Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 105
Phần 105: Diễn Lại Vụ Án

Dân chúng sợ quan phủ, vốn bọn họ cố kỵ Vương Tượng Càn là Tri Châu bản châu, không ai dám tranh cãi với y, nhưng nếu bây giờ hưng sư động chúng, đã hoàn toàn trở mặt, bọn họ cũng không ngại buông lời khó nghe.

Vương Tượng Càn giận đến mặt đỏ tới mang tai, bĩu môi tức tối, lẩm bẩm một mình:

– Bản quan ở Văn Hỷ huyện công chính liêm minh, thế nhưng đến Kế Châu gặp phải đám điêu dân tin tưởng ngoại đạo này, há đâu có lý như vậy? Thu thuế theo chính sách thì đắc tội với cung cấm, miễn thu cho bọn họ lại không hoàn thành số lượng Khảo Thành pháp quy định, không có cách nào ăn nói với Trương Tướng gia, còn bị thóa mạ trước mặt dân chúng…

Tần Lâm nghe nói như thế liếc nhìn Vương Tượng Càn một cái thật sâu, vị Vương Tri Châu này có vẻ thú vị, lời y nói lại càng thú vị hơn.

Khẽ mỉm cười, Tần Lâm đưa ra hai tay ra đè xuống, chờ hơi yên tĩnh một chút mới vỗ vỗ đầu A Sa, hắng giọng nói:

– A Sa, vừa rồi ngươi nói dấu chân trên viên gạch này là thỏ hay chuột, không chính xác chút nào.

Biết rõ Tần Lâm muốn mình phối hợp diễn trò mới có thái độ tốt như vậy, A Sa liếc hắn một cái, cuối cùng vẫn giả bộ thành thật ngây thơ:

– Ủa, không phải là chuột, cũng không phải thỏ, vậy rốt cuộc là con gì?!
– Lập tức cho ngươi xem câu trả lời…

Tần Lâm cười giá giá ngón tay cái với A Sa, khen nó chui ống khói rất tốt, sau đó lại ra hiệu cho thân binh Hiệu Úy, gằn giọng nói:

– Chu Mãn Hưng, giao tên tòng phạm của ngươi ra đây.

Thân binh Hiệu Úy lập tức bắt lại Chu Mãn Hưng, không nói lời gì liền đoạt lấy con sóc trên vai y.

Tần Lâm lệnh cho Ngưu Đại Lực lấy một viên gạch ống khói khác dính đầy khói đen, nhưng trên đó hoàn toàn không có dấu chân mang tới, để bên cạnh con sóc, lại để cho A Sa dắt Đại Hoàng đến sau lưng sóc.

Chó vừa thấy con sóc bắt đầu nhe răng toét miệng gầm gừ, con sóc bị dọa sợ đến nỗi kêu lên chí chóe, ra sức giãy giụa, chỉ tiếc Tần Lâm đã giữ chặt cái đuôi to tướng đầy lông của nó, không thể chạy thoát.

Tần Lâm thấy đã tới lúc bèn buông tay ra, sóc kia lập tức chạy nhanh về phía trước, giẫm lên viên gạch đầy khói đen chạy đi. Hiệu Úy đối diện nhanh tay lẹ mắt, vươn tay ra bắt nó lại.

– Ồ, dấu chân trên hai viên gạch này giống nhau như đúc!

A Sa chỉ hai viên gạch, một viên là lấy xuống trước đó có sẵn dấu chân vật gì không rõ, viên kia là lấy xuống sau, con sóc vừa mới giẫm lên, trên đó có nhiều dấu chân nhỏ li ti, hoàn toàn giống nhau.

Diễn trò không tệ, Tần Lâm cười xoa xoa đầu A Sa, chọc cho A Sa cũng trợn mắt nhìn hắn một cái.

Dân chúng quan sát, quả thật dấu chân trên hai viên gạch không khác nhau chút nào, mấy tên hậu sinh vô lại vừa rồi quạt gió thổi lửa, hiện tại cũng á khẩu không trả lời được.

Chu Mãn Hưng bị Tần Lâm vạch trần gian mưu quá bất ngờ, bị dọa sợ đến té ngã trên đất, bất quá chưa tới Hoàng Hà tâm bất tử, chưa thấy quan tài không rơi lệ, vào lúc tối hậu quan đầu y lại lên tinh thần, gân cổ giảo biện:

– Tướng quân minh giám, Kế Châu ở gần quan ngoại, tiểu nhân nuôi sóc không có gì ly kỳ, hơn nữa còn là nuôi hai năm trước, cũng không phải là mới nuôi gần đây, làm sao dùng nó để giết người? Nơi này có rất nhiều sóc, e rằng dấu chân bên trong ống khói kia là do con sóc khác để lại.
– Lớn mật!

Ngưu Đại Lực quát to một tiếng như sấm động giữa trời quang, chấn động màng tai mọi người kêu lùng bùng, chỉ tay thóa mạ:

– Ngươi cho rằng Bắc Trấn Phủ Ty chúng ta dễ đùa giỡn lắm sao, chỉ cần bắt ngươi trở về, đảm bảo có hàng ngàn hàng vạn biện pháp bắt ngươi phải ngoan ngoãn mở miệng!

Tần Lâm khoát khoát tay, nên lấy lý phục người là hơn. Hiện tại Tri Châu Vương Tượng Càn rơi vào tình cảnh quẫn bách như vậy, chúng ta không chỉ có trách nhiệm tra rõ vụ án, lấy lại công bằng cho Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản, càng phải tranh đoạt lòng dân với một ít thế lực ngầm có dụng ý khác, không thể để cho các hương thân một mực bị bọn họ mê hoặc.

– Muốn chứng cứ phải không, rất đơn giản.

Ánh mắt Tần Lâm nhìn Chu Mãn Hưng giống như mèo nhìn con chuột đang giãy chết:

– Người đâu, lục soát trên người y, lấy thức ăn cho sóc ra!
– Ngoan ngoãn chút đi!

Lục Viễn Chí tiến lên sờ soạng ngực áo Chu Mãn Hưng, giây lát móc ra một bọc giấy nhỏ, mở ra xem chỉ thấy trong đó chứa đầy hạt thông.

Theo mệnh lệnh của Tần Lâm, A Sa buộc sợi dây nhỏ lên người con sóc, sau đó leo thang lên nóc nhà, thả sóc vào miệng ống khói.

Lúc này bất kể quan dân, tất cả đều bình thanh tĩnh khí, chỉ nghe con sóc kéo dây thừng nhỏ sột soạt bên trong ống khói, thanh âm rất nhỏ, nếu không cẩn thận lắng nghe sẽ không thể nào nghe được. Có thể tưởng tượng được, Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản trong khi say ngủ tuyệt đối sẽ không chú ý tới.

Lục Viễn Chí đi tìm một cây gài cửa, đi vào ngôi nhà ông cháu Chu gia ngộ hại, gài cửa lại từ bên trong.

Nhân vật phụ vào chỗ đâu đó sẵn sàng, nhân vật chính Tần Lâm mới long trọng đăng tràng. Một tay hắn cầm túi quả thông kia, ngồi xổm xuống trước cửa đóng, ra sức đẩy mạnh vào trong, dưới cửa lập tức xuất hiện một khe hở đủ đút lọt nắm tay.

Lúc này Tần Lâm mở túi hạt thông ra, đặt ở khe cửa, sau đó ung dung điềm tĩnh chờ đợi.

Thấy tình cảnh này, trán Chu Mãn Hưng toát ra mồ hôi to như hạt đậu, từ chóp mũi chảy xuống cằm.

Chỉ chốc lát sau, con sóc bị mùi thức ăn dẫn dụ, kéo sợi dây từ khe hở chui ra, lấy hạt thông trong lòng bàn tay Tần Lâm ăn hết sức ngon lành.

Dân chúng thét một tiếng kinh hãi, đến bây giờ bọn họ đã hoàn toàn hiểu chân tướng vụ án.

– Còn muốn ta tiếp tục biểu diễn ngươi làm thế nào nhét khăn lau kia vào ống khói bục ngủ Chu Lão Hàm không?

Tần Lâm nở một nụ cười khả ái nhìn Chu Mãn Hưng, ánh mắt lại vô cùng lạnh lẽo.

Sắc mặt Chu Mãn Hưng xám như tro tàn, không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Lâm, thân hình mềm nhũn ngã ra đất.

– Ừm, con sóc này là tòng phạm của ngươi, nó không biết nói chuyện, bất quá ta còn có thể hỏi một tên tòng phạm khác…

Tần Lâm cười lạnh nhìn Chu Dụ Đức:

– Nói chuẩn xác phải là chủ mưu vụ án, Chu Dụ Đức Chu Lý Trưởng, ngươi cảm thấy lời bản quan nói nãy giờ rốt cục là đúng hay sai?

Chu Dụ Đức nhìn Tần Lâm một cái thật sâu, y tự xưng là âm hiểm sắc bén, vốn cũng cho là chuyện này làm kín đáo giọt nước không lọt, hơn nữa đã an bày mấy loại mưu kế biến hóa để đối phó, đủ để đùa giỡn tất cả các bên liên quan trong lòng bàn tay.

Không nghĩ tới cũng chỉ vì đánh giá thấp bản lĩnh phá án tập hung của Tần Lâm, ở bước mấu chốt đầu tiên đã bị hắn đoán ra được, cho nên từng phần mưu kế an bài phía sau đều trôi theo dòng nước, uổng phí tâm cơ.

Rốt cục Chu Lý Trưởng lắc đầu cười khổ nói:

– Thành thật mà nói, hôm nay con sóc này còn chạy nhanh hơn hôm qua, có lẽ là tối qua đã đi một lần, hôm nay đã quen thuộc đường lối.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220