Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 71
Phần 71: Đại hỷ (Hạ)

Bọn tỷ muội ai nấy tự bấm đầu ngón tay tính toán cho riêng mình, ai tốt ai không tốt như người uống nước, nóng lạnh tự biết, nữ binh Ất nói như vậy có ý gì đây?!

Nữ binh Bính cười to lên, đẩy đại tỷ đang ngồi một cái:

– Chuyện này còn cần phải nói sao, đương nhiên là vị hôn phu của đại tỷ chúng ta, Lục Viễn Chí Lục Bá Hộ còn ai nữa!

Bọn tỷ muội lập tức hội ý, đều nháy nhau cười nói:

– Đúng rồi đúng rồi, Lục Đại ca hơi mập một chút, nhưng mập tròn hết sức đáng yêu.
– Đúng vậy, nghe người ta nói tên mập đặc biệt đàng hoàng, có thấy bình thời y thành thật tới mức nào không?
– Phu quân như vậy vô cùng ổn thỏa, gả cho y sẽ có chỗ dựa cả đời.

Nữ binh Ất nhìn bốn phía một vòng, cố ý tỏ ra lo lắng trùng trùng nói:

– Đại tỷ phải hết sức cẩn thận, Lục Đại ca giống như bảo bối, có rất nhiều tỷ muội đều nhìn chằm chằm, tương lai tỷ phải chú ý chặt chẽ một chút.
– Ta chấp các ngươi!

Nữ binh Giáp biết rõ bọn tỷ muội chỉ nói đùa, trong lòng không khỏi hơi phát hoảng, không nhịn được đứng lên đánh nhau loạn xạ với các nàng.

Duy chỉ có tiểu Đinh tỉnh tỉnh mê mê, kỳ quái nói:

– Lục Đại ca là tốt nhất sao, ừm, hình như là không tệ, bất quá so với Tần trưởng quan…
– Đần độn!

Nữ binh Ất Bính gõ đầu nàng một cái:

– Chúng ta nói tiểu tử trong phủ.

Đáng thương tiểu Đinh đau đến nỗi co rụt cổ lại, trốn sang bên cạnh, trong đôi mắt to vẫn tràn đầy nghi hoặc, miệng lẩm bẩm nói:

– Tần trưởng quan không phải là tiểu tử, chẳng lẽ là lão đầu tử? Muội thấy tuổi hắn cũng không lớn… sẽ không, không thể nào, các tỷ… Các tỷ thử nghĩ mà xem, thật ra hắn là thái giám sao?!

Tiểu Đinh kinh hãi muốn chết, hàm răng gặm móng tay, trong đôi mắt tràn đầy sợ hãi.

Nữ binh Ất Bính không biết nói gì, chỉ hung hăng ném ra một câu:

– Có phải thái giám hay không, muội có thể tự đi thử…
– Thử thế nào?

Tiểu Đinh mơ mơ màng màng gãi gãi đầu, cảm thấy rất khó hiểu…

Ách xì…

Tần Lâm nhảy mũi vài cái, thầm nhủ không biết người nào đang nói xấu mình.

Trên đại đường, nến đỏ cháy sáng, Tần Lâm Tần trưởng quan phụng bồi nhị lão hai bên nam nữ, còn không biết danh dự mình đã bị ô nhục nghiêm trọng, đang cười híp mắt chào hỏi tân khách các phe.

Phu thê Lục đồ hộ (đồ tể) và phu thê Trương gia ngồi trên thượng vị, cười đến nỗi không khép miệng lại được. Lục gia là tiểu dân ngoài đường ngoài chợ, Trương gia bán rau bên ngoài thành. Hiện tại đột nhiên thấy con mình kết thân, Tần Lâm thân là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ lại coi trọng như vậy, trong lòng bọn họ đương nhiên vui như mở hội.

Nhìn lại tân khách cả sảnh đường, nếu không mặc Phi Ngư phục vậy cũng là sắc phục quan võ tứ ngũ phẩm. Những quan này bình thời ai mà không phải là cao cao tại thượng, bây giờ đều tới đây chúc mừng, không phải là nhờ Tần trưởng quan lo lắng chu toàn giúp cho, con mình có thể có tiền đồ như vậy sao?

Lục đồ hộ cười há hốc miệng, lão bà bên cạnh trợn tròn mắt quan sát xung quanh, kinh ngạc nói:

– Trời ơi, ghê gớm quá, rốt cục những quan viên này lớn tới mức nào? Ta cũng không biết Thiêm Sự, Đổng Tri gì cả. Lão đầu tử, theo ông thấy bọn họ lớn hay nhỏ hơn Trương Huyện Thừa?

Theo bà chủ hàng thịt thấy, Huyện Thừa lão gia đã là chức quan cực lớn. Cho dù là rất nhiều nha dịch dân tráng, dân chúng tầm thường gặp mặt, ai ai cũng phải tỏ ra cung kính.

Lục đồ hộ hừ một cái khinh thường:

– Tóc dài não ngắn, Trương Huyện Thừa đã đáng là gì? Quan viên nơi này còn lớn hơn cả Tri Huyện lão gia, người lớn nhất e rằng không kém gì Tri Châu Đại lão gia.

Thật ra thì Lục đồ hộ cũng chỉ buột miệng nói bừa, Tần Lâm là chính tam phẩm Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, chức quan này chớ nói so với Tri Châu, cho dù là Tuần Phủ muốn đổi cũng không đổi.

Đêm tân hôn Lục Viễn Chí, khách khứa phần lớn là cẩm y quan võ tửu lượng cực lớn, nhưng tên mập may mắn không có uống say. Lúc giao bái thiên địa cùng nữ binh Giáp, sau đó đưa vào động phòng, các huynh đệ nhìn thấy rõ ràng tên mập nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc trên mặt.

Kẻ say chính là Tần Lâm.

Biết tân lang còn có nhiều chuyện bận rộn trong đêm tân hôn, Tần Lâm rước lấy tất cả rượu mời thay cho tên mập. Mặc dù tân khách không dám quá ép trước mặt Tần trưởng quan, mỗi chén rượu chỉ cần hắn nhấp môi, nhưng tửu lượng Tần Lâm cũng không cao, chỉ sau ba vòng đã cảm thấy lâng lâng, nhìn ai cũng thấy chập chòn hai ba bóng, bước đi cũng bắt đầu loạng choạng.

Tần Lâm là vui vẻ thật sự, tên Lục mập này đúng là không xông lên phía trước đánh nhau sinh tử vì hắn, cũng chưa từng ở bên cạnh ngăn đạn đỡ tên thay hắn. Bàn về dũng mãnh ương ngạnh không bằng Ngưu Đại Lực, nói về mưu trí cơ biến không theo kịp Từ Văn Trường.

Nhưng tên mập béo núc ních luôn đi theo bên cạnh hắn mà không có nửa câu oán hận, dù là trong mưa gió bão bùng, gương mặt mập của y vĩnh viễn nở nụ cười tươi. Lúc cần nghiệm thi, tuy rằng lần nào y cũng nói huyên thuyên vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không sợ bẩn không sợ khổ cầm dao mổ xông lên. Đến giai đoạn phân tích vụ án, y thường hay mất hồn vỗ đùi sau đó kêu to “Ta biết rồi!”. Mặc dù thường là sai thật xa so với chân tướng vụ án, nhưng cũng thường gợi ý phá án từ hướng khác.

Làm huynh đệ cũng không phải là mỗi ngày đều vào sinh ra tử, cũng không nhất định cần phải có nhiệt huyết sôi trào hào ngôn tráng ngữ. Bình bình đạm đạm mới là thật, có huynh đệ như Lục mập vậy, Tần Lâm đã cảm thấy đủ.

Tần Lâm say mèm được Thanh Đại cùng Từ Tân Di dìu trở về phòng, nữ y tiên nấu canh giải rượu cho hắn. Nàng đút cho hắn từng muỗng một, Từ Tân Di lại thấy hắn mùi rượu nồng nặc đầy người, bèn lấy khăn tẩm nước nóng lau toàn thân hắn một lượt. Cuối cùng hai vị mỹ nhân đều mệt đến ngất ngư, ngã xuống giường liền ngủ thiếp đi.

Hai mỹ nhân ngủ cùng, tả ôm hữu ấp, chuyện tốt mà Tần Lâm thường hay mơ hiện tại đã xảy ra trong lúc vô tình. Đáng tiếc hiện tại hắn say không biết trời đất là gì, ngủ mãi cho đến hôm sau mặt trời lên cao ba sào mới thức, lúc này hai vị thê tử cũng đã rời giường rửa mặt.

Thanh Đại lẳng lặng ngồi trên ghế hoa lê mộc, y phục màu nguyệt bạch thật mỏng không giấu được dáng người yểu điệu. Vóc người thiếu nữ mới lớn của nàng đã toát ra vài phần thành thục quyến rũ, lúc này đang cầm lược sừng trâu khẽ chải mái tóc mượt dài như thác đổ. Ống tay áo nàng hơi trễ xuống để lộ một đoạn cánh tay trắng hơn tuyết, áo lót phần vai hơi buông lỏng, để lộ đầu vai trắng nõn bóng mượt, đường cong mê người khiến cho Tần Lâm nhìn thấy cũng phải kinh tâm động phách.

Trên giá gỗ đàn hương khắc hoa đặt một chiếc chậu rửa mặt bằng đồng, Từ Tân Di đang khom người rửa mặt. Đôi chân dài thẳng tắp của nàng đang dang rộng, váy ngắn màu hồng bó sát vào bắp đùi tròn căng, kiều đồn mượt mà tựa như một vầng trăng sáng, khiến cho Tần Lâm lập tức cảm thấy huyết mạch căng phồng.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220