Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 125
Phần 125: Ai Là Hán Gian?

Bây giờ trừ hai vị quý tộc Mông Cổ ra, còn có một vị tuổi trẻ mang mạng che mặt, mặc dù cũng mặc áo choàng Mông Cổ, nhưng dù sao cũng cảm thấy lôi thôi lếch thếch, nhìn thế nào cũng không có vẻ bình thường.

Đúng vậy, bởi vì y cũng không phải là thường xuyên mặc cái loại y phục dị tộc này, bất quá vì nghiệp lớn, thỉnh thoảng mặc một lần tựa hồ cũng không gì đáng ngại.

– Rốt cuộc ta nên gọi ngươi là Thạch thiếu chủ, hay là Vương công tử?

Trong lời của Đổng Hồ Ly không giấu vẻ chế nhạo, liếc mắt nhìn nhìn người trẻ tuổi kia:

– Người Hán các ngươi cong cong lượn lượn, khiến cho người thảo nguyên chúng ta không thể hiểu nổi!

Không hiểu, dĩ nhiên không hiểu, giúp đỡ dị tộc về đánh đồng tộc, đây không phải là Hán gian sao, cái này so với Tần Cối có cái gì khác nhau?

Ngay cả chủ nhân trên thảo nguyên, cũng không có bất kỳ hảo cảm nào với những tên Hán gian này.

Nếu như Tần Lâm ở chỗ này, là có thể nhận ra Thạch Thiếu chủ là người mà hắn đã gặp ngày đó giải cứu đám trẻ. Lúc này mặc dù y thay đổi ăn mặc, nhưng cái mặt trắng nhỏ kia không hề thay đổi.

– Đổng Đại Soái nói giỡn…

Thạch Trung Thiên cười khan chắp tay một cái:

– Bạch Liên Bắc tông chúng ta luôn luôn có giao tình rất tốt cùng các vị anh hùng trên thảo nguyên. Nếu triều đình bất nhân đối với Bạch Liên Bắc tông chúng ta, vậy chớ trách chúng ta bất nghĩa, cùng hai vị Đại vương liên hiệp đánh vào quan nội, cũng coi như là báo thù một mũi tên năm đó.
– Ha ha, không trách ngươi họ Thạch…

Đổng Hồ Ly ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo nhìn chằm chằm ánh mắt của Thạch Trung Thiên:

– Ta nghe nói người Hán các ngươi có tên Hoàng đế Thạch Kính Đường, ngươi cùng cha ngươi không chừng là hậu nhân của y phải không?!

Thạch Trung Thiên mặc dù tức giận, lại cười hì hì như cũ:

– Nếu Đồ Môn Đại Hãn ngồi thiên hạ, Thạch gia nguyện làm Hoàng đế Nam triều.

Đồ Môn Hãn cuối cùng mở miệng, oang oang nói:

– Vậy cũng hay, chính là lần này cũng may nhờ ngươi hiến kế, điều đi Thích Lão Hổ đó.

Nhắc tới Thích Kế Quang, sắc mặt của Đổng Hồ Ly lập tức sa sầm xuống. Y tung hoành biên tái hai mươi năm, là anh hùng thảo nguyên thành danh đã lâu, dưới quyền có mấy vạn binh sĩ, dù là triều Minh có phòng tuyến trường thành chắc chắn đi chăng nữa, y cũng tự xưng là miệng đầy răng sắt, nhất định có thể gặm trường thành thủng ra một cái lỗ.

Ai ngờ từ khi gặp phải Thích Lão Hổ, chẳng những Đổng Hồ Ly không thể cắn được miếng thịt nào, ngược lại ba lần bảy lượt còn bị rụng vỡ cả răng, hao binh tổn tướng, uy tín hạ sát đất, hoàn toàn bị Thích Kế Quang đánh không còn manh giáp. Bao nhiêu năm qua y chưa từng đánh thắng được một lần.

Bản thân Đồ Môn Hãn cũng rất buồn rầu, khi nhắc tới ba chữ “Thích Lão Hổ”, quai hàm nung núc thịt của y liền co giật liên hồi, mồ hôi trên đầu chảy xuống, buồn bực khiến cho bên trong mão lông ướt nhẹp, vô cùng không thoải mái.

Nhớ đến từ những năm Gia Tĩnh đến những năm đầu Long Khánh, phòng tuyến trường thành giống như bức tường đất sét, thiết kỵ Mông Cổ xuôi Nam đánh cướp cỏ và lương thực, cướp ít đồ giống như đi chơi vậy. Hôm nay đi Kế Châu ngắm phong cảnh, ngày mai đến Mật Vân đi bộ hai vòng, dễ dàng biết mấy? Hoàng đế Nam triều liên tiếp chém hai Tổng Đốc Kế Liêu Tổng Đốc, đổi mười Đại tướng đảm nhiệm biên quan, cũng là vô dụng.

Nào biết kể từ khi Thích Lão Hổ tới, thời thế liền thay đổi, trường thành phòng tuyến dựng bằng đất sét đó biến thành tường đồng vách sắt, cái đám biên quân lang bạt nheo nhóc ở Kế Trấn đó cũng từng bước được thao luyện, một Bả Tổng dẫn mấy trăm hoặc một ngàn tên binh, đã dám cứng rắn chống chọi cùng Vạn Nhân đội Mông Cổ…

Không quá mấy năm, biên quân ban đầu nhìn thấy Lỗ kỵ liền chạy rớt cả răng, bây giờ liền đuổi theo thiết kỵ Mông Cổ đánh từ mông đến đầu, đánh cho những thảo nguyên anh hùng bò đầy đất tìm răng.

Quá đáng hơn chính là, lão tiểu tử liều mạng Thích Kế Quang kia lại dám mang theo binh chạy đến ngoài biên ải để đánh phá, không ngờ lại chơi trò dã chiến cùng thiết kỵ Mông Cổ, không ngờ lần nào lão cũng đánh thắng nữa chứ.

Từ trận Yến Vương tảo Bắc kia đến bây giờ đã hơn một trăm năm, trăm năm đó chỉ có Lỗ kỵ cướp quan, mấy khi từng thấy Hán quân ra khỏi biên ải?

Mặc dù Thích Kế Quang còn chưa luyện thành lính mới, chỉ có thể dựa vào phòng tuyến trường thành, thỉnh thoảng đi ra ngoài đi vòng một cái, nhưng cũng khiến cho tâm lý của Đồ Môn Hãn cảm thấy khó chịu vô cùng. Nếu cứ như vậy mà phát triển, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn đánh tới trọng địa trung tâm thảo nguyên, bưng luôn cả ổ nha!

Đồ Môn Hãn nghĩ tới Thích Kế Quang liền cảm thấy cần cổ phát lạnh. Lần này lãnh binh vào đánh cướp không cần đối mặt đối thủ đáng sợ kia, không khỏi âm thầm may mắn thật là trời cao phù hộ.

Y nhìn Thạch Trung Thiên một chút, lại nói:

– Thạch thiếu chủ đưa ra kế sách rất hay, người của bản Hãn hồi báo, lão đã dẫn đại quân Tam Truân doanh đi Đào Lâm khẩu. Ha ha, Đào Lâm khẩu ở mặt Đông của Tam Truân doanh hơn một trăm dặm, chúng ta lấy Hỷ Phong khẩu là ở bên ngoài hai trăm dặm mặt Tây của Tam Truân doanh, cộng lại hơn ba trăm dặm đường. Chờ tin tức truyền tới, Thích Kế Quang có đuổi theo về phía này, chúng ta đã đánh vỡ Hỷ Phong khẩu, lấy Mật Vân, Thích Lão Hổ mới chạy được nửa đường!

Thạch Trung Thiên trong vẻ nịnh hót mang theo mấy phần tự đắc:

– Thích Kế Quang không thức thời vụ, chúng ta chẳng qua là thi triển chút kế mọn, đã khiến lão mệt mỏi vì chạy tới lui. Tri Châu Kế Châu Vương Tượng Càn kia ra sức chinh tập lương thảo thay Ngụy triều, bây giờ đã vận chuyển thật nhiều thu lương đến Mật Vân. Chúng ta đánh phá Mật Vân, toàn bộ những lương thảo này sẽ thuộc về chúng ta!
– Không sai, không sai…

Đồ Môn Hãn ngửa mặt lên trời cười to:

– Vị Kế Liêu Tổng Đốc Cảnh Định Lực ở Mật Vân kia thực là một người ngu ngốc không đáng giá một đồng, bản Hãn còn coi thường cái đầu lừa của y, bất quá Mật Vân tập hợp lương thảo, ha ha ha…

Đổng Hồ Ly chỉ hừ trong mũi một tiếng:

– Dùng lời của người Hán ngươi mà nói, thì cuối cùng cũng là trị ngọn không trị gốc. Thích Lão Hổ còn một ngày, cuộc sống chúng ta không tốt một ngày. Mặc dù Nạp Cáp Tri không sống được mấy ngày, dù sao cũng vì lừa gạt Thích Lão Hổ mới hoành đao tự vận, cướp được lương thực phải chia cho bộ tộc của y nhiều hơn một phần.

Đúng vậy, đúng vậy, Thạch Trung Thiên gật đầu đáp ứng, biết trong lời nói của Đổng Hồ Ly có ý tứ bên ngoài, số lương thực trước đây đáp ứng chia cho Bạch Liên Bắc tông, chỉ sợ là phải trừ bớt đi.

Bất quá làm Hán gian, tương lai còn dựa vào đại quân của hai vị Hãn vương này, chịu thua thiệt một chút, bị tức chút ít đã đáng là gì?

Hơi suy nghĩ một chút, Thạch Trung Thiên lại nói:

– Hai vị Hãn vương lo nghĩ, bất quá là về Thích Kế Quang mà thôi. Lần này lão bị chúng ta lừa gạt đến Đào Lâm khẩu, chờ phá vỡ Mật Vân, lão không trốn thoát tội danh bố trí thất cơ. Sau đó bản giáo dùng thêm chút sức ở trong triều, còn sợ lão không bị hỏi tội hạ ngục sao? Nói không chừng còn bị khai đao vấn trảm nữa là đằng khác!

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220