Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 126
Phần 126: Ai là Hán gian? (Hạ)

Trong triều đẩy thêm chút sức sao? Nghe nói muốn hãm hại Thích Kế Quang, Đổng Hồ Ly liền vui mừng trong lòng, lại nghe ra có chỗ khác thường, chân mày cau lại:

– Ý tứ của Thạch thiếu chủ là?

Thạch Trung Thiên đắc ý cười cười, lại không chịu nói thêm chút nào nữa.

Thần khí cái gì, ngươi không phải là tên Hán gian sao, còn dám giở giọng ta đây với chủ nhân Mông Cổ? Đổng Hồ Ly khinh thường liếc mắt một cái, cố ý nghiêng đầu qua chỗ khác nói với Đồ Môn Hãn:

– Vương huynh, Nam triều có thêm mấy tên Thích Kế Quang nữa, chuyện của chúng ta liền hỏng bét, thật may là còn có Thạch thiếu chủ là “Người tốt” như vậy giúp một tay. Ta nghe nói thời cổ ngoại trừ Thạch Kính Đường ra, còn có Tần Cối, Trương Bang Xương cái gì đó, đều rất chịu khó kết giao cùng anh hùng thảo nguyên chúng ta.

Thạch Trung Thiên giận dữ trong lòng, cũng không dám phản bác, thần sắc rất lúng túng.

Thấy Thạch Trung Thiên nếm mùi đau khổ, Đồ Môn Hãn tâm tình khoái trá, cười nói:

– Hiền đệ nói phải, nếu không có cái gì Sử Thiên Trạch, Trương Hoằng Phạm, Cổ Tự Đạo giúp một tay, Tiết Thiện Đại Hãn (Hốt Tất Liệt) muốn thống nhất thiên hạ sợ cũng không dễ dàng gì! Thạch thiếu chủ, nếu như hất đổ Thích Kế Quang, công lao của ngươi rất lớn, tương lai nếu bản Hãn nhập chủ Trung Nguyên, sẽ kêu Thạch gia ngươi làm Hoàng đế Nam triều.
– Đa tạ Đại Hãn tài bồi!

Thạch Trung Thiên ở trên lưng ngựa hành lễ, vẻ mặt cảm kích, vừa có vẻ nịnh hót.

Vạn mã bôn đằng, đại quân hướng phương hướng Tây Nam tiến gấp.

Lúc này một tên Na Nhan Thiên Hộ tiền phong đánh ngựa trở lại, từ xa xa nhìn thấy đại đội nhân mã liền quỳ xuống chờ.

Đồ Môn Hãn ghìm ngựa, một đám quý tộc Mông Cổ ngừng lại.

Na Nhan Thiên Hộ lớn tiếng bẩm báo:

– Khải bẩm Đại Hãn, trước mặt chính là Thập Bát Bàn, qua Thập Bát Bàn này sẽ đến Hỷ Phong khẩu. Đêm qua phái đi Bạt Đô Lỗ dũng sĩ thăm dò về hồi báo, Hỷ Phong khẩu cũng không có bất cứ dị thường nào, bên trong bên ngoài quan hoàn toàn chưa từng đề phòng gì.
– Hay, hay lắm!

Đồ Môn Hãn vui mừng vô cùng, chỉ roi ngựa về phía trước một cái:

– Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân nhanh chóng thông qua Thập Bát Bàn, trực tiếp lấy mấy ngọn núi Phong Hỏa đài ở hai bên Hỷ Phong khẩu kia, mỗi bên phân một Bách Nhân đội đánh xuống, đại quân một khắc cũng không được dừng!

Đổng Hồ Ly bổ sung nói:

– Nói cho các huynh đệ, phía sau Hỷ Phong khẩu là Mật Vân, lương thực chất đống như núi, còn có thật nhiều nữ tử Nam triều, đánh hạ xong Mật Vân, cho phép các con ba ngày không phong đao!
– Tạ ân điển vương gia!

Na Nhan Thiên Hộ bò dậy, hết sức vui mừng lên ngựa, như một làn khói mà đi.

Chỉ chốc lát sau tiền quân liền vang lên một mảnh tiếng hoan hô.

Đổng Hồ Ly quả nhiên xảo trá như hồ, biết rõ không thể nào thật sự ở Mật Vân tới ba ngày, nhưng trước hết nói ra lời hứa như vậy, lập tức các binh lính dưới quyền đều đỏ mắt, kêu lên ngao ngao lao thẳng tới Hỷ Phong khẩu.

Cho dù là không thể cướp được ba ngày, có một ngày rưỡi hai ngày cũng đủ lạc thú rồi…

Quân đội đi tiếp với tốc độ nhanh hơn ba phần, rất nhanh tiến vào sơn khu bên ngoài Hỷ Phong khẩu, sơn thế trùng điệp, đỉnh nhọn chen nhau – đây chính là đại tiểu Thập Bát Bàn.

Chỉ thấy hai bên ngọn núi tầng tầng lớp lớp, địa hình khúc chiết quanh co, phải qua mười tám khúc quanh lớn lớn nhỏ nhỏ mới có thể thông qua mảnh sơn khu này, cho nên gọi là Thập Bát Bàn, trước giờ là hiểm địa bên ngoài Hỷ Phong khẩu.

Bất quá ngay cả Hỷ Phong khẩu không biết gì đối với chiến sự sắp xảy ra, thì Thập Bát Bàn này càng thêm bình tĩnh, chỉ có biên dân nơi xa khi nhìn thấy thiết kỵ Mông Cổ, không ngừng bận rộn đỡ già dắt trẻ leo lên trên núi tránh, thương lữ bỏ lại hàng hóa không màng nữa.

Phong Hỏa đài trên đỉnh núi hai bên, biên quan đóng ở đó nhìn thiết kỵ cuồn cuộn không thấy đâu là cuối, tất cả đều há hốc mồm cứng lưỡi, đợi đến tiền phong đều chạy tới, mới luống cuống tay chân đi đốt lang yên (khói báo động bằng phân sói), khiến cho các dũng sĩ Mông Cổ một trận cười to ha hả.

Đồ Môn Hãn nhìn về Nam phương, giơ roi thúc ngựa tà tà chỉ về Hỷ Phong khẩu đã có thể nhìn thấy dáng vẻ mờ mờ, thái độ rất có vẻ bệ vệ:

– Người Nam triều ngu dốt ngu ngốc, Thích Kế Quang uổng có hư danh, Hỷ Phong khẩu lại không chút phòng bị, ha ha, trước hết chúng ta lấy Hỷ Phong khẩu, sau đoạt Mật Vân thành, tương lai giết đến kinh sư, lần nữa nhập chủ Trung Nguyên!

Đổng Hồ Ly cũng nhìn sơn thế hai bên, ha ha cười to:

– Hiểm địa như vậy, chỉ cần phục một đạo nhân mã, chẳng phải là chúng ta hao binh tổn tướng sao? Vừa khéo Thích Lão Hổ đi tiếp viện Đào Lâm khẩu, xem ba Thiên Nhân đội của chúng ta trở thành chủ lực mà giằng co, Đào Lâm khẩu cách nơi này hơn ba trăm dặm, cho dù lão có mọc thêm cánh cũng không bay tới đây nổi!

Vừa nói xong, chợt Đổng Hồ Ly không cười được nữa.

Bách Nhân đội phái đi lấy Phong Hỏa đài trên ngọn núi bên trái kia, do một tên Bá Hộ quan cường hãn dẫn dắt, xuống ngựa chạy dọc theo đồi vọt tới, các dũng sĩ đua nhau lấy xuống đại cung trên vai, giương cung lắp tên chuẩn bị đưa bọn quân Minh đang trợn mắt há mồm trên Phong Hỏa đài về Tây thiên.

Không ngờ phong vân đột biến, trên triền núi đột nhiên lao ra một đoàn quân Minh hồng bào, giơ điểu thương nhắm xuống dưới bắn pằng pằng liên tục. Từ cao bắn xuống, lập tức tiêu diệt quân Mông Cổ gần một nửa.

Mũi tên bắn lên lực đạo yếu ớt, quân Minh trên núi nhắm xuống dưới bắn súng xuống lại mãnh liệt vô cùng. Tên Bá Hộ hung hãn kia đỏ ngầu cả mắt, múa may chiến đao vọt lên:

– Các dũng sĩ theo ta lên! Trời cao phù hộ người Mông Cổ!

Y nằm mơ cũng không nghĩ tới, quân Minh không ngờ lại từ trên sườn núi đẩy ra một khẩu Hổ Tồn pháo, mặc dù pháo này không lớn, nòng pháo đen ngòm lại làm cho quân Mông Cổ kinh hồn khiếp vía.

“Oành!”

Hổ Tồn pháo nổ vang, quân Mông Cổ ở sườn núi ngã xuống một mảng lớn. Bá Hộ mới vừa đứng ở vị trí đó, sau một chùm mưa máu chỉ còn dư lại đầu khôi với hàng trăm vết thương và lỗ thủng, lăn lông lốc xuống đồi.

Sau đó quân Minh trên đỉnh núi bắt đầu ép xuống, càng ngày càng nhiều quân Minh vượt qua sườn núi. Nơi xa trong thung lũng, tiếng trống vang vọng, tiếng còi thổi liên tục, cờ đỏ mơ hồ giương rợp trời.

– Đây… đây là chuyện gì vậy?

Trong lòng Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly giống như treo mười lăm thùng múc nước, lo trên lo dưới.

Trên Phong Hỏa đài ở mấy ngọn núi khác cũng cùng cảnh tượng như vậy. Quân Mông Cổ căn bản đánh không lên, bị thật nhiều quân Minh từ trên đánh xuống, đánh tè ra quần.

Trên cao đỉnh núi bên phải, đột nhiên tiếng nhạc vang lừng, khúc Tướng Quân Lệnh hào hùng trỗi dậy, từng đôi nhật nguyệt kỳ đón gió bay cao, kỳ bài quan, trung quân quan, Đề Điều quan tiền hô hậu ủng, ba viên Đại tướng nhung trang bước ra.

Ở giữa là một lá cờ đen chữ vàng ghi “Tổng Đốc Kế Liêu Bảo Định quân vụ kiêm lý lương hướng Cảnh”, Cảnh Nhị tiên sinh khí sắc uy nghiêm trịnh trọng, ngực đeo hộ tâm giáp, lưng đeo bảo kiếm, có mấy phần khí tượng của văn thần đốc sư.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220