Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 108
Phần 108: Kính Cẩn Thọ Giáo

Bá Hộ Sở Cẩm Y Vệ Kế Châu, mấy tên Hiệu Úy, Lực Sĩ giữ cửa ưỡn ngực thót bụng, đứng thật là uy phong lẫm lẫm.

Nếu như ở kinh sư, mấy tên Hiệu Úy quả thật không đáng kể gì, có lẽ kẻ bán hàng rong ngoài đường cũng có quan hệ với quản gia người ở của Công Hầu Bá phủ nào đó. Nhưng nơi này là gần với trường thành biên thùy, Cẩm Y Hiệu Úy cũng đã vô cùng ghê gớm, trừ Tri Châu Đại lão gia ra, còn ai có thể to như Bá Hộ lão gia trong sở chúng ta?

Trần Hoạn Chương đang ngồi xỉa răng trong nhị đường, nấc lên hai cái vô cùng thoải mái, chờ tin tức tốt từ Chu gia truyền tới, chợt khẽ phì cười. Nghĩ đi nghĩ lại tuổi Tần Lâm còn trẻ như vậy, dựa vào cái gì làm được Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ? Ha ha, còn không phải là bị chúng ta đùa bỡn xoay vòng vòng sao?

Tiếng vó ngựa chợt vang lên như sấm, nhiều đội cẩm y quan giáo tinh nhuệ từ mặt Đông Kế Châu giục ngựa thẳng vào, vọt thẳng tới trước mặt Bá Hộ Sở Cẩm Y Vệ.

Hiệu Úy giữ cửa nhận ra được đây là quan giáo tinh nhuệ Bắc Trấn Phủ Ty dưới quyền Tần tướng quân, thấy bọn họ thế tới hung hăng liền cười bồi nghênh đón:

– Các vị lão ca, các ngươi đây là…

Sắc mặt quan giáo Bắc Ty nghiêm nghị giống như sắt, trả lời bọn họ là mấy chục thanh Tú Xuân đao loảng xoảng ra khỏi vỏ, ánh đao thắng tuyết!

Mẹ của ta ơi… Cẩm Y Hiệu Úy Bá Hộ Sở Kế Châu bị dọa sợ đến ngã ngồi dưới đất, không biết đã xảy ra chuyện gì:

– Các vị huynh đệ Bắc Ty, có lẽ… là hiểu lầm phải không?

Ngưu Đại Lực cỡi ngựa hộ vệ một chiếc xe ngựa xa xa đi tới, gằn giọng quát:

– Phụng mệnh Tần tướng quân Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, bắt Bá Hộ Trần Hoạn Chương Bá Hộ Sở Kế Châu lại tra hỏi, quan giáo còn lại nhất luật đợi tra, kẻ nào kháng mệnh giết chết không tha!

Lúc này không ít quan giáo Kế Châu sở cũng ào ra ngoài, tất cả trợn mắt há mồm quan sát, trong lúc nhất thời không hiểu có chuyện gì.

Lục Viễn Chí cười hì hì đứng bên ngoài vén rèm xe ngựa lên, Tần Lâm đầu đội ô sa không cánh, thân mặc Phi Ngư phục màu vàng sáng ngang nhiên bước xuống, không thèm liếc nhìn đám quan giáo Kế Châu sở lần nào, lạnh lùng hỏi:

– Sao hả, quan giáo Kế Châu sở cũng muốn đi theo Trần Hoạn Chương mưu phản bội nghịch sao?

Ngưu Đại Lực chỉ tay quát lớn:

– Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Chiêu Dũng tướng quân, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, phụng chỉ trông coi chiếu ngục Tần Đại nhân ở này, các ngươi còn không mau mau tham kiến?

Hơn mười vị quan giáo Kế Châu sở thấy Tần Lâm, tất cả đều hồn phi phách tán, bị một tiếng quát ngắn này hồn phách trở lại, lập tức buông binh khí xuống đất, đồng loạt quỳ xuống một mảng lớn:

– Thuộc hạ tham kiến Tần tướng quân!

Tần Lâm không lộ vẻ gì trên mặt, mang theo mấy tên thân binh Hiệu Úy đi vào nha môn Bá Hộ Sở.

Bên trong nhị đường, Trần Hoạn Chương mới vừa rồi còn dương dương đắc ý, hiện tại sắc mặt đã trở nên vàng như đất, dưới tay y có mấy tên tâm phúc cũng đã quỳ xuống đất theo đám quan giáo. Chỉ là Hiệu Úy, Tiểu Kỳ mà thôi, ở trước mặt chưởng Bắc Trấn Phủ Ty cũng không dám thở mạnh chút nào.

Hiện tại Trần Hoạn Chương mới hiểu ra, chút thủ đoạn kỹ xảo nho nhỏ của mình thi triển trước mặt Tần Lâm quả thật chính là múa rìu qua mắt thợ, không có chút cơ hội nào.

Y lập tức quỳ sụp xuống dưới chân Tần Lâm, liên tiếp khấu đầu:

– Tiểu nhân biết tội, tiểu nhân biết tội, cầu xin Tần trưởng quan tha mạng!
– Lại thêm một tên ngu xuẩn tự cho là mình thông minh.

Tần Lâm lạnh lùng nhìn Trần Hoạn Chương, trong ánh mắt lộ ra sát ý.

– Đều là… Đều là Chu Dụ Đức ép tiểu nhân làm, tiểu nhân quả thật vạn bất đắc dĩ, chỉ cầu trưởng quan tha mạng!

Trần Hoạn Chương dập đầu xuống đất liên tục, Tần Lâm có thể nghe thấy những tiếng bình bịch rất lớn.

– Ép ngươi làm?

Tần Lâm cau mày lại, cười lạnh nói:

– Y chỉ là một Lý Trưởng, có thể ép một lục phẩm cẩm y Bá Hộ như ngươi làm việc? Bản quan có thể không lấy mạng của ngươi, nhưng nhất định ngươi phải cho bản quan một lời giải thích hợp lý.

Trần Hoạn Chương khóc lóc thở than, nức nở nói:

– Trưởng quan ngài có chỗ không biết, Chu Dụ Đức kia cũng không phải là nhân vật lớn lao gì, nhưng trong tay y có tín vật trong cung, Văn Hương môn bọn họ là…

Tần Lâm nhớ tới trước đó cũng nghe Vương Tượng Càn nói Văn Hương môn có liên lạc với trong cung, lại nghe Trần Hoạn Chương nói như vậy không khỏi thoáng động trong lòng, gằn giọng quát hỏi:

– Nói lời không thật, làm sao bản quan tin ngươi được? Ngươi là người của Cẩm Y Vệ, cũng biết chiếu ngục có mười tám bộ hình pháp, còn được gọi là mười tám tầng địa ngục, ngươi muốn nếm thử một chút sao?

Trần Hoạn Chương bị dọa sợ đến hồn bất phụ thể, vội vàng nói:

– Tiểu nhân nói, tiểu nhân xin nói hết. Chủ nhân Văn Hương môn kia tên là Vương Sâm, là tộc huynh (anh chị em cùng ông sơ khác ông cố) của đương kim Hoàng hậu Vương nương nương. Bọn họ có quan hệ với cung cấm, cũng có liên lạc với mấy nhà Công Hầu Bá phủ kinh sư, cho nên Chu Dụ Đức cầm tín vật cung cấm tới tìm tiểu nhân, tiểu nhân không dám không đáp ứng, không thể làm gì khác hơn là tiết lộ hành trình của trưởng quan ngài cho y biết…

Tần Lâm đã sớm biết Văn Hương môn, lần này càng cảm thấy chuyện của Chu gia trang có vài phần kỳ quái. Hiện tại đột nhiên nghe nói Văn Hương môn có liên hệ với đương kim Hoàng hậu Vương nương nương, nhất thời giật nảy mình.

Tần Lâm chưa từng gặp mặt Vương nương nương kia, chỉ biết là nàng vốn tên là Vương Hỷ Thư, nguyên quán Chiết Giang, bất quá tổ tiên dời đến phía Bắc. Nàng sống ở kinh sư, vào năm Vạn Lịch thứ sáu được sắc phong làm Hoàng hậu, đã được hai ba năm, địa vị trong cung dần dần trở nên vững chắc, tâm kế thâm sâu, được Từ Thánh Lý Thái hậu thương yêu.

Đường đường trung cung Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, cao cao tại thượng, lại sống trong thâm cung, làm sao có liên hệ với một giáo phái?

Mặc dù Trần Hoạn Chương nói không hết sự thật, e rằng y không chỉ vì bị buộc bất đắc dĩ, mà bản thân cũng có ý muốn kết giao, nhưng chuyện Văn Hương môn có liên lạc với trong cung cũng không phải là không có. Bằng không Trần Hoạn Chương cũng sẽ không ăn cây táo rào cây sung, mạo hiểm đắc tội thượng quan Cẩm Y Vệ cấu kết với kẻ khác như vậy.

Suy nghĩ một chút, Tần Lâm hỏi tới:

– Cái gọi là tín vật cung cấm rốt cục là cái gì, ngươi có nhìn rõ hay không?

Trần Hoạn Chương suy nghĩ một chút, miêu tả cặn kẽ:

– Đó là một nhàn chương (con dấu không có giá trị pháp lý, con dấu chơi), điêu khắc đồ án phụng hoàng, vô cùng tinh xảo, chắc chắn là vật trong cung, hơn nữa còn là chính cung Hoàng hậu mới có thể có. Nếu như tiểu nhân không nhận rõ, cũng không dám…
– Không dám ăn cây táo rào cây sung, bán đứng thượng quan phải không?

Giọng Tần Lâm trở nên lạnh hơn cả núi băng.

Trần Hoạn Chương bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, dập đầu lia lịa, luôn miệng kêu:

– Trưởng quan tha mạng, xin trưởng quan giơ cao đánh khẽ!

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220