Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 119
Phần 119: Kiểm tra thi thể (Hạ)

Con ngươi A Sa quay tròn mấy vòng, cự tuyệt một cách rất dứt khoát:

– Không được! Trừ phi thúc hạ lệnh bây giờ, sai phái mật thám Bắc Trấn Phủ Ty xuất quan điều tra!
– Bây giờ xuất quan?

Tần Lâm kiên quyết lắc đầu một cái:

– Làm như vậy tuyệt đối là đi chịu chết, nếu như Mông Cổ Thát Lỗ thật muốn xuôi Nam, dọc đường gặp thương đội quen biết đều phải tạm thời bắt giữ lại hết, còn biên dân thì giết chết hết để diệt khẩu. Quan ngoại đại quân tụ tập, tình báo chúng ta ngồi chờ không thể trở về, du kỵ thám báo cũng chỉ có thể dựa vào một dãy dọc trường thành, không cách nào xâm nhập sâu vào trong thảo nguyên, hơn nữa…
– Hơn nữa nhất định là Tần lão đệ có biện pháp tốt hơn!

Thích Kế Quang cười ha hả đi tới cửa, nhìn về phía Tần Lâm nháy nhó.

Cũng không phải sao, bây giờ trong phòng Tần trưởng quan bày một thùng nước tắm, thân chỉ mặc đồ lót, còn có một tiểu cô nương mắt ngọc mày ngài bồi ở bên cạnh, cho nên bất kể nhìn thế nào hắn cũng rất giống một vị quái thúc thúc đang lừa gạt bé gái xem cá vàng…

Biết ở trong mắt Thích Kế Quang, ấn tượng “sở thích bé gái” của mình là không rửa sạch được, Tần Lâm cũng không thèm giải thích, trực tiếp hỏi:

– Thích lão ca, bọn chúng vận chuyển thi thể tới rồi sao?

Thích Kế Quang gật đầu một cái, vốn chuyện thám báo bị giết, lại có Na Nhan Thiên Hộ thuận theo dòng nước trôi xuống chính là chuyện quân cơ cực kỳ lớn, Tham Tướng Yến Hà doanh nhất định phải dùng xe ngựa mau chóng đưa tới Tam Truân doanh, mời Tổng Binh tự mình tra nghiệm.

Tần Lâm kêu Lục mập tới, mang theo túi da trâu đựng bộ công cụ pháp y, sau đó theo Thích Kế Quang đi đến căn phòng chứa xác.

Tử thi không tiện trực tiếp kéo vào soái phủ, đành để ở bên trong một trướng bồng thật lớn phía ngoài. Lúc này ban đêm, trong trướng đèn đuốc sáng choang, thái giám giám quân Mai Tướng cùng mấy tên tướng quân quan chức cao cấp Phó Tổng Binh, Tham Tướng đã sớm chờ ở đó đã lâu. Khi họ thấy Thích Soái cùng Tần Lâm cùng đến, trừ Mai Tướng ra, tất cả đều đứng lên chào đón.

Phía sau Tần Lâm còn đi theo một cái, không, hai cái đuôi nhỏ, A Sa dắt Đại Hoàng.

– Thi thể cùng quân tình có quan hệ gì?

A Sa nghe Tần Lâm cùng Thích Kế Quang đối thoại, suy nghĩ mãi mà không hiểu vì sao, nếu như bắt sống tù binh, lấy mười tám bộ hình phạt của Bắc Trấn Phủ Ty, không sợ không khai. Nhưng lúc này đã là thi thể lạnh như băng, chẳng lẽ còn có thể buộc chúng cung khai quân tình?

Tần Lâm cùng Thích Kế Quang sóng vai đi vào đại trướng, A Sa đi theo cũng muốn đi vào, Tần Lâm đột nhiên xoay người lại, cười xấu xa nói:

– Muốn xem coi ta làm gì, có đúng hay không?

A Sa gật đầu giống như con gà con mổ thóc, trên mặt hiện nụ cười ngọt ngào, làm ra vẻ khờ khạo thật thà lắm vậy.

– Không cho phép tiểu hài tử xem!

Tần Lâm làm mặt nghiêm, kéo cửa lều xuống thật nhanh, ngăn A Sa ở bên ngoài.

– Thật là tức mình mà, tức chết ta rồi!

A Sa nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn Tần Lâm một cái thật mạnh.

Cô gái nhỏ này mà nổi khùng thì lộ vẻ khả ái vô cùng, mấy quan giáo giữ cửa không nhịn được nhìn nhau mỉm cười.

A Sa nhéo nhéo lỗ tai Đại Hoàng:

– Đại Hoàng! Đại Hoàng, ngươi nói Tần đại thúc có phải đặc biệt xấu xa hay không?

Đại Hoàng ngoắt ngoắt cái đuôi:

– Gâu gâu!

Trong đại trướng đặt ba thi thể, trong đó có hai cái mặc áo bông màu xám tro, một cái đội Ngõa Lăng mão, bộ dáng thương nhân, một cái đội Anh Hùng cân, giống như một hộ vệ, trên thực tế hai người này đều là quân thám báo vô cùng lão luyện “Dạ Bất Thu” của Kế Trấn biên quân, nhiều lần giả trang thành thương đội, xâm nhập sâu vào trong thảo nguyên điều tra tin tức.

Quản lý thám báo chính là viên Đề Điều quan, lúc giới thiệu tình huống thanh âm mang theo vài phần khổ sở nhàn nhạt:

– Tần trưởng quan, Dạ Bất Thu của chúng ta từ Đào Lâm khẩu xuất quan dò thám, bọn họ đi một nhóm có hơn hai mươi người, nhưng bây giờ chỉ có thi thể của lão Hoàng cùng Đại Lý thuận dòng trôi trở về bên trong quan. Các huynh đệ còn lại sợ là đã dữ nhiều lành ít, ôi, sợ rằng ngay cả hài cốt đều không tìm được…

Thi thể thứ ba mặc y phục của quý tộc Mông Cổ, gương mặt đen như than, cả người bốc mùi tanh nồng của dê bò, tóc bết thành đuôi sam nhỏ ở sau ót, trên lỗ tai còn đeo vòng vàng.

Không cần nói nhiều, đây chính là tên Na Nhan Thiên Hộ cùng hai vị thám báo thuận dòng trôi xuống hạ du, bên hông còn giắt một tấm hổ đầu bài làm chứng.

Tần Lâm quan sát ba cỗ thi thể, như có điều suy nghĩ.

– Tần trưởng quan còn cần phải phí sức suy nghĩ sao?

Mai Tướng chỉ chỉ một lão đầu nhi tóc râu bạc bên người, cất giọng the thé nói:

– Vừa khéo cao thủ Đông Xưởng Lưu Tam Đao Lưu gia ở Tuân Hóa phá án, chúng ta đặc biệt mời lão tới, mới vừa rồi lão đã nghiệm qua, thi thể không vấn đề.

Lưu Tam Đao? Tần Lâm cũng nghe qua cái tên này, chính là cao thủ thành danh đã lâu trong Đông Xưởng.

Đông Xưởng thiết lập mười hai khoa Tý Sửu Dần Mão ở dưới Chưởng Hình Thiên Hộ, Lý Hình Bách Hộ, Lưu Tam Đao chính là quản sự Dần khoa, tục truyền lão dùng hình tấn ép cung chỉ dùng ba đao, thật là lợi hại, có thể khiến cho sư tử đá bày ở cửa nha môn phải mở miệng nói chuyện.

Tra nghiệm thi thể, lão cũng chỉ dùng ba đao liền mở ngực phá bụng, tâm can tỳ phế thận nhất nhất xem rõ.

Lưu Tam Đao tuổi chừng hơn năm mươi, tóc hoa râm, thân thể nhỏ thấp gầy gò, mặt mũi bình thường không gì lạ, duy chỉ có đôi mắt sáng rất kỳ quái, giống như hai luồng quỷ hỏa.

Mai Tướng là người của Phùng Bảo. Phùng Bảo hiện làm Đốc Công Đông Xưởng, không trách có thể gọi Lưu Tam Đao tới.

Từ bên cạnh quan sát thần sắc Tần Lâm, Mai Tướng cười lạnh hừ hừ, lòng nói mặc dù ngươi làm được Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, lại được mặt rồng ưu ái, nhưng cái đó cũng chỉ là cơ duyên xảo hợp. Bàn về bản lĩnh chân thật, có thể vượt qua được vị Lưu Tam Đao vào nghề hơn ba mươi năm, bất kể người chết người sống trên tay đều mổ qua cả ngàn cả vạn người này sao?

– Lưu gia…

Tần Lâm cũng không mang dáng vẻ làm quan đối với vị lão tiền bối này, nhìn Lưu Tam Đao chắp tay một cái:

– Không biết mới vừa ngài rồi tra nghiệm thi thể, có phát hiện cái gì không?

Lưu Tam Đao híp mắt một cái, trong lòng kêu một tiếng hay, biết đây là khảo nghiệm mình, liền không nhanh không chậm nói:

– Tần trưởng quan đứng hàng tam phẩm đại viên, tiếng Gia này tiểu nhân không dám nhận. Bất quá tiểu nhân ăn chén cơm này, dù sao cũng phải xuất ra chút chân tài thật học trình cho trưởng quan, hắc hắc!

Tần Lâm khẽ mỉm cười, dùng tay ra hiệu mời.

Lưu Tam Đao đi tới bên cạnh thi thể thám báo, chỉ vết thương nói:

– Mới vừa tra nghiệm thi thể của hai vị Dạ Bất Thu, vị huynh đệ họ Hoàng này, cánh tay trái có một vết thương xước da thịt, ngực cắm một mũi tên, đỡ cánh tay trái lên, vết thương cùng mũi tên tương xứng, có thể thấy là đột nhiên bị tên bắn tới từ đối diện. Y không thể tránh né, đưa cánh tay muốn ngăn cản nên bị thương xước da thịt, nhưng không thể ngăn trở mũi tên, xuyên tim mà chết.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220