Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 52
Phần 52: Chưa Có Tin Vui

Tần Lâm ở Nam Kinh đồng thời cưới hai vợ, ngồi hưởng phúc tề nhân, chuyện này đã sớm ai ai cũng biết, nếu như lại cưới thiên kim tướng phủ, vậy cũng chỉ có thể là bình thê.

Địa vị của thiếp chẳng khác nào tôi tớ, nếu là cưới nữ nhân quan hoạn thế gia làm thiếp, không tốt lành gì hơn so với phát đến Giáo Phường ty (cơ quan quản lý âm nhạc), coi như là làm nhục tương đối nghiêm trọng. Cho nên Từ Giai Từ Các Lão gả cháu gái cho con trai Nghiêm Thế Phiền làm thiếp, mới được người đời xem như tấm gương điển hình nhịn nhục tới cực điểm.

Địa vị bình thê chỉ cao hơn thiếp một chút, nhưng còn kém chính thê thật xa, quyền thế địa vị Trương Cư Chính hôm nay quả thật là Nhiếp Chính Vương triều Đại Minh, thân vương còn phải nhún mình khuất tất. Ai đòi cưới nữ nhi của lão làm bình thê, quả thật chính là làm nhục lão.

Hơn nữa còn là bên trong yến hội ăn mừng hai vị Trương công tử leo lên bảng vàng, dưới mắt đông đảo chư vị đại thần như vậy.

Những người xung quanh đều toát mồ hôi lạnh thay Tần Lâm, duy chỉ có Lưu Thủ Hữu vui vẻ trong lòng, mắt lom lom nhìn Trương Tướng gia, chờ Tướng gia quát to một tiếng, dùng loạn côn đánh đuổi Tần Lâm ra.

Thần sắc Trương Cư Chính tỏ ra âm trầm bất định, không có vội vàng đánh đuổi Tần Lâm, mà là hết sức hoài nghi nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Cơ hồ trong khoảnh khắc nhìn thấy kim lộc, kim nhạn, Trương lão tiên sinh liền suy đoán xem có phải nữ nhi cùng Tần Lâm thông đồng với nhau hay không, thừa dịp ăn mừng hai vị huynh trưởng đăng khoa nàng, trăm quan tụ tập, diễn tuồng “ép vua thoái vị”.

Trên lương đình giả sơn lần trước Trương Tử Huyên đứng, hiện tại ánh đèn rực rỡ chiếu rọi giống như ban ngày, trong đình không có một bóng người, cũng không thấy thân ảnh của nàng.

Lại nhìn dáng vẻ Tần Lâm cười hì hì, lần đầu Trương Cư Chính rơi vào tình cảnh vô cùng khó xử:

Nếu như thuận thế gả nữ nhi cho Tần Lâm làm bình thê, không khỏi mất đi thân phận của đế sư Thủ Phụ, lại thêm hiện tại là lúc ăn mừng hai đứa con trai đăng khoa, truyền ra cũng có hơi kỳ quái. Nếu như từ chối, Tần Lâm ủng hộ triều chính mới, làm rất nhiều đại sự có lợi cho quốc kế dân sinh, gần đây lại lập được công lớn hộ giá, quan trọng hơn cả là tâm tư của nữ nhi lão lại…

Trương Cư Chính vừa tỏ vẻ do dự, trăm quan đều nhìn ra đầu mối, nhất thời ai nấy chắc lưỡi hít hà: Tướng gia không lập tức đuổi Tần Lâm ra ngoài, chẳng lẽ thật sự có cân nhắc gả chưởng thượng minh châu cho Tần Lâm làm bình thê sao? Khoan nói lời đồn đãi thiên kim tướng phủ thiên tư quốc sắc, sau khi cưới nàng tất sẽ được Giang Lăng đảng trợ lực, vậy càng kinh khủng.

Lưu Thủ Hữu cảm thấy hối hận trong lòng, nếu như Trương Cư Chính ra lệnh dùng loạn côn đánh đuổi Tần Lâm, đương nhiên là rất tốt. Nhưng vạn nhất lão lại đáp ứng, Lưu Đô Đốc thật sự rất muốn mua đậu hủ đập đầu chết, ai bảo mình lắm lời!

Tình cảnh lập tức trở nên cực kỳ lúng túng, không khí chính đường tướng phủ dường như ngưng đọng lại, mọi người cảm thấy có hơi ngạt thở.

Trương Cư Chính cũng cau mày, trừng mắt nhìn chằm chằm Tần Lâm, thầm nhủ trong lòng: “Giỏi cho tên tiểu tử này, thừa dịp ăn mừng Kính Tu, Mậu Tu đăng khoa, đại quan triều đình đều ở đây, dám cố ý làm cho lão phu ở vào thế cỡi hổ, không thể hạ đài! Lão phu há có thể bị chút kỹ xảo của ngươi ép buộc như vậy?! Hừ hừ, lão phu đã nói bất kể Tử Huyên, tự ngươi gây ra chuyện này, nó cũng không trách lão phu được!”

Mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thương, ngược lại, trên đời này cha vợ nhìn con rể mười người có hết chín là không vừa mắt, Trương Cư Chính cũng không ngoại lệ.

Thái Nhạc tiên sinh phất ống tay áo một cái, chuẩn bị đánh Tần Lâm ra ngoài.

Thích Kế Quang lại giỏi xem sắc đoán ý, lão giao hảo với quản gia tướng phủ Du Thất, Diêu Bát, cũng hơi hiểu được nội tình, thấy Trương Tướng gia muốn nổi giận bèn toát mồ hôi lo thay cho Tần Lâm. Lão lại không biết người khác rất sợ đế sư Thủ Phụ, Tần Lâm lại là da mặt dày như thành tường, đừng nói Trương Cư Chính mắng hắn mấy câu, cho dù là cầm gậy đánh chưa chắc hắn đã bỏ chạy.

Nhưng Thích Đại Soái không biết chuyện này, trong lòng gấp gáp như lửa đốt, may nhờ lão thuộc làu Tôn Ngô binh pháp, lòng đầy thao lược, am hiểu lục thao, nhướng mày lập tức nảy sinh một kế, tranh trước Trương Cư Chính nói:

– Tần tướng quân, rốt cục là kim lộc, kim nhạn này của ngươi tặng cho Trương lão tiên sinh, hay là tặng cho hai vị Trương công tử?

Lúc lão nói đến hai vị Trương công tử, cố ý tăng thêm trọng âm.

Bất quá đây là đàn gảy tai trâu, Tần Lâm vốn chính là tới chúc mừng hai vị bằng hữu đăng khoa, căn bản cũng không biết được mấu chốt trong chuyện này, bèn thành thật trả lời:

– Thật ra là tặng cho hai vị Trương thế huynh.

Nghe lời này, Thích Kế Quang cười híp mắt ngồi xuống, đạt quan hiển quý trong cả sảnh đường lập tức hiểu dụng ý của lão. Hay cho một chiêu Bá Vương cỡi giáp, Di Hoa Tiếp Mộc, thay mận đổi đào, Thích Đại Soái thật là uy vũ!

Trương Kính Tu cùng Trương Mậu Tu ngơ ngác nhìn nhau, Trương Kính Tu cười híp mắt nói:

– Ngu huynh dưới gối chỉ có hai đứa con trai, Tam đệ có đứa cháu gái, năm nay mới vừa một tuổi. Chẳng hay công tử Tần hiền đệ năm nay mấy tuổi, bát tự sinh thần (ngày tháng năm giờ sinh, tỷ như Giáp Tý, Ất Sửu, Bính Dần, Đinh Mão, tất cả tám chữ nên gọi là bát tự) như thế nào? Nếu như bát tự tương hợp, vậy kết thân cho bọn trẻ cũng không ngại.

Cái gì? Tần Lâm giật mình, lúc này mới hiểu ra mình bị Từ Văn Trường chơi một vố, thì ra theo lệ cổ, hươu và nhạn là sính lễ đính hôn!

Cho dù là da mặt hắn dày như tường thành, cứng rắn hơn tấm sắt, lúc này cũng lúng túng đỏ mặt, ấp a ấp úng nói:

– Ta… ta vẫn chưa có con trai…

Trương Kính Tu dở khóc dở cười, Trương Mậu Tu ranh mãnh nháy mắt một cái, cố làm ra vẻ thất kinh:

– Ôi chao, Tần hiền đệ quá mức lo xa, bất quá lệnh công tử chưa ra đời, chưa có bát tự sinh thần, chúng ta muốn kết thông gia với nhau e rằng còn hơi sớm. Ừm, hay là chỉ phúc vi hôn, chẳng hay lệnh phu nhân mang thai mấy tháng rồi?

Lão Từ điên, ta phải giết lão! Tần Lâm lúng túng mặt đỏ tới mang tai, không thể làm gì khác hơn là thành thật trả lời:

– Chuyện này… dường như… còn chưa có tin vui…
– Chậc chậc, Tần hiền đệ quả thật quá nóng lòng…

Trương Mậu Tu nháy nhó trêu ghẹo hắn.

Đám đạt quan hiển quý đang ngồi nghe vậy lập tức cười ầm. Chỉ phúc vi hôn là chuyện cũng thường có, nhưng ngay cả tin vui chưa có đã gấp gáp muốn kết thông gia như vậy, chỉ có Tần Lâm là đệ nhất nhân từ cổ chí kim.

Nhưng nhìn ánh mắt Tần Lâm cũng không nhẹ nhõm giống như nụ cười vậy, không ít người bắt đầu xem xét lại vị Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty Tần tướng quân mới quật khởi gần đây này. Theo như khẩu khí nếu như Tần Lâm có con, Trương Mậu Tu thân là con của Tể Phụ, lại mới vừa đoạt được tân khoa Trạng Nguyên, rất vui lòng kết thành thông gia với hắn, ngay cả Trương Cư Chính cũng không tỏ vẻ gì phản đối.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220