Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 102
Phần 102: Vô Hình Chi Độc

Trên gò má có một số chỗ da mỏng, huyết mạch nhỏ cũng nhiều, cũng sẽ hiện ra màu đỏ đậm nhạt không đồng nhất.

Đây là chứng cứ quyết định phán đoán trúng độc oxide carbon.

Tần Lâm đem những lời này giải thích với A Sa một lần, dùng phương thức mà nó có thể nghe hiểu được.

– Thì ra là như vậy, ta biết rồi!

A Sa cúi người, cúi đầu nhìn vào trong bục ngủ, sau đó dứt khoát chui nửa người vào, rất nhanh đã móc ra một mảnh vải bố dính đầy tro than:

– Đại thúc, phải chăng là vật này ngăn chận ống khói, Cẩu Đản cùng gia gia nó mới bị ngộp chết?

Tần Lâm gật đầu một cái, đưa cho A Sa một đôi bao tay để nó đeo vào. Vừa rồi hắn cũng chuẩn bị dùng móc sắt để moi tìm, không ngờ rằng thân thể A Sa nhỏ gọn có thể chui vào, cũng đỡ cho hắn phải mất công.

Cầm mảnh vải quan sát cẩn thận, Tần Lâm có chút thất vọng, đi ra bên ngoài bảo Lục Viễn Chí lấy trong túi công cụ pháp y ra cọ quét vân tay và bột vàng bạc, tỉ mỉ quét trên mảnh vải bố này.

Hồi lâu sau hắn thật dài thở dài, buông cọ quét vân tay xuống. Mảnh vải bố này quá thô ráp, với kỹ thuật thủ đoạn trước mắt không thể lấy được vân tay. Đời sau có phương pháp nung nóng để lấy vân tay trên vật thô ráp, nhưng phải có máy móc chuyên dụng và các loại hóa chất cần thiết.

Mới vừa rồi Vương Tượng Càn bị Ngưu Đại Lực ngăn ngoài cửa, bèn nghển cổ kiễng chân nhìn vào trong. Mặc dù bất mãn với Tần Lâm nhưng thấy hắn chuyên tâm dồn chí vào công việc, tâm không tạp niệm, cũng biết hắn làm như vậy nhất định có thâm ý, cho nên vẫn đợi ở bên ngoài.

Chờ Tần Lâm đi ra, thất vọng buông mảnh vải xuống, y mới chắp tay hỏi:

– Không biết Tần tướng quân có tra ra được vấn đề gì không? Tuy rằng vụ án này liên quan với Bạch Liên giáo, nhưng dù sao cũng xảy ra trong khu vực cai quản của bản quan, người chết là con dân bản quan cai trị, cho nên ngài xem có thể…

Lần này Tần Lâm cũng không ngăn cản nữa, cho phép bọn họ phái hai người đi vào, nhưng không cho chạm vào bất kỳ vật gì.

Vương Tượng Càn suy nghĩ một chút, mang theo một tên lão Ngọ Tác đi vào, chỉ chốc lát sau lão Ngọ Tác liền khẽ kêu lên:

– Ủa, đây là trúng độc than củi, trong Tẩy Oan Tập Lục có nói, phàm là người trúng độc than củi, khí thối từ kẽ đất đá bốc lên, sẽ bị ngộp chết mà không hay biết, thi thể mềm nhũn mà không có thương tích, tương tự người bị bóng đè mà không hay biết.

Nghe thấy lời nói này, sắc mặt Vương Tượng Càn có hơi tái đi, đi ra bèn chắp tay thi lễ Tần Lâm thật sâu:

– Xin hỏi phải chăng là mảnh vải này lấy ra từ ống khói trong bục ngủ?

Tần Lâm không ngẩng đầu:

– Không sai, hơn nữa còn là đầu dưới ống khói, cách chỗ đốt lửa không xa.

Sắc mặt Vương Tượng Càn lập tức trở nên khổ sở, nếu như ống khói bị bịt lại ở đầu trên, còn có thể chết bởi mưu sát, nhưng ống khói bị bịt lại ở đầu dưới, đương nhiên chính là người trong nhà tự sát.

Thân là quan phụ mẫu một phương, con dân trị hạ lại bởi vì thúc giục nộp thuế mà bị bức tử. Nếu như chuyện này báo lên trên, một câu “Tàn ngược hại dân” là không thể nào tránh khỏi. Cho dù là gia tộc Vương Tượng Càn là sĩ lâm danh môn Sơn Đông, e rằng lần này cũng phải náo loạn mất hết thể diện, quá nửa là không giữ được cái ghế Tri Châu Kế Châu.

Huống chi y còn đắc tội với Tần tướng quân Cẩm Y Vệ được xưng “Lấy đức báo oán”?

Tần Lâm không để ý đến Vương Tượng Càn, bắt đầu quan sát ngôi nhà này.

Hắn không hề lấy vân tay trên bàn, cửa, trên bục ngủ, hay tìm dấu chân dưới đất, bởi vì thời này căn bản không có khái niệm bảo vệ hiện trường. Trên đường tới đây hắn đã hỏi Chu Dụ Đức, sáng sớm rất nhiều hương thân đi vào cố gắng cứu viện, không biết bao nhiêu người đạp lên sờ qua, cho dù là tìm được dấu chân cùng vân tay cũng hoàn toàn không có ý nghĩa.

– Lục Viễn Chí!

Tần Lâm kêu một tiếng, Lục mập liền ôm túi da trâu hăng hái chạy tới, biết được đã đến lúc trổ tài. Chỉ bất quá lần này là Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản đã từng gặp mặt hai lần, cảm giác trong lòng y khác xa những lúc kiểm nghiệm thi thể kẻ khác.

– Đệ đi vào tra nghiệm thời gian tử vong, kiểm tra có bị trói, bị đánh thuốc mê hay không, nếu như bị điểm huyệt, trên vị trí huyệt cũng sẽ có máu bầm…

Hoàn toàn khác với những lần trước để mặc cho Lục mập tự mình phát huy, sau đó mình mới bổ sung, lần này Tần Lâm ra lệnh cặn kẽ.

Thậm chí sau khi nói xong, Lục Viễn Chí đáp ứng tiến vào, Tần Lâm nhớ tới chuyện gì bèn gọi y lại:

– Cắt khí quản ra xem thử, nếu như khi còn sống hít khói độc mà chết, trong khí quản hẳn sẽ đóng bụi màu đen.

Lục Viễn Chí gật đầu một cái, y nhìn ra được Tần Lâm coi trọng đối với vụ án này, ngay cả bản thân y cũng hết sức nóng lòng muốn mau mau báo thù tuyết hận cho Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản.

– Chẳng lẽ còn có vấn đề khác sao?

Lão Ngọ Tác cũng từ bên trong nhà đi ra, nghe đến đó cảm thấy hết sức kỳ quái, không nhịn được hỏi Tần Lâm nguyên nhân.

– Da nổi màu đỏ, thân thể mềm nhũn thần sắc an nhiên mà chết, quả thật là dấu hiệu trúng độc than củi. Nhưng nếu như sau khi bị người giết hại lập tức đặt thi thể vào trong ngôi nhà tràn đầy khí độc này, khí vẫn sẽ xuyên thấu qua da, niêm mạc tiến vào huyết dịch, vì vậy da thi thể vẫn sẽ hiện ra màu đỏ anh đào…

Tần Lâm dứt lời liền vung tay một cái:

– Cho nên bản quan nhất định phải loại bỏ hết thảy khả năng khác!

Lão Ngọ Tác nghe tới nỗi ngây dại, thật sự không nghĩ tới độc than củi còn liên quan nhiều như vậy, nếu không phải là Tần Lâm quan bái tam phẩm cẩm y Chỉ Huy Sứ, lão thật sự muốn bái sư học nghệ.

Thừa dịp Lục Viễn Chí cặn kẽ kiểm tra thi thể, Tần Lâm bắt đầu tra hỏi kẻ phát hiện thi thể và các hương thân biết tình huống Chu Lão Hàm gần đây.

Kẻ phát hiện thi thể chính là hàng xóm Chu Vượng, y là một hán tử nhà nông gương mặt thật thà chất phác, thấy một vị đại quan như Tần Lâm vô cùng sợ hãi, an ủi y hồi lâu mới lắp bắp nói:

– Sáng… sáng sớm ta đã nhìn thấy đại môn ông cháu Chu Lão Hàm còn đang đóng, quan gia ngài phải biết, Lão Hàm hay dậy sớm đốt lửa làm điểm tâm cho cháu trai lão. Hôm nay thấy đã trễ mà lão vẫn chưa thức, trong lòng ta lập tức cảm thấy khác thường. Ta gọi vài tiếng không nghe thấy ai đáp lại, vội vàng chạy tới bên này đập cửa nhưng bên trong vẫn không có thanh âm gì.
– Ta thầm nhủ không tốt, bèn phá lớp giấy cửa sổ nhìn vào, chỉ thấy hai ông cháu nằm trên bục ngủ, trong nhà có mùi khí than củi. Ôi chao, ta vội vàng kêu to lên, gọi người tới phá cửa. Còn có mấy vị hương thân phá cửa với ta, bọn họ cũng có thể chứng minh cửa nhà được đóng chặt từ bên trong.

Tần Lâm gật đầu một cái, mới vừa rồi hắn cũng đã kiểm tra cây gài cửa, là cây gỗ khá to, dấu vết gãy còn mới hết sức tự nhiên, dấu vết để lại lúc bọn họ phá cửa cũng hoàn toàn phù hợp đặc thù động lực học, không có gì khả nghi.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220