Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 60
Phần 60: Mọi Người Cùng Có Lợi

Tần Lâm trợn trừng mắt, hất mặt lên trời:

– Huynh trưởng như cha, ta không thể làm chủ cho đệ sao?

Lục Viễn Chí thè lưỡi thật dài, thầm nhủ trong lòng: Huynh lớn hơn ta bao nhiêu tuổi, còn giở giọng huynh trưởng như cha, chậc chậc, da mặt Tần ca càng ngày càng dày.

Giỡn là giỡn, Tần Lâm cũng viết thư báo cho phụ mẫu Lục Viễn Chí ở Kỳ Châu.

Chuyện ở bến thuyền Đông Tiện môn bị Cẩm Y Vệ cùng Đô Sát Viện liên thủ đè ép xuống, kết luận cuối cùng là “yêu phỉ Bạch Liên tà giáo trà trộn vào kinh sư mưu đồ bất chính, bị cẩm y mật thám ta anh dũng không sợ điều tra cặn kẽ, giăng thiên la địa võng ở Đông Tiện môn nhất cử giết chết!”.

Chưởng Cẩm Y Vệ Tả Đô Đốc Thái Tử Thái Phó Lưu Thủ Hữu trăm phần trăm ủng hộ kết luận này, thậm chí còn nói rõ sẽ thượng tấu thỉnh công cho Tần Lâm.

Ác bá Thôi Tứ gia cấu kết với Bạch Liên giáo rốt cục ác giả ác báo, bị nhốt vào chiếu ngục Bắc Trấn Phủ Ty, chờ khai đao vấn trảm.

Thiêm Đô Ngự Sử Đô Sát Viện Trương Công Ngư Trương Đô Đường đối mặt thế lực tà ác không hề sợ hãi, vẫn tiếp nhận tố trạng của thương dân bách tính kinh sư, công bố tội trạng Thôi Tứ rõ ràng khắp thiên hạ. Tuần Thành Ngự Sử theo đó mà làm, bắt tất cả vây cánh của Thôi Tứ về Ngũ Thành Binh Mã ty, hèo côn bay đầy trời, liên tục năm sáu ngày thăng đường toàn là tra khảo, dụng hình lấy được vô số khẩu cung, lập ra vụ án thật sự.

Trong lúc nhất thời kinh thành thị tỉnh đồn đại là “Thiết diện vô tư Trương Đô Đường”, nói Trương Đô Đường thật sự là đệ nhất đẳng thanh quan sau Bao Công triều Tống, gương sáng treo cao, chấp pháp như núi, ngay cả Hải Thụy Hải Thanh Thiên cũng có chỗ không bằng.

Các Đại nhân tiên sinh xuất thân Lưỡng Bảng chính đồ dĩ nhiên sẽ không bị ác bá thành thị như Thôi Tứ làm hại, nhưng thái học sinh cùng các tú tài nghèo kinh sư bị Thôi Tứ khi hiếp qua cũng không ít, thi nhau truyền lưu thanh danh Trương Công Ngư. Dần dần đại danh Trương Công Ngư Trương Đô Đường trong thanh lưu cũng càng ngày càng có nhiều người biết, không còn yên lặng không nghe thấy giống như lúc mới tới kinh sư vậy.

Nghe nói Thái Sơn Bắc Đẩu trong thanh lưu Trần Giá Trần lão Đại nhân, Tả Đô Ngự Sử chấp chưởng Đô Sát Viện nghe được tin đồn, cũng khen một câu “Họ Trương kia không sợ cường hào, thẳng tay xử trị, quả thật hết sức quật cường”.

Một lời còn hơn cả biết bao câu hoa mỹ, uy danh Trương Đô Đường ngày càng bành trướng.

Ngay cả Trương Công Ngư cũng nhận được ích lợi, Tần Lâm càng không cần phải nói. Trong một thời gian kế tiếp, hắn vô cùng thanh thản an nhàn, cẩm y Đô Đốc Lưu Thủ Hữu từ trước tới nay vẫn chống đối hắn đột nhiên trở nên vô cùng ngoan ngoãn. Bên Bắc Trấn Phủ Ty an bài nhân sự, điều động tiền lương, điều tra phá án, chỉ cần báo tới nha môn bản vệ lập tức được phê chuẩn răm rắp.

Thậm chí đám thuộc quan nha môn Cẩm Y Vệ phát hiện, cho dù Lưu Đô Đốc không phải là cố ý tránh né Tần Chỉ Huy, cũng cố gắng hết sức không chạm mặt với hắn.

Tần Lâm mừng rỡ, thừa dịp này củng cố thậm chí khuếch trương thế lực, lại có Sư Gia Từ Văn Trường ở bên cạnh bày mưu tính kế, làm ra một loạt an bài nhân sự.

Vốn muốn thăng Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực làm Phó Thiên Hộ, nhưng nghĩ lại dù sao hai người bọn họ còn trẻ tuổi, đi theo mình vẫn còn rất nhiều cơ hội, hiện tại thình lình làm Phó Thiên Hộ quá bắt mắt. Thay vì chút hư hàm trống rỗng không bằng quyền lực thực tế, bèn gia hàm Bá Hộ thực thụ, mỗi người cai quản một trăm tên Đề Kỵ tinh nhuệ Bắc Trấn Phủ Ty, công việc thường ngày giao cho Thí Bá Hộ cùng Tổng Kỳ cai quản, bình thời vẫn giữ ở bên cạnh mình nghe lệnh.

Hồng Dương Thiện biểu hiện không tệ, từ Chỉ Huy Thiêm Sự thăng làm Chỉ Huy Đồng Tri, hiệp chưởng Bắc Trấn Phủ Ty. Lần này Hồng Chỉ Huy là minh châu phủ bụi nhiều năm lóe sáng, cảm kích Tần Lâm không cần nói, cảm thấy sinh ta ra là cha mẹ, hiểu ta là Tần tướng quân.

Ngay cả hai vị Bá Hộ Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan, bởi vì đi theo Tần Lâm khắp kinh sư lập chút công lao, cũng nhận được chút ích lợi. Khác với Nam Trấn Phủ Ty chỉ lo nội bộ Cẩm Y Vệ, Bắc Trấn Phủ Ty quản các cẩm y Thiên Hộ Sở, Bá Hộ Sở tuần nhai kinh thành, Tần Lâm liền phân phái cho bọn họ chức phận tuần nhai (tuần tra đường phố), cho mỗi người một Bá Hộ Sở cai quản một hạt khu.

Từ ngồi băng đá lạnh lẽo bên trong bản nha biến thành quan viên thực quyền chưởng tuần nhai, Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan vui mừng chết đi sống lại, quyết tâm thi triển hết bản lĩnh toàn thân, hồi báo ơn tri ngộ của Tần trưởng quan.

Tần Lâm cười một tiếng cho qua, dặn bọn họ thu tiền cữ thường lệ có thể không cần hiếu kính cho mình, nhưng nhất định phải thăm dò động tĩnh khắp kinh sư chặt chẽ. Đến thời điểm cần dùng bọn họ, đừng để xảy ra chuyện hỏi mà không biết gì, lúc ấy sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.

– Nếu tam giáo cửu lưu kinh sư có chút gió thổi cỏ lay qua mặt được hai chúng ta, không nói chuyện khác, lập tức đưa đầu tới gặp Tần trưởng quan!

Điêu Thế Quý cùng Hoa Đắc Quan vỗ ngực bình bịch bảo đảm.

Tần Lâm lại từ bản nha phát công văn đến Thiên Hộ Sở Nam Kinh, cất nhắc Hàn Phi Liêm là Phó Thiên Hộ, thăng Du Quải Tử làm Bá Hộ sở chữ Canh.

Một người đắc đạo gà chó thăng thiên chính là chuyện hết sức bình thường trong quan trường, đối với bọn Hồng Dương Thiện, Hàn Phi Liêm là ân chủ Tần trưởng quan cất nhắc bọn họ. Đối với Tần Lâm, chính là mọi người cùng có lợi, bản thân mình cũng có lợi.

Nếu Trương Tướng gia không có Giang Lăng đảng phụ tá, há có thể một mình nắm trong tay triều cục, nói một không hai? Nếu như huynh đệ Cảnh gia không có thật nhiều môn sinh cố lại, làm sao có thể hô lên một tiếng ngàn người hưởng ứng trong giới thanh lưu?

Mọi người cùng có lợi, bản thân mình cũng có lợi.

Lý Kiến Phương đi Thái Y viện phụng chức, người khác nghe nói y là Tam thúc phu nhân chính thất của Tần tướng quân Cẩm Y Vệ, lập tức vài phần kính trọng, Viện Sứ, Viện Phán đều tâng bốc lấy lòng y mà không cần tiền, lúc này Lý Kiến Phương mới biết được thể diện của cháu rể mình ở kinh sư lớn tới mức nào.

Mặc dù Thái Y là chức quan nhỏ, nhưng dù sao cả ngày ra vào Tử Cấm thành cùng phủ đệ đạt quan hiển quý, thời khắc mấu chốt nói không chừng cũng có thể phát huy tác dụng. Hơn nữa Thanh Đại dự định xây nữ y quán ở kinh sư, có vị Tam thúc là Thái Y xuất lực tương trợ, có thể nói sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Quan trường Xuân phong đắc ý, tình trường cũng không kém, ai nói chính thê Thanh Đại tới Tần Lâm sẽ trở nên đàng hoàng, vậy thì sai lầm thật lớn.

Lý Kiến Phương mang từ Kỳ Châu theo rất nhiều đặc sản chuẩn bị tặng người, đã có chỗ dựa Tần Lâm này cho nên tiết kiệm được hơn một nửa, Thanh Đại liền chọn không ít đi thăm viếng Trương Tử Huyên.

Từ Tân Di thấy vậy nổi cơn ghen, nói:

– Có người có Tử Huyên tỷ tỷ liền quên Từ tỷ tỷ…

Sau đó liếc xéo Tần Lâm bên cạnh một cái.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220