Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 104
Phần 104: Tòng phạm (Hạ)

Các hương thân cũng bàn tán xôn xao, ai cũng cảm thấy cố nhiên là Chu Lão Hàm đã từng nói qua đi tìm chết, sống không nổi vân vân, nhưng bình thời lão thương yêu Cẩu Đản như vậy, hiện tại lại mang theo cháu trai cùng chết, đúng là không giống như chuyện mà lão làm.

Lý Trưởng Chu Dụ Đức mới vừa rồi thủy chung ngậm miệng, âm thầm quan sát Tần Lâm, hiện tại thấy các hương dân mồm năm miệng mười bàn tán, lập tức mặt mũi tươi cười nói với A Sa:

– Tiểu muội muội, không thể nói như vậy, dĩ nhiên Chu Lão Hàm rất thương yêu cháu mình, nhưng nhất thời lão nghĩ quẩn, hành động dại dột, cho là hiện tại con trai con dâu đã không còn, cháu trai ở lại trên đời này một mình cô khổ lênh đênh, cho nên dứt khoát mang nó theo xuống suối vàng tìm phụ mẫu, không phải cũng là rất bình thường sao?

Theo như đạo lý, cách nói của Chu Dụ Đức cũng không phải là không có khả năng, rất nhiều người tràn đầy tình cảm đối với thân nhân, nhất thời nghĩ sai, xuất phát từ suy nghĩ “Mang theo cùng đi”, hạ sát thủ với người thương yêu của mình, đây cũng là chuyện nhiều không đếm xuể.

Các hương dân liền rối rít phụ họa, cảm thấy Chu Dụ Đức nói cũng rất có đạo lý.

Nhưng A Sa ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy có cái gì không đúng, chẳng qua là không tìm được lý do vững chắc để phản bác đối phương. Không có chứng cứ xác thực, ai muốn nói thế nào mà không được.

– Không cần cãi, ông cháu Chu gia là bị người mưu làm hại!

Ai mà lên tiếng nói khẳng định như vậy?

Người vừa nói là Tần Lâm, vẻ mặt hắn nghiêm nghị chỉ vào A Sa, khiến cho nó sợ hết hồn, sau đó hỏi:

– Các vị xem thử trên người nó có cái gì?

Có cái gì?! A Sa vội vàng cúi đầu xem thử, lúc này mới đau lòng phát hiện bộ y phục màu cánh sen mình đang mặc đã dính vài vết đen. Nó cẩn thận nhớ lại, đúng là vừa rồi chui xuống dưới bục ngủ móc chiếc khăn lau kia ra, đã bị dính tro than trong đó.

– Xin các vị xem đây…

Tần Lâm cầm khăn lau, lại chỉ trên người A Sa:

– Sáng sớm là chư vị hương thân phá cửa phòng mới có thể làm cho khí độc tan đi, khăn lau này vẫn nhét ở đầu dưới ống khói bên trong bục ngủ. Mới vừa rồi đứa nhỏ này chui xuống bục ngủ lấy chiếc khăn này ra, dính phải tro than đầy người.
– Mới vừa rồi ta xem qua trong phòng, cũng không có các loại công cụ như que trúc, trên người Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản cũng không có dính tro than, như vậy xin hỏi bọn họ dùng cách nào để nhét khăn lau vào ống khói bên trong bục ngủ?

Tần Lâm nói hết sức dõng dạc đường hoàng, từng câu từng chữ đều suy luận rõ ràng rành mạch, khiến cho người ta không thể không phục.

Nghe hắn nói như vậy, các hương thân chợt hiểu ra, nhất thời nổ ầm lên bàn tán sôi nổi.

Trong mắt Vương Tượng Càn chợt lóe ánh sáng, nháy mắt hết sức vui mừng, cái nhìn đối với Tần Lâm cũng thay đổi. Y thật không ngờ vị Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ trẻ tuổi này lại thật sự xử án công bằng, không mượn vụ án lần này để sửa trị mình, thật là may mắn.

Nhưng rốt cục vụ án này đã xảy ra thế nào, làm sao nhét được khăn lau kia vào ống khói?

Người trẻ tuổi có con sóc trên vai thần sắc hốt hoảng nhìn quanh bốn phía, nhưng không biết từ lúc nào đã có hai ba tên Cẩm Y Hiệu Úy đứng bên cạnh y.

Thần sắc Chu Dụ Đức cũng lộ vẻ hốt hoảng, y đã có chút hối hận chuyện lần này, nhưng vẫn cố gắng vờ như không có chuyện gì, hỏi Tần Lâm:

– Tần tướng quân, cửa sổ đóng chặt, người ngoài tuyệt đối không chui vào lọt, nếu là người ngoài mưu hại bọn họ, làm sao có thể nhét khăn lau vào ống khói được chứ?
– Ngôi nhà này nhìn qua là đóng kín, trên thực tế vẫn còn hai chỗ có thể vào được…

Tần Lâm chỉ khe hở dưới cánh cửa có thể đút lọt nắm tay, sau đó chỉ ống khói trên nóc nhà.

Môi Chu Dụ Đức giật giật vài cái:

– Làm sao có thể như vậy được? Tần tướng quân nói đùa sao, ống khói nhỏ hẹp như vậy, đến bục ngủ còn có khúc quanh, cho dù là trẻ con cũng không chui lọt…
– Xem thử, xem thử thì sẽ biết!

Tần Lâm nhìn nhìn ống khói, lại vỗ vỗ vai A Sa:

– Chỉ có thân thể ngươi nhỏ bé, có thể chui thử từ trên ống khói vào nhà hay không?
– Không thành vấn đề!

A Sa rất sảng khoái đáp ứng, đang chuẩn bị nhảy lên nóc nhà, sực nhớ tới bây giờ thân phận của mình là con ghẻ mà không phải Bạch Liên Thánh Nữ, cho nên ngoan ngoãn chờ Ngưu Đại Lực sang nhà bên mượn một cái thang, mới leo thang lên nóc nhà.

Không chỉ có vóc người nó thon thả nhỏ gọn, còn hết sức mềm dẻo, dùng lực chui vào trong ống khói, sau đó đốt hộp quẹt soi sáng.

Đúng vậy, đến khúc quanh ống khói A Sa cũng không chui qua được, nhưng nó cũng không cần chui đến tận cùng, rất nhanh đã nghe thấy tiếng thét của nó vang lên bên trong ống khói:

– A, tìm được rồi, ở đây có dấu chân thỏ… à không, dấu chân chuột bò…

Tần Lâm liền gọi A Sa đi ra, toàn thân đứa con ghẻ này vô cùng bẩn thỉu, cũng giống như tiểu khiếu hóa lúc hắn mới vừa gặp gỡ.

Ngưu Đại Lực cũng leo lên nóc nhà, quả nhiên là Đại Lực Kim Cương, dựa theo vị trí A Sa chỉ điểm, năm ngón tay nắm lấy viên gạch, quát to một tiếng đã rút được viên gạch ra.

Ban ngày ban mặt, mặt trong viên gạch dính đầy khói đen như mực, dấu chân động vật bò trên đó hết sức rõ ràng, thậm chí còn có mấy sợi lông.

– Đúng vậy, ống khói nhỏ hẹp còn có khúc quanh, người không thể nào chui vào, nhưng người phạm tội có tòng phạm là một con rối trợ giúp.

Tần Lâm cười lạnh, chỉ về phía người trẻ tuổi có con sóc trên vai ngoài xa một cái. Người nọ không tự chủ được ngã ngồi trên đất, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Thanh niên có con sóc trên vai là Chu Mãn Hưng, thấy y ngã ngồi trên đất, vẻ mặt cực kỳ hoảng hốt, các hương thân Chu gia trang lập tức ồ lên rất lớn:

– Tòng phạm con rối ư, chẳng lẽ là con sóc sao?
– Chu Mãn Hưng nuôi con sóc kia đã có hai năm! Dấu chân trên viên gạch ống khói này thoạt nhìn có vẻ giống như chân sóc…

Tim Lý Trưởng Chu Dụ Đức chợt giật thót, kinh nghi bất định len lén quan sát Tần Lâm, lại nháy mắt ra hiệu với mấy tên hậu sinh vô lại bất lương.

Trong đám đông lập tức có người kêu lên:

– Mặc dù con sóc khôn thật, nhưng rốt cục cũng chỉ là loài vật, làm thế nào có thể giúp y giết người?
– Chu Lão Hàm rõ ràng chính là bị quan phủ ép tự sát, bây giờ lại muốn đổ sang đầu người khác, quả thật quan với quan bảo vệ lẫn nhau.

Dân chúng nghe vậy lập tức nghi hoặc, bọn họ “đầu hiến” ruộng đất cho Văn Hương môn, liên tục mấy năm không có dâng lương nộp thuế. Mặc dù Văn Hương môn cũng có thu địa tô, nhưng lại tiết kiệm được khoản thuế nộp cho triều đình, một thêm một bớt coi như cũng cân bằng.

Hiện tại vị Vương Đại lão gia mới tới này thi hành triều chính mới đáng ghét kia, đo đạc lại ruộng đất, truy thu thuế phú không chút dung tình, ruộng đất đã đầu hiến cho Văn Hương môn cũng phải nộp thuế, nói thật ra trong thâm tâm dân chúng cũng không thích Vương Tượng Càn.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220