục dính máu.

Một tên bộ khoái vừa nhìn thấy đầu người lập tức kêu lên:

– Tiểu Đao Chu!

Lúc này đã không ai nghi ngờ tác dụng của chó vàng, bất quá tìm được đầu của Tiểu Đao Chu và y phục dính máu dường như không có trợ giúp gì nhiều cho việc phá án.

Mấy tên Cẩm Y Hiệu Úy cùng nha dịch liên thủ kiểm tra, không có phát hiện đầu mối có giá trị gì giúp cho phá án.

– Đại Hoàng ngoan nhất…

Tần Lâm gãi bụng chó, lại hỏi nó:

– Ngươi có biết hung thủ chạy hướng nào không, chúng ta tìm được y sẽ báo thù cho chủ nhân ngươi!

Nhưng lần này, chó vàng do dự đảo vòng quanh đầu Tiểu Đao Chu và y phục dính máu.

Hoàng Gia Thiện ngược lại rất bội phục Tần Lâm, ở bên cạnh khuyên giải:

– Có thể tìm được y phục dính máu và đầu người đã là rất tốt, dù sao cũng chỉ là một con chó…

Lời còn chưa dứt, chó vàng lại chạy đi, ban đầu chạy tương đối chậm, nhưng sau đó càng chạy càng nhanh.

Chó vàng không phải là cảnh khuyển trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, trước đó bắt đầu từ giếng nước tìm được hiện trường đầu tiên, lại từ hiện trường đầu tiên tìm được địa phương ném y phục dính máu và đầu người. Giữa những nơi này là lộ tuyến hung phạm mang theo thi thể người chết dính đầy máu tươi, đầu người chết, y phục dính máu, cho nên toát ra mùi tanh nồng nặc chỉ đường cho nó.

Sau khi tới bãi tha ma này, hung phạm đã vứt hết thi thể, đầu người chết, y phục dính máu, tay không mà đi, mùi đã giảm đi rất nhiều, chó vàng phân biệt khó khăn hơn trước nhiều lắm.

Nhưng Tần Lâm tin tưởng cao thủ lợi hại đến mức nào cũng không phải thần thánh, y đã mang theo thi thể, đầu người chạy tới chạy lui, vậy trên người khó tránh khỏi dính vết máu. Chỉ cần có thể để cho chó vàng đuổi theo tìm kiếm tiếp tục, vậy nhất định có thể tìm tới đầu mối.

Về phần hung thủ đổi y phục đưa đến Đại Hoàng mất đi mục tiêu, nếu như là vụ án khác cũng có thể, nhưng phân tích một loạt hành vi của vụ án này cho ra kết luận, hung phạm hành động có vẻ rất gấp, rất khẩn cấp, như vậy khả năng y bỏ thời gian thay y phục khác cũng là rất nhỏ.

Cũng tức là chó vàng có thể một mực đuổi tiếp.

Chạy giữa bãi tha ma một hồi, lại trở về đại lộ phía Nam, Tần Lâm chú ý tới nơi này có một ít phân ngựa chưa khô và dấu chân ngựa bừa bãi.

Đợi một hồi, các Hiệu Úy dắt ngựa tới, Tần Lâm, Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực cùng mười tên thân binh Hiệu Úy rối rít lên ngựa, Hoàng Gia Thiện cũng muốn đi theo, Tần Lâm khoát khoát tay:

– Hoàng Huyện Lệnh, bản quan mang người theo không nhiều lắm, ngươi lại là quan văn, mà địch nhân có không ít. Cho nên nhờ ngươi trở về báo cho Bắc Trấn Phủ Ty Hồng Dương Thiện, cấp tốc phái đại đội tinh binh tới tiếp ứng, ta sẽ lưu lại dấu hiệu dọc đường!

Tần Lâm cỡi Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử, ôm ngang Đại Hoàng trên lưng ngựa, mỗi khi đến một ngã ba, trước hết để cho Đại Hoàng đánh hơi, nó sủa về phía nào bèn tiếp tục đuổi về phía ấy.

Đại Hoàng cũng có nặng mấy chục cân, may nhờ Tần Lâm cỡi Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử là bảo mã ngày đi ngàn dặm, chở một người một chó chạy nhanh hơn cả các Hiệu Úy. Thế nhưng đầu óc Tần Lâm vô cùng tỉnh táo, biết mình không phải là võ lâm cao thủ gì, nhiều lần dừng cương giảm tốc độ, chờ các huynh đệ đuổi theo.

– Trong phim ảnh, đại ma đầu Xưởng Vệ thường là tới khúc cuối mới ra sân, còn tiền hô hậu ủng khí thế mười phần…

Tần Lâm không biết xấu hổ, biện minh cho mình.

Một mực chạy về phía Nam mấy canh giờ, lúc Tần Lâm ra khỏi bãi tha ma để ý thấy đối phương có một con ngựa bị sút móng chân trái, có lẽ không còn thời gian thay. Dọc trên đường đi đuổi theo, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy dấu chân sút móng kia, biết mình đuổi theo không lầm.

Tần Lâm thật cao hứng vỗ vỗ đầu chó:

– Đại Hoàng, ghi công cho ngươi, sẽ thưởng ngươi mấy khúc xương.

Hiện tại đã qua Lư Câu hà, chạy về phía trước thêm mấy dặm là một ngã ba. Nhưng lúc này biểu hiện của Đại Hoàng hết sức kỳ quái, do do dự dự ngửi ngửi hướng Đông, sau đó vòng trở về phía Tây đánh hơi một lúc, thủy chung không quyết định được là hướng nào.

– Đồ chó!

Rốt cục Lục mập cũng tìm được cơ hội mắng Đại Hoàng.

Cả bọn Cẩm Y Hiệu Úy cũng tỏ ra do dự.

Tần Lâm nhảy xuống ngựa, tìm kiếm trên mặt đất, nửa ngày vẫn không tìm được dấu móng ngựa bị sút quen thuộc kia, thình lình vỗ trán một cái:

– Mới vừa rồi ta thấy có một con đường nhỏ phía Đông dẫn đến một khu rừng, có lẽ chúng ta đã đi quá, quay trở lại mau!

Mọi người chạy trở về hai ba dặm, quả nhiên có con đường nhỏ, vừa đến đầu đường Đại Hoàng liền sủa lên điên cuồng. Tần Lâm nhảy xuống ngựa, một hồi tìm được dấu móng ngựa sút quen thuộc.

– Đại Hoàng ngươi lập công rồi!

Tần Lâm mừng rỡ, ra lệnh hai tên Hiệu Úy dẫn theo chó thủ ở chỗ này, chỉ dẫn phương hướng cho đại đội nhân mã tới sau. Sau đó để hết ngựa lại, mình dẫn đội đi bộ truy tung, để tránh đả thảo kinh xà.

Cuối cùng kiểm tra một lần Xế Điện Thương, Tần Lâm dẫn Ngưu Đại Lực, Lục Viễn Chí cùng tám tên thân binh Hiệu Úy theo đường nhỏ âm thầm tiến vào, không bao lâu sau đã thấy dấu vó ngựa hỗn loạn và một ít vết máu dính trên lá cây.

Đưa tay sờ sờ vết máu, vuốt trong tay cảm nhận độ đặc của nó, Tần Lâm vung tay lên:

– Hẳn là chưa muộn, thời gian máu này chảy ra chưa tới hai canh giờ.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220