Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 173
Phần 173: Hoàn Toàn Ngược Lại

Nghiêm Thanh lại cực kỳ chuyên chú thi hành chức trách giám trảm quan của mình, trong cả quá trình cơ hồ nhìn chằm chằm không chớp mắt phạm nhân bị xử tử, thể hiện ra đầy đủ tính tàn nhẫn máu lạnh của lão.

Đây là một quan viên tàn khốc! Tần Lâm âm thầm báo cho mình, mặc dù Nghiêm Thanh là một quan văn, nhưng người này tâm tính ác độc, chỉ sợ chỉ có hơn Từ Tước, Trần Ứng Phượng chớ không kém.

– Thế nào, Tần tướng quân tự xưng hãn dũng, lại không dám nhìn thẳng lăng trì sao?

Nghiêm Thanh liếc mắt Tần Lâm, mơ hồ có vẻ đắc ý.

Trong số quan văn lão được xưng can đảm, từ khi nhậm chức Hình bộ Thượng Thư tới nay rất hay dùng nghiêm hình khốc pháp, có thể nói thanh danh lừng lẫy.

Tần Lâm cười cười:

– Ta không có hứng thú mấy đối với người sống.

Lúc này Nghiêm Thanh mới nhớ ra Tần Lâm làm gì, lão có thể lấy làm kiêu ngạo về lòng can đảm trong đám quan văn đồng liêu, nhưng so với Tần Lâm e rằng chưa đủ.

Mấy tên thủ ác đều bị lăng trì xử tử, số còn lại chém đầu ngay tức khắc. Đám đao phủ thủ đưa bọn Thạch Tự Nhiên lên Tây Thiên xong, quay sang bắt đám tòng phạm còn lại kể cả Tôn Hiểu Nhân quỳ xuống.

Trong khoảnh khắc cuối cùng Tôn Hiểu Nhân còn mỉm cười cảm kích nhìn về phía Tần Lâm. Lúc hành hình còn có thể nhìn kẻ đầu sỏ tội ác sát hại anh ruột, lừa gạt mình mười năm, gây thành bi kịch chết ở trước mặt mình, y không còn bất cứ tiếc nuối nào.

Ánh đao chợt lóe, đầu người bay lên, máu chảy như suối, Bạch Liên Bắc tông từ nay hoàn toàn trở thành lịch sử.

Lúc này giám trảm quan Nghiêm Thanh lại có chút không yên lòng, nhìn về phương hướng Tử Cấm thành phía Bắc, âm thầm nghĩ ngợi: Thông Chính Sứ Ty Phạm Thông Chính có tình cũ với lão phu, tấu chương thượng tấu kia hẳn đã phát đến triều đình rất nhanh, hừ hừ, cũng muốn xem thử Trương lão nhi đối phó thế nào…

Quả thật Thủ Phụ đế sư Trương Cư Chính đang ở nội các nhận được tấu chương, bất quá lão cũng không có lập tức phê duyệt mà là cầm tấu chương suy nghĩ một hồi, sau đó bật cười lên.

Rất nhanh, Trương Cư Chính cầm tấu chương đi Dưỡng Tâm điện, tìm Vạn Lịch đang đọc sách.

– Bệ hạ, Hình bộ Thượng Thư Nghiêm Thanh thượng tấu Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Tần Lâm…

Trương Cư Chính đưa tấu chương cho Vạn Lịch, sau đó không nói một lời đứng ở bên cạnh.

Hai vị Bạn Bạn Trương Thành cùng Trương Kình đang phụng bồi Vạn Lịch lập tức dựng đứng lỗ tai lên, một người muốn hóa giải thay Tần Lâm, người kia hận không được lập tức thêm dầu thêm mỡ, quật ngã Tần Lâm trên mặt đất rồi giẫm chân lên giày xéo.

Vạn Lịch không hiểu chuyện gì nhận lấy tấu chương, lật tới lật lui xem, sau đó đột ngột vứt tấu chương trên bàn sách rộng lớn:

– Há đâu có lý như vậy! Trương tiên sinh, hẳn là ông hiểu rất rõ ràng, Tần ái khanh vì tra án, thủ đoạn thần kỳ nào cũng có thể dùng tới, cưa đầu, mổ bụng… thường thường làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi… Tôn Hiểu Nhân chính là hắn bắt ra ngoài, hơn nữa đã lập tức bị xử tử, chẳng lẽ hắn còn cấu kết với Tôn Hiểu Nhân mưu đồ bất chính hay sao?

Trương Cư Chính vuốt chòm râu đen nhánh, khẽ cười cười:

– Theo lão thần thấy, chớ nói uống rượu, lúc Tần Lâm tra án giả thần giả quỷ đã sớm không chỉ một lần, nhất định là Nghiêm Thượng Thư hiểu lầm.
– Phần tấu chương này giữ lại không phát.

Vạn Lịch không chậm trễ chút nào, thậm chí có vẻ chán ghét tiện tay vứt bỏ tấu chương đạn hặc của người ta.

Cái gọi là giữ lại không phát, có nghĩa là phần tấu chương này bị vứt vào sọt rác.

Trương Kình thở ra một hơi thật dài, may là chưa vội vàng đâm thọc Tần Lâm, bằng không húc đầu vào vách sắt, tự mình chuốc khổ vào thân. Trương Thành lại âm thầm cao hứng, bất kể thế nào y cũng là đồng minh của Tần Lâm.

Trương Cư Chính khẽ cau mày, thầm nói chẳng lẽ Vạn Lịch vẫn chưa nhớ ra được sao? Mặc dù mình cũng có thể nói, nhưng hiệu quả vẫn không tốt bằng bản thân bệ hạ nói. Dù sao tuổi Tần Lâm còn trẻ, tuổi Vạn Lịch cũng còn trẻ, đôi quân thần này còn có mấy chục năm với nhau.

Vạn Lịch chỉ có tư chất tầm thường, nhưng trải qua bao nhiêu năm Trương Cư Chính khổ tâm dạy bảo cũng học được một bụng đế vương tâm thuật, rốt cục nghĩ tới chuyện này bèn hỏi:

– Ủa, lần trước Tần ái khanh bắt Tôn Hiểu Nhân, vì là bí mật trong cung cho nên không được thăng thưởng. Lần sau hắn tiêu diệt Bạch Liên Bắc tông chính là chiến công thực thụ, chẳng lẽ chưa được thăng thưởng hay sao?

Ủa, lúc này ngươi mới nhớ tới sao? Trương Cư Chính vui vẻ trong lòng nhưng ngoài mặt không lộ vẻ gì.

Đế sư Thủ Phụ cũng là một kẻ đáng yêu.

Dù sao Vạn Lịch cũng là đồ đệ, không hiểu được lòng dạ quỷ quái của sư phụ mình, không chút nghi ngờ vỗ bàn thật mạnh:

– Thưởng, nên thăng thưởng trọng hậu! Tần tướng quân lập công lớn như vậy, không những trẫm rất vui vẻ, dù là mẫu hậu cũng thường thường nhắc tới…

Trương Kình đảo mắt một vòng:

– Bệ hạ, thiếu niên thiên tử thiếu niên danh thần, tương lai Tần tướng quân vĩnh viễn bảo vệ giang sơn Đại Minh ta, quả thật là phúc của xã tắc!

Trương Kình đứng ra nói giúp Tần Lâm, mặt trời mọc từ hướng Tây lúc nào vậy?

Trong tình huống này thổi phồng còn có hiệu quả hơn cả dìm xuống, quả nhiên thần sắc Vạn Lịch thoáng thay đổi.

Thiếu niên thiên tử, thiếu niên danh thần cố nhiên là tốt, nhưng từ cổ chí kim cực ít có thiện thủy thiện chung. Thần tử thiếu niên thành danh rất nhanh sẽ đối mặt với cục diện công cao không thưởng, từ đó sinh lòng ngăn cách. Có thể quân thần tương đắc từ đầu chí cuối, mười phần không được một.

Trương Thành biết rõ tính của tiểu chủ nhân mình, bèn giúp Tần Lâm khiêm tốn vài câu:

– Nô tỳ nghe nói Tần tướng quân tự nhận cũng không có công lao gì, hết thảy toàn nhờ vào bệ hạ hồng phúc tề thiên, uy linh liệt tổ liệt tông che chở.

Lần này chân mày Vạn Lịch mới giãn ra, tâm trạng trở nên thoải mái.

Trương Cư Chính thấy dáng vẻ của học trò mình như vậy không khỏi âm thầm có hơi hối hận. Thuật đế vương ngự hạ cố nhiên quan trọng, nhưng lại yêu cầu bản thân người học có lòng dạ bao la bát ngát, rộng sâu như bể mới có thể dung nạp. Nếu như lòng dạ nhỏ mọn, tính tình thiên khích, lại không bằng ngu độn một chút còn hơn, học những quyền mưu thủ đoạn này rất dễ đi lầm đường.

Đáng tiếc Vạn Lịch đã có mười tám tuổi, Trương Cư Chính nghĩ tới những chuyện này đã là quá muộn.

Một đạo trung chỉ phát ra, Trương Cư Chính lấy tốc độ nhanh nhất làm các hạng thủ tục.

Bọn Tần Lâm, Nghiêm Thanh đang giám trảm ở Thái Thị Khẩu, chợt thấy từ xa xuất hiện khoái mã từ phương hướng Tử Cấm thành chạy tới…

Lúc này đã hành hình xong hết thảy phạm nhân, Nghiêm Thanh đang đứng dậy, thấy vậy lập tức trợn to mí mắt sưng húp: Nhanh như vậy sao, xem ra Vương Hoàng hậu đúng là thổi lỗ tai bên gối bệ hạ, ngay cả Trương lão nhi cũng không ngăn cản được, ha ha!

Trương Kình dẫn dắt mấy tên thái giám tới đây tuyên chỉ, vốn y hết sức không muốn đi, nhưng bệ hạ đã chỉ đích danh y, không đi mà được sao?

Rõ ràng y vô cùng oán hận Tần Lâm, nhưng lại phải tới tuyên đạo ý chỉ này, tâm trạng thật sự khó chịu hơn cả vừa nuốt chửng một con ruồi.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220