Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 174
Phần 174: Hoàn toàn ngược lại (Hạ)

Trương công công cỡi ngựa chạy tới gần, mặt đen lại lạnh như băng nói:

– Có thánh chỉ, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ chưởng Bắc Trấn Phủ Ty Tần Lâm tiếp chỉ!

Quan viên Đại Minh đều biết cách nhìn sắc mặt của sứ giả truyền chỉ, có thể ước đoán nội dung thánh chỉ thế nào.

Nhìn dáng vẻ quái dị của Trương Kình, đạo thánh chỉ này còn có thể tốt được sao, nhất định Tần Lâm sẽ chịu xui xẻo.

Chư vị cẩm y quan giáo Bắc Trấn Phủ Ty, bắt đầu từ Hồng Dương Thiện đến Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan, đến thuộc quan cùng Hiệu Úy tầm thường, ai nấy tim đập như trống trận.

Chỉ có Ngưu Đại Lực cùng Lục mập đặc biệt trấn định, trưởng quan mình là ai chứ, nếu có thể bị một đạo tấu chương Nghiêm Thanh hạ gục đó mới là chuyện kỳ quái. Hơn nữa theo tình hình vừa rồi, hai người bọn họ quen thuộc tính khí Tần Lâm, thậm chí cảm thấy sự thật là hắn cố ý chọc giận Nghiêm Thanh, để cho lão thượng đạo tấu chương này.

Trên pháp trường vốn có sẵn hương án, trong quan trường có câu “thấy đỏ là vui”, thậm chí có vị quan đang xui xẻo vô cùng bèn đem phạm nhân ra đánh cho đổ máu. Vì vậy Tần Lâm tiếp chỉ trên pháp trường mới vừa hành hình phạm nhân, cũng không cần úy kỵ gì.

Trương Kình vô cùng không vui, hoặc là nói tình thế bất đắc dĩ mới không thể không mở thánh chỉ ra đọc:

– Phụng Thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu viết: Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Bắc Trấn Phủ Ty chưởng ấn quan Tần Lâm sống chết quên mình, đáp đền triều đình, nhất cử tiêu diệt yêu phỉ Bạch Liên Bắc tông, chiến công hiển hách, đặc thăng thụ Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, tán cấp Phiêu Kỵ tướng quân, gia huân Thượng Hộ Quân, khâm thử!

Quả nhiên Tần Lâm cất tiếng cười ha hả, hai tay nhận lấy thánh chỉ:

– Vi thần tuân chỉ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Chính nhị phẩm Đô Chỉ Huy Sứ, tán cấp Phiêu Kỵ tướng quân, gia huân Thượng Hộ Quân! Bọn Hồng Dương Thiện hâm mộ tới nỗi đỏ mắt, mà sắc mặt của Lưu Thủ Hữu lại càng xám ngắt.

Đô Chỉ Huy Sứ là võ quan chính nhị phẩm, kế dưới chính nhất phẩm Đô Đốc và tòng nhất phẩm Đô Đốc Đồng Tri, là vũ chức cao phẩm cực lớn.

Cẩm Y Vệ gọi đầy đủ là cẩm y thân quân Đô Chỉ Huy Sứ Ty, nói cách khác quan lớn nhất Cẩm Y Vệ chính là Đô Chỉ Huy Sứ. Giống như chức Tả Đô Đốc của Lưu Thủ Hữu là gia hàm, mà chức quan y đảm nhiệm chưởng Cẩm Y Vệ thật ra chính là Đô Chỉ Huy Sứ.

Bây giờ quan chức Tần Lâm cũng được thăng đến Đô Chỉ Huy Sứ, nói cách khác, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể thay thế vị trí Lưu Thủ Hữu, trở thành chưởng ấn quan toàn bộ Cẩm Y Vệ.

Kế tiếp Phiêu Kỵ tướng quân là nhị phẩm tán cấp, cũng không phải quá cao, huân quan Thượng Hộ Quân lại hơi có giá trị. Lớn hơn Thượng Hộ Quân cũng chỉ còn lại có Trụ Quốc và Tả Hữu Trụ Quốc, Sinh Phong Thượng Trụ Quốc, quả thật là ghê gớm!

– Ta đã nói rồi…

Lục Viễn Chí lại trở nên đắc ý, dường như kẻ tiếp chỉ không phải là Tần Lâm mà là y vậy:

– Tên của trưởng quan chúng ta được gọi là “giản tại đế tâm”, muốn thượng tấu Tần ca ta, hừ, quả thật là một giấc mộng Xuân Thu.

Nghiêm Thanh hoàn toàn ngây dại, đúng như lời Lục Viễn Chí, cho dù là nằm mơ lão cũng không thể thấy, dâng tấu chương đạn hặc lên ngược lại khiến cho Tần Lâm gia quan tấn tước.

Trời ơi, còn có thiên lý hay sao, còn chỗ cho người ta sống sao… Nghiêm Thanh cảm thấy hết sức uất ức trong lòng.

Không giống với vụ án Khúc Lưu quán liên quan tới bí mật trong cung cấm, không có cách nào khua cờ gióng trống thăng thưởng công khai, chỉ được mấy món mãng bào ngọc đái, vụ án Thạch Phật khẩu tiêu diệt Bạch Liên Bắc tông là tiêu diệt phản nghịch vô cùng quang minh chính đại. Triều đình luận công ban thưởng, Tần Lâm thăng chính nhị phẩm Đô Chỉ Huy Sứ, tán cấp Phiêu Kỵ tướng quân, gia huân Thượng Hộ Quân!

Tần Lâm vừa cuốn thánh chỉ lại vừa toét miệng cười xấu xa.

Nghiêm Thanh không hề biết chuyện này đã sớm nằm trong kế hoạch của Tần Lâm.

Nghiêm khắc mà nói, chuyện đánh dẹp Bạch Liên Bắc tông quả thật có thể không cần thăng thưởng. Bởi vì từ khi moi ra Tôn Hiểu Nhân đến đại chiến Thạch Phật khẩu cũng có thể xem chỉ là một vụ án xuyên suốt, đã tưởng thưởng mãng bào ngọc đái tựa hồ cũng đủ rồi.

Nhưng vì sao thăng thưởng không rõ ràng, phải lấy danh nghĩa sủng ái thần tử đặc biệt ban cho hắn mãng bào ngọc đái? Chính là vì liên quan tới bí mật trong cung cấm, không tiện truyền ra khắp thiên hạ.

Tần Lâm thầm nhủ trong lòng, đúng vậy, nếu chuyện Tôn Hiểu Nhân truyền ra ngoài không biết sẽ nguy hại tới mức độ nào. E rằng chuyện Vạn Lịch bị cắm sừng sẽ lưu truyền rất lâu trong dân gian, quả thật không thể thăng thưởng một cách rầm rộ được.

Nhưng sau đó tiêu diệt Thạch Phật khẩu là quang minh chính đại diệt bình phản tặc, nếu như vậy còn không thưởng phải thế nào mới thưởng?

Chẳng qua là dường như chuyện này bị triều đình quên bẵng đi, trở về lâu như vậy, Lý Thái hậu, Vạn Lịch, Trương Cư Chính cũng không đề cập tới. Tần Lâm cũng muốn mặt dày đi nói, nhưng Vạn Lịch kia nghi thần nghi quỷ, lòng nghi kỵ hết sức nặng nề, quả thật khiến cho người ta không dám thỉnh công, làm không khéo sẽ khiến cho y nghĩ rằng Tần Lâm tham công kiêu ngạo.

Cho dù là để những người khác, tỷ như Trương Công Ngư thượng tấu thỉnh công giùm Tần Lâm, quả thật cũng lộ liễu, thậm chí ngoại trừ bị hiểu lầm tham công kiêu ngạo, còn thêm tội kết bè kết đảng.

Vừa hay Nghiêm lão Thượng Thư muốn cho Tần Lâm một bài học, nhảy ra muốn thượng tấu, trong lòng Tần Lâm lập tức vui như mở hội.

Đạo tấu chương này vừa lên, Vạn Lịch cùng Trương Cư Chính chắc chắn sẽ có suy nghĩ “Tần Lâm uống rượu cùng khâm phạm thật sao, hắn còn hóa trang điều tra, ẩn núp nằm vùng, làm sao có thể coi là tội danh?”

Sau đó sẽ là thưởng công phạt tội, đã không có tội, vậy phải nghĩ tới công lao của hắn, cho nên tác dụng thật của đạo tấu chương này chính là nhắc nhở.

Vì vậy tấu chương Nghiêm Thanh thượng tấu không những không thể hạ gục được Tần Lâm, ngược lại đưa tới hiệu quả thỉnh công. Thậm chí hiệu quả còn tốt hơn để cho Trương Công Ngư, Tằng Tỉnh Ngô trực tiếp thượng tấu tấu chương thỉnh công.

Đáng thương Nghiêm lão Thượng Thư không hiểu gì cả, lão nhân gia lại trút giận chuyện này lên đầu Trương Cư Chính, oán hận lẩm bẩm:

– Trương lão nhi, lão che chở môn hạ, một nữ nhi mười chín tuổi còn chưa xuất giá, chúng ta không để cát lọt vào mắt…

Trời ơi… Tần Lâm nhờ gió thổi nghe lỏm được đôi câu, nhất thời choáng váng.

– Kinh sư, lâu lắm mới gặp lại!

Hoắc Trọng Lâu nhìn tường thành kinh sư cao lớn nguy nga, trong lòng bồi hồi cảm khái.

Y nhận được lệnh thăng quan ở Hàng Châu, nhất thời vui mừng quá đỗi, những lời “thăng quan phát tài” này, hai chữ sau đã được thực hiện ở Hàng Châu, bây giờ đang suy nghĩ nhiều hơn về hai chữ trước.

Trước kia là anh hùng hảo hán bị nghèo khổ bức bách, một văn tiền cũng bị làm khó, nhưng trong xương tủy Hoắc Trọng Lâu vẫn muốn làm đại quan, một đao một thương gầy dựng nên sự nghiệp. Bằng không nếu chỉ cần tiền, bằng vào võ công của y đi làm cường đạo trong những năm qua cũng đã sớm phát đại tài.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220