Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 135
Phần 135: Cái Chết Của Lữ Quế Hoa

Lúc này Từ Tân Di mới định thần lại, vội vàng giúp đỡ lấy Chu Nghiêu Anh, lại bấm Nhân Trung cho nàng. Một lúc lâu sau nàng mới từ từ tỉnh lại, nhưng gương mặt vẫn trắng nhợt, không có mấy phần huyết sắc.

– Có chỗ nào đau hay không, vì sao eo muội uốn cong như vậy?

Từ Tân Di khẩn trương kiểm tra biểu muội, chỉ sợ vị Trưởng Công chúa gió thổi cũng bay này có điều chi sơ suất.

– Không có, không có…

Chu Nghiêu Anh đáp trả, chợt khuôn mặt trắng nõn trở nên đỏ bừng, nhìn Tần Lâm, đôi mắt ẩm ướt chớp chớp giống như nai con hoảng sợ, thanh âm nhỏ như muỗi kêu:

– Tỷ phu, tay của huynh…

Rốt cục Tần Lâm kinh ngạc phát giác ra, ma trảo của hắn vẫn còn đặt trên eo lưng hoàng hoa khuê nữ người ta.

Ừm… mềm mại mịn màng, êm ái…

Cười khan hai tiếng, Tần Lâm thu ma trảo trở về, sắc mặt không hề tỏ vẻ lúng túng, dường như là chuyện đương nhiên.

Từ Tân Di đỡ biểu muội ngồi vào ghế, xoay người lại nhìn chằm chằm Tần Lâm:

– Chàng cố ý! Vốn là thân thể Chu Nghiêu Anh biểu muội rất yếu, chàng còn lấy đầu lâu ra hù dọa nàng!
– Oan uổng, quả thật oan uổng tày trời!

Tần Lâm luôn miệng kêu oan:

– Lão bà minh giám, mới đầu ta đã bảo biểu muội để đầu lâu xuống trước, nhưng nàng lại bảo ta phải nói rõ nguồn cơn trước, ta bèn nói ra. Hiện tại lại trách đây là lỗi của ta sao?

Từ Tân Di suy nghĩ một chút cũng phải, quả thật Tần Lâm đã bảo để tượng đầu người xuống trước, là mình bắt hắn phải nói rõ mọi chuyện trước. Nhưng ai mà ngờ được bên trong tượng đầu này lại là một chiếc đầu lâu thật?

Chu Nghiêu Anh ngồi trên ghế nghỉ ngơi một hồi, thấy Từ Tân Di gây gổ cùng Tần Lâm, nàng liền bất chấp thở dốc, vội vàng khuyên giải:

– Không… Không trách tỷ phu, là muội quá nhát gan, thật ra thì khi Quế Hoa còn sống tốt với muội như vậy, muội không nên sợ nàng ấy.

Ta đã nói không thể trách ta được, Tần Lâm đắc ý nhìn Từ Tân Di cười cười.

Từ Đại tiểu thư cũng chỉ có thể bỏ qua, lòng nói ngươi chỉ giỏi hù dọa tiểu biểu muội, tương lai làm cho nàng sợ hãi. Uổng cho nàng hay bênh vực ngươi, chỗ nào cũng nói tốt cho ngươi…

Chu Nghiêu Anh lại uống nửa chén trà thơm, lấy lại bình tĩnh, nói ra chuyện của Quế Hoa.

Đúng như Tần Lâm giám định xương cốt lấy được kết luận, Quế Hoa tử vong lúc mới vừa tròn mười tám tuổi.

Nàng là người Thuận Thiên phủ Đại Hưng huyện, họ Lữ, nhà ở bờ Đông sông hộ thành, mười sáu tuổi vào cung làm “đô nhân”, cũng tức là cung nữ bình thường, được điều tới hầu hạ Chu Nghiêu Anh.

Dung mạo Quế Hoa có thể coi là thượng giai, nhưng ở trong cung mỹ nữ như mây cũng không phải là xuất chúng, tính tình là hết sức ôn nhu hiền dịu, vừa đúng cùng Chu Nghiêu Anh chủ tớ tương đắc. Chu Nghiêu Anh bèn dạy nàng học chữ, thời gian hơn một năm đã học thuộc cả Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn.

Đầu năm nay, bên cạnh Vương Hoàng hậu thiếu mấy cung nữ cơ trí, thái giám liền báo tên Quế Hoa lên. Mặc dù trong lòng Chu Nghiêu Anh không nỡ, nhưng nghĩ tới mình cuối cùng chỉ là một Công chúa không ai hỏi tới, Vương Hoàng hậu lại là chủ nhân nội cung nóng bỏng tay, Quế Hoa tới đó có lẽ sẽ có tiền đồ tốt hơn. Lại thêm xưa nay nàng không thích tranh chấp bất cứ thứ gì với người khác, cho nên để Quế Hoa đi qua chỗ Vương Hoàng hậu.

Từ đó trở đi Quế Hoa phục thị ở Khôn Ninh cung của Vương Hoàng hậu.

Không ngờ rằng tháng Bảy năm nay đột nhiên truyền tới tin dữ: Quế Hoa bởi vì không vâng lời Vương Hoàng hậu, lại bị Hoàng hậu hạ lệnh dùng hình trượng đánh cho tới chết. (Lịch sử ghi lại Vương Hoàng hậu không được sủng ái, cho nên tâm tính thiên khích, trước sau phạt trượng đánh chết cung nữ thái giám vượt qua trăm người.)

Chợt nghe tin dữ, Chu Nghiêu Anh thương tâm muốn chết, nửa đêm len lén khóc thầm mấy trận, không dám khóc ngay trước mặt người khác, sợ rằng tẩu tẩu biết sẽ đối phó với mình.

– Vương Hoàng hậu này quả thật ghê tởm!

Từ Tân Di giận đến mắt hạnh đỏ lên, siết quả đấm nói:

– Cung nữ tuy là người ở, nhưng cũng được mẫu thân mang thai mười tháng, phụ mẫu dưỡng dục khổ cực hơn mười năm. Trời cao có đức hiếu sinh, nàng làm ác như vậy, dựa vào cái gì làm mẫu nghi thiên hạ?

Chu Nghiêu Anh bị dọa sợ đến đứng lên, vô cùng kinh hoảng nhìn sang bốn phía:

– Biểu tỷ cẩn thận lời nói, để phòng tai vách mạch rừng!

Sau khi nhìn thấy Tần Lâm nàng mới định thần lại, a, thì ra nơi này là phủ đệ Tần tỷ phu, cũng không phải là Hoàng cung tràn đầy lừa gạt, phản bội lẫn nhau.

Vốn Tần Lâm như có điều suy nghĩ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Từ Tân Di cười lên:

– Nếu thật là giận dữ liền đánh chết cung nữ, Vương Hoàng hậu quả thật không xứng với mẫu nghi thiên hạ, bất quá theo khẩu khí Từ Đại tiểu thư nói, dường như…

Từ Tân Di bĩu môi, khẽ điểm vào trán Tần Lâm một cái:

– Biết chàng muốn nói gì rồi, dường như thiếp cũng có thể làm mẫu nghi thiên hạ phải không? Hừ, thiếp không có bản lĩnh này, chỉ giỏi giữ chân tên ngốc là chàng thôi!

Hai người đùa giỡn với nhau, thấy gương mặt lo lắng của Chu Nghiêu Anh dần dần giãn ra, Tần Lâm thở phào nhẹ nhõm. Loại người thân thể yếu ớt như Chu Nghiêu Anh, nếu như để cho u sầu uất kết chắc chắn sẽ tổn thương thân thể, cho nên đùa giỡn một chút để cho nàng mau chóng quên đi ký ức đau buồn kia.

Tần Lâm lại hỏi Chu Nghiêu Anh Vương Hoàng hậu là hạng người thế nào, nàng tin tưởng sủng ái người nào nhất vân vân…

– Vị Hoàng tẩu này không chỉ có đoan trang xinh đẹp, lại còn thông minh cơ trí, cố hết sức lấy lòng mẫu hậu muội, sợ rằng trong lòng mẫu hậu ngay cả đứa con ruột là muội cũng không bằng nàng ấy…

Chu Nghiêu Anh cười khổ, nàng là con ruột Lý Thái hậu, nhưng được sủng ái thương yêu còn kém xa đứa con dâu là Vương Hoàng hậu.

Rất nhanh, đôi mày của nàng cau lại:

– Nhưng Hoàng tẩu ngự hạ quả thật khắc bạc cay nghiệt, ngoại trừ vị Tôn Hoài Nhân Tôn công công bên người nàng, thái giám cung nữ khác không ai có thể có kết quả tốt. Nàng vừa vào cung hai năm, hạ lệnh đánh chết thái giám cung nữ không có mười cũng có bảy tám người, Quế Hoa, Quế Hoa chính là bị tay nàng… ôi…

Chu Nghiêu Anh tính tình nhu nhược hiền lành, Tần Lâm rất ít thấy nàng biểu lộ bất mãn đối với người nào, nhưng lần này vẻ chán ghét trên mặt Trưởng Công chúa thật sự là vô cùng rõ ràng.

Tần Lâm không khỏi kỳ quái hỏi:

– Nàng làm như vậy, chẳng lẽ mẫu hậu nàng không ngăn cản sao? Ta nghe nói lão nhân gia được gọi là Quan Âm Lý nương nương, rất là nhân từ, khoan hậu.

Chu Nghiêu Anh lắc đầu một cái, bất đắc dĩ nói:

– Hoàng tẩu dụ dỗ mẫu hậu xoay mòng mòng không biết gì. Đương nhiên nàng sẽ nói là những cung nữ thái giám kia đại nghịch bất đạo, tội đáng phải chết, mẫu hậu căn bản cũng sẽ không nghi ngờ. Lại nói ngay cả con ruột như muội mà phải tránh lui chín mươi dặm, còn có những người khác dám nói ra nói vào với mẫu hậu hay sao?
– Thật sự muốn đi đánh nàng một trận…

Từ Tân Di thở phì phò.

Đây đương nhiên là nói cho hả tức, trừ Lý Thái hậu cùng bản thân Vạn Lịch đế, còn có ai có thể làm gì được Vương Hoàng hậu?

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220