Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 75
Phần 75: Ma Vân Kim Sí (Hạ)

– Cho nên mặc dù Thôi Tứ rơi đài, biết rõ là ta bị oan uổng, nhưng ai cũng không dám tự tiện để ta đi ra ngoài, ai cũng sợ Lưu Thủ Hữu Lưu Đại Đô Đốc!

Giọng Thành Thiết Hải căm phẫn bất bình, hô hấp cũng biến thành kịch liệt.

Bất quá ánh mắt vị đại hào lạc phách giang hồ này nhìn Tần Lâm lại càng thêm nóng bỏng. Y biết nhân vật trẻ tuổi như vậy làm tới Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, tuyệt đối không phải là vật trong ao, người ta nói lời nói này phải có dụng ý khác.

– Đúng vậy, ai cũng sợ Lưu Đô Đốc, cũng không ai dám tự tiện thả ngươi đi ra ngoài…

Tần Lâm nhẹ nhàng gật đầu, chợt thần sắc rất là hài hước cười cười:

– Trừ bản quan.
– Ngươi ư?

Trong hai mắt Thành Thiết Hải tinh quang chớp lóe.

Thành Thiết Hải cũng không phải tiểu tử chưa ráo máu đầu, mà là đại hào nổi danh hiển hách trên chốn giang hồ, tài hùng thế lớn trên võ lâm Sơn Đông. Nếu bị giam vào chiếu ngục, người nhà cùng đồ tử đồ tôn ở bên ngoài nhất định xài tiền như nước, nghĩ hết biện pháp cứu y.

Nhưng suốt hai năm không có bất cứ động tĩnh gì, cũng biết tất cả những cố gắng này đều trôi theo dòng nước. Suy nghĩ một chút cũng phải, tuy Thành gia là giang hồ đại hào, nhưng có thể kết giao nhiều nhất cũng chỉ là loại quan tứ ngũ phẩm như Tri Phủ, Diêm Chính. Nghe nói là Lưu Đô Đốc phát trát bắt vào chiếu ngục, ai dám xúc phạm vị đương triều nhất phẩm, cẩm y Đô Đốc này?

Đột nhiên có một Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ tuổi còn trẻ tới, nói có thể thả Thành Thiết Hải ra ngoài, trong lòng y không khỏi đánh giá vài lượt, thầm tính toán xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

– Rốt… rốt cục ngươi là ai?

Thành Thiết Hải kinh nghi bất định nhìn Tần Lâm.

– Lớn mật!

Hồng Dương Thiện quát một tiếng ngắn, chấn động vang vang bên trong chiếu ngục thiên lao âm u:

– Vị này chính là Tần Lâm Tần trưởng quan tay không ngăn voi, ngự tiền cứu giá, hôm nay quan bái Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Chiêu Dũng tướng quân, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, phụng chỉ giám sát chiếu ngục.

Thành Thiết Hải cũng không biết cái gì gọi là tay không ngăn voi, nhưng làm giang hồ đại hào từng lui tới không ít với quan phủ, y hiểu rõ chuỗi quan chức dài nhằng phía sau.

– Tần trưởng quan gương sáng treo cao, cầu xin trưởng quan giải oan cho tiểu nhân.

Thành Thiết Hải quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu trước Tần Lâm.

Tần Lâm mừng thầm, vốn tưởng rằng muốn thu phục Thành Thiết Hải còn phải phí một phen tay chân, không nghĩ tới vị giang hồ đại hào này bất chấp thể diện, thân hổ mình còn chưa rung lên, y đã dập đầu liên tục.

Thật ra thì chuyện này rất bình thường, “hiệp dùng võ phạm cấm”, triều đình tất sẽ nghiêm nghị ước thúc, thậm chí còn đả kích, cũng không thể nào tồn tại một giang hồ có thể đối kháng cùng triều đình. Cái gọi là giang hồ hắc đạo thổ phỉ chiếm núi làm vua, gặp phải quan quân tiễu trừ ắt sẽ bỏ chạy tứ tán. Mà bạch đạo chính là hào cường tập võ các nơi, người ta thành lập quan hệ với quan phủ địa phương còn không kịp nữa là.

Tạo phản chuyên nghiệp giống như Bạch Liên giáo, trải qua Tống, Nguyên, Minh, Thanh tám trăm năm tạo phản không ngừng nghỉ, quả thật là độc nhất vô nhị.

– Tốt, tốt lắm…

Tần Lâm gật đầu liên tục, ra lệnh mở cửa buồng giam.

Sau khi thấy cửa mở ra, Thành Thiết Hải vội vàng cúi đầu xuống thấp, vẫn quỳ vững vàng trên mặt đất, tỏ ra hết sức cẩn thận.

Hồng Dương Thiện, Đoạn Ty Ngục muốn biểu hiện trung thành, một tả một hữu hộ vệ bên người Tần Lâm.

– Không cần…

Tần Lâm mỉm cười khoát khoát tay, đi về phía trước hai bước, khẽ vỗ vào đầu Thành Thiết Hải:

– Ừm, khá, khá lắm…

Nếu như Thành Thiết Hải là độc hành hiệp, Tần Lâm quyết không dám sơ ý như vậy. Nhưng y là giang hồ đại hào có nhà có nghiệp, tại sao phải sợ y?

Vốn là Hồng Dương Thiện vạn phần khẩn trương cũng thở phào nhẹ nhõm, nói khẽ với Đoạn Ty Ngục:

– Chúng ta thật là không biết tự lượng sức mình, còn muốn che chở Tần trưởng quan. Chậc chậc, trưởng quan chúng ta là tuyệt đỉnh cao thủ tay không có thể ngăn cản voi điên, dù Bá Vương tái thế cũng không phải là đối thủ của hắn, đâu thèm quan tâm tới họ Thành này.

Thì ra là như vậy, Đoạn Ty Ngục làm ra vẻ chợt hiểu ra, ở bên cạnh vuốt mông ngựa Tần Lâm nịnh bợ.

Thành Thiết Hải cũng là vạn phần kinh ngạc, thầm nhủ trong lòng: “Tần trưởng quan bước chân hư phù, hô hấp nặng nề, cũng không có chút nội công nào, cho dù là những người này nịnh hót cũng không thể nào vuốt mông ngựa vuốt nhầm đùi ngựa như vậy. Chẳng lẽ Tần trưởng quan đã luyện đến cảnh giới đăng phong tạo cực, phản phác quy chân, công lực của mình cùng hắn chênh lệch quá lớn, cho nên không thể nhìn ra sâu cạn ư?”

Trong bụng hoảng sợ, Thành Thiết Hải phát ra kính cẩn từ nội tâm, năm vóc phủ phục sát đất không dám có cử động gì khác thường.

– Bản quan muốn ngươi lợi dụng địa vị giang hồ, làm một ít chuyện cho bản quan…

Tần Lâm nói mấy câu, sau đó liền dẫn theo Thành Thiết Hải ra khỏi chiếu ngục.

Dĩ nhiên Đoạn Ty Ngục sẽ không phản đối, hôm nay y đã biết Lưu Đô Đốc cực kỳ nhường nhịn Tần tướng quân, mặc dù nguồn cơn trong đó hết sức phức tạp, nhưng kết quả mọi người đều đã nhìn thấy.

Ở nha thự Bắc Trấn Phủ Ty, Tần Lâm hỏi han tỉ mỉ Thành Thiết Hải về giang hồ chưởng cố, võ lâm bí tân. Hắn vô cùng hứng thú với những chuyện này, sai người ghi chép lại cẩn thận.

Mặc dù Cẩm Y Vệ cũng có văn kiện mật, nhưng kém xa không tường tận tỉ mỉ bằng chính miệng giang hồ đại hào nói ra như vậy. Thành Thiết Hải hiểu biết rành rẽ thủ đoạn hai đạo hắc bạch trong chốn giang hồ, bí mật của các bang hội môn phái, quả thật còn chu toàn hơn cả một tập hồ sơ.

Hỏi hồi lâu, chân mày Tần Lâm dần dần nhíu lại, sờ sờ mũi:

– Theo như ngươi nói nãy giờ dường như không có dấu hiệu sự tồn tại của Bạch Liên giáo, chẳng lẽ bọn họ không qua lại với người trong giang hồ sao?

Sau khi đến kinh sư, Tần Lâm phát hiện một hiện tượng hết sức kỳ quái, đó chính là so sánh với lúc ở Kỳ Châu, Nam Kinh, đối thủ cũ của hắn Bạch Liên giáo dường như im tiếng biệt tích. Mãi tới vụ án bạch tượng giết người gần đây mới mơ hồ lộ ra chút manh mối, nhưng quy mô âm mưu đều kém xa mấy đại án diễn ra ở Kỳ Châu và Nam Kinh.

Kinh sư là trung tâm chính trị triều Đại Minh, Bạch Liên giáo chí tại tạo phản lại không hoạt động ở nơi này, không phải là khiến cho người ta buồn bực sao?

Thành Thiết Hải lắc đầu một cái:

– Không dối gạt Tần trưởng quan, tiểu nhân cũng biết được vài chỗ đặt chân của Bạch Liên giáo ở phía Nam. Nhưng ở kinh sư này quả thật rất hiếm thấy Bạch Liên giáo, trên đường Sơn Đông, Hà Nam thỉnh thoảng còn có tin tức bọn họ hoạt động, Sơn Tây, Hà Bắc, Kế Liêu, càng đi về phía Bắc, tin tức liên quan tới Bạch Liên giáo lại càng ít.
– Được, hiện tại ngươi có thể trở về nhà rồi…

Tần Lâm cười nhìn Thành Thiết Hải gật đầu một cái:

– Tương lai phải làm sao, có lẽ trong lòng ngươi cũng đã hiểu…

Thành Thiết Hải quỳ xuống đất ôm quyền:

– Nguyện ra công khuyển mã vì trưởng quan.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220