Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 188
Phần 188: Nhìn Xa Trông Rộng

Nhìn lại bộ mặt gian thương của Mục Lạp Đức, thấy lão còn nói tiếng Trung Quốc rành rẽ như vậy, tự nhiên không phải là nhân sĩ quan phương Thổ Nhĩ Kỳ lần đầu phái đến Trung Quốc, mà giống như một thương khách hàng năm ra biển làm ăn, nói không chừng người này tìm Tô Đan mua tư cách cống sứ.

Tần Lâm thấp giọng, đột nhiên ghé vào bên tai Mục Lạp Đức hỏi:

– Lão huynh, nói thật đi, tư cách cống sứ của lão mua hết bao nhiêu tiền?
– Không có, không có tốn tiền, ta là đại thần cung đình Tô Đan, được đặc chỉ tới Trung Quốc triều kiến…

Trong mắt Mục Lạp Đức thoáng qua vẻ bối rối.

Đúng như Tần Lâm suy đoán, lão là thương nhân Thổ Nhĩ Kỳ hàng năm lui tới Ấn Độ dương, duyên hải Trung Quốc, tốn tám trăm đồng Dinar vàng hối lộ hoạn quan bên cạnh Áo Tư Mạn Tô Đan, từ đó thu hoạch được tư cách cống sứ triều kiến Hoàng đế Trung Quốc.

Tần Lâm bén nhạy bắt được vẻ hốt hoảng trong mắt Mục Lạp Đức, trong lòng càng tin tưởng suy đoán của mình, bèn vỗ vỗ vào vai lão, ngoài cười mà trong không cười:

– Mục tiên sinh, lão yên tâm, bản quan có mấy người bạn tốt ở Thủy sư Phúc Kiến Nguyệt Cảng và Thị Bạc Ty Hàng Châu, nếu lần này chúng ta hợp tác khoái trá, ha ha…

Mục Lạp Đức càng thêm giật mình, hợp tác khoái trá tự nhiên không cần phải nói, nếu như trong quá trình hợp tác giở trò gì, tương lai hai nơi Hàng Châu, Nguyệt Cảng thông thương khẩu ngạn, sợ rằng sẽ vĩnh viễn đóng cửa lại đối với mình.

Vốn Tần Lâm muốn đề phòng Mục Lạp Đức giấu lại chút đỉnh trong chuyển nhượng kỹ thuật, nếu lão muốn tiếp tục làm ăn ở Trung Quốc, vậy không sợ lão giở trò gì. Lúc này Tần Lâm lại trấn an lão:

– Trung Quốc chúng ta có câu nói cổ “thương nhân bàn bạc phải đứng trên lập trường thương mãi”, chỉ cần kỹ thuật chế tạo Lỗ Mật súng của lão tốt, bản quan sẽ không thiếu của lão một lượng vàng nào, hơn nữa tương lai còn phương tiện cho lão.
– Được, được lắm…

Mục Lạp Đức như trút được gánh nặng, vẻ mặt lại trở nên linh hoạt, vỗ ngực thề thốt:

– Đại thần thiên triều yên tâm, ta xin lấy danh nghĩa thánh Ala thề, Lỗ Mật súng là súng tốt nhất trên thế giới, bất kể phương Đông hay là phương Tây.

Nãy giờ Tần Lâm bàn chuyện giao dịch cùng Mục Lạp Đức là đi qua một bên to nhỏ thì thầm, người khác cũng không biết được bọn họ nói gì, cuối cùng những lời này của Mục tiên sinh lớn hơn một chút, bị Triệu Sĩ Trinh nghe lọt vào tai.

Triệu Sĩ Trinh khoa cử bất lợi, nhờ tạp lưu mới vào được sĩ đồ, những năm gần đây bị người xem thường đến tột bậc, chỉ có Tần Lâm có vài phần kính trọng đối với y. Hơn nữa trong quá trình vụ án ở Từ Thọ tự, y cũng biết Tần tướng quân là vị năng thần tinh minh cường kiện, chứ không phải là nịnh thần nhờ sủng ái mà thăng tiến.

Tuy không biết nội dung nói chuyện giữa Tần Lâm và Mục Lạp Đức, nhưng cũng đoán được đại khái là muốn mua kỹ thuật chế tạo Lỗ Mật súng, vào lúc này nghe Mục Lạp Đức khoác lác hò hét, e sợ Tần Lâm bị hét giá cao, Triệu Sĩ Trinh bèn tiến nhanh lên phía trước, chen lời nói:

– Mục tiên sinh, lão nói như vậy không khỏi hơi quá đáng một chút, cần phải biết Đại Minh chúng ta…

Lời còn chưa nói hết, Tần Lâm lại khoát khoát tay hết sức quả quyết, không cho Triệu Sĩ Trinh có cơ hội nói tiếp:

– Triệu Chủ Bộ quá mức bới lông tìm vết rồi, bản quan đã xem kỹ, Lỗ Mật súng quả thật là thần binh lợi khí đương kim nhất đẳng, binh khí Đại Minh ta thật sự là không bì kịp.

Triệu Sĩ Trinh hảo tâm không có hảo báo, cảm thấy uất ức trong lòng. Vốn theo tính khí của y đã phát tác tại chỗ với Tần Lâm ngay tức khắc, nhưng vì hảo cảm trước đó cho nên rốt cục nín nhịn không nói gì nữa, nhưng vẻ mặt đã tỏ ra cực kỳ khinh thường.

Mục Lạp Đức chẳng qua là một thương nhân, lại không suy nghĩ quá nhiều trong phương diện này. Nghe Triệu Sĩ Trinh nói Lỗ Mật súng cũng không phải là tận thiện tận mỹ, lão lập tức lo lắng chuyện hai ngàn năm trăm lượng hoàng kim đã thương lượng xong xuôi trước đó, cùng với chuyện Tần Lâm đã hứa tương lai để cho hai nơi thông thương hải cảng, bằng hữu chiếu ứng.

Sau đó nghe Tần Lâm phản bác Triệu Sĩ Trinh, Mục Lạp Đức lập tức cười nhăn nhúm cả mặt, nhìn Tần Lâm giơ ngón tay cái lên:

– Vẫn là Tần tướng quân biết người biết của, Triệu Chủ Bộ, tầm mắt của ngài quả thật không bằng Tần tướng quân.

Trước đó Mục Lạp Đức còn ra sức biểu diễn súng ống cùng Triệu Sĩ Trinh, không ngờ rằng vào lúc này lại đổi giọng chê bai như vậy, quả thật là giọng điệu gian thương không sai vào đâu được.

Tần Lâm lại ứng phó với Mục Lạp Đức mấy câu, nói qua mấy ngày nữa sẽ phái người tới nói chi tiết vấn đề chuyển nhượng kỹ thuật, lúc này mới cười híp mắt cáo từ gian thương Thổ Nhĩ Kỳ.

Hai vị Chủ Sự Chu, Trần thủy chung ở bên cạnh quan sát, mặc dù bọn họ không coi trọng Triệu Sĩ Trinh nhưng cũng không nhịn được nói:

– Tần tướng quân, từ xưa tới nay là kêu giá trên trời, mặc cả dưới đất, người mua thường nói hàng không tốt để dễ ép giá, mới vừa rồi ngài… Hay là hai người chúng ta tìm Mục tiên sinh kỳ kèo với lão giúp ngài?

Tần Lâm cười hăng hắc vui vẻ, cảm tạ hảo ý của hai vị Chủ Sự, lại nhìn Triệu Sĩ Trinh bên cạnh đang bĩu môi tỏ vẻ buồn bực không vui:

– Lỗ Mật súng thắng ở nòng súng dài mà độ chính xác cao, chi phí lại tương đối rẻ, là bởi vì nó dùng kỹ thuật hai nòng chồng lên nhau, cùng với một loại máy tiện gỗ đặc thù. Nhưng nó lại dùng dây thừng điểm hỏa, kém xa không thuận tiện bằng Xế Điện Thương, Tấn Lôi Thương của bản quan dùng lá thép đánh đá lửa. Ngoài ra đường kính nòng súng quá nhỏ, có thể chứa thuốc súng quá ít, cũng có vấn đề về uy lực…
– Trời ơi, thì ra Tần tướng quân biết hết, vậy vì sao…

Triệu Sĩ Trinh chớp chớp mắt, đầu óc mơ hồ.

Tần Lâm cười đặc biệt xảo trá:

– Tại sao ta phải nói những chuyện này cho Mục Lạp Đức? Nếu Lỗ Mật quốc dựa theo kỹ thuật chúng ta cải tiến súng của bọn họ, như vậy có ích lợi gì đối với Đại Minh chúng ta, đối với bản quan?

Trời ơi… Triệu Sĩ Trinh chợt hiểu ra, lòng nói Tần tướng quân thật là quá gian trá, à không, là “nhìn xa trông rộng”. Chúng ta mua kỹ thuật tiên tiến của Lỗ Mật quốc, còn kỹ thuật tiên tiến của chúng ta… hắc hắc, không cho các ngươi!

Hai vị Chủ Sự Chu, Trần cũng giậm chân khen hay, cho dù là Mục Lạp Đức gian hoạt như quỷ cũng phải uống nước rửa chân của Tần tướng quân, chân chính làm cho người ta dở khóc dở cười.

Ngay từ đầu Tần Lâm đã không có ý định sao chép nguyên bản Lỗ Mật súng.

Quả thật Lỗ Mật súng là vũ khí rất tân tiến, Tần Lâm đã chơi qua một game có tên là Đế Quốc Thời Đại, thân binh của Tô Đan Thổ Nhĩ Kỳ là binh chủng tương đối lợi hại, hẳn trong tay bọn họ cầm chính là Lỗ Mật súng.

Nhưng loại vũ khí đến từ Tiểu Á Tế Á này thật sự đánh đâu thắng đó hay sao?

Vào nửa cuối thế kỷ 16, vào thời hàng hải châu Âu triển khai không lâu, cách mạng kỹ nghệ còn chưa bắt đầu, Áo Tư Mạn Thổ Nhĩ Kỳ công chiếm Constantinople, hấp thu nền văn minh cổ La Mã còn sót lại của đế quốc Đông La Mã. Nền văn minh truyền thừa mấy ngàn năm của Đại Minh ở phương Đông có thể nói là sánh ngang hàng phương Tây.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220