Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 171
Phần 171: Nghiêm Thanh nghịch tập (Trung)

Sau khi Từ Văn Trường biết được nguồn cơn, vuốt chòm râu dê nhắc nhở Tần Lâm, cho là Phùng Đốc Công cũng không phải kẻ hiền lành. Nhất định là lão vừa đấu với Vương Hoàng hậu vừa tiết lộ chuyện nhàn chương có liên quan tới Tần Lâm thông qua một đường dây nào đó, từ đó bị Vương Hoàng hậu biết.

Phân tích này hết sức đáng tin cậy, nhất định bản thân Phùng Bảo sẽ bị Vương Hoàng hậu oán hận, nhưng lão cũng không quên lôi kéo Tần Lâm vào, đây chính là lừa gạt gian trá lẫn nhau.

Đổi lại là một tháng trước, quả thật Tần Lâm sẽ xem mối thù Vương Hoàng hậu như mối họa đáng lo về sau, bất quá hiện tại, ha ha, tiết trời tốt thật… Trịnh quý phi được Vạn Lịch Hoàng đế sủng ái trong ba ngàn cung nữ đã ra tay, Vương Hoàng hậu còn có thể phách lối được bao lâu? Một năm hay hai năm… đến lúc đó dù là không vào lãnh cung cũng phải đứng sang bên, hắc hắc…

Nụ cười của Tần Lâm vô cùng âm hiểm, ngay cả lão đầu Từ Văn Trường nhìn thấy cũng không khỏi lạnh toát trong lòng.

Cơ hồ cùng lúc đó, Thanh Đại cùng Từ Tân Di cũng từ chỗ Chu Nghiêu Anh biết được chuyện Vương Hoàng hậu nếm mùi đau khổ, lập tức ba nàng đoán ra là do Tần Lâm giở trò quỷ quái. Hai vị phu nhân sớm biết phu quân thần thông quảng đại, chẳng qua là cảm thán một phen, Trưởng Công chúa lại sùng bái tỷ phu của mình tới cực điểm.

Hôm ấy Tần Lâm đang ngồi trong nha môn của mình, thấy ánh mặt trời mùa Xuân ấm áp rực rỡ bèn đưa Tôn Hiểu Nhân từ trong chiếu ngục ra, ngồi ở trong sân chiếu ngục Bắc Trấn Phủ Ty đề phòng sâm nghiêm.

Trên bàn có bày mấy bình rượu cũ, hai chiếc chén sứ. Tần Lâm tự tay rót đầy, đẩy một chén tới trước mặt Tôn Hiểu Nhân:

– Lão Tôn, mặc dù ngươi giết người vô tội, thiên lý nan dung, nhưng bản quan kính ngươi là một hán tử, lần này bản quan có thể nhất cử diệt Bạch Liên Bắc tông cũng có công lao của ngươi.

Tôn Hiểu Nhân cũng không từ chối, cầm ly lên uống một hơi cạn sạch, nhẹ nhàng đặt lên bàn:

– Chén đầu tiên nhà ta kính Tần tướng quân, là tướng quân ngài tra rõ nguyên nhân chân chính cái chết gia huynh mười năm trước, mới giúp nhà ta không làm quỷ chết oan. Cũng nhờ Tần tướng quân chỉ điểm bến mê, vợ con nhà ta giữ được tính mạng, tội danh chém cả nhà trở thành lưu đày đi xa, quả thật là ân trọng như núi.

Tần Lâm cũng cười giơ ly rượu lên, từ từ uống cạn.

Không bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã, Tôn Hiểu Nhân cười lớn đeo khóa sắt trở lại trên cổ, tự đi vào trong chiếu ngục.

Hình bộ Thượng Thư Nghiêm Thanh mang theo hai tên ty quan cùng một đội binh đinh, bày ra đầy đủ nghi thức đi tới Bắc Trấn Phủ Ty.

Vị lão huynh này bề ngoài gầy gò, mí mắt căng lên như sưng, để ria chữ bát, từ trước tới nay vẫn có danh thanh quan. Chỉ bất quá lúc nào sắc mặt cũng hết sức cau có, dường như là cả thiên hạ này đều thiếu nợ lão vậy.

Lão cũng là người duy nhất trong Lục bộ không phải là người Giang Lăng đảng.

Trong khi Giang Lăng đảng như mặt trời ban trưa, Nghiêm Thanh có thể lấy thân phận không phải là người Giang Lăng đảng làm được Hình bộ Thượng Thư, hoặc là hậu đài của lão không nhỏ, hoặc có bản lĩnh cực lớn, hoặc có cả hai thứ này.

Mặc dù ưng khuyển Xưởng Vệ quyền thế cực lớn, nhưng đại quan Bộ Đường cũng không phải tùy tiện chọc nổi, thấy Nghiêm Thanh đến, Hồng Dương Thiện liền mặt mũi tươi cười nghênh đón, khom lưng nói:

– Nghiêm Thượng Thư đến tệ nha môn có chuyện gì, tiểu nhân Hồng Dương Thiện ở chỗ này phục dịch.

Mí mắt Nghiêm Thanh căng lên gần như nhắm tít, thấy Tần Lâm không đích thân ra đón bèn hừ lạnh một tiếng:

– Quả nhiên thiếu niên đắc chí ngông cuồng, lão phu đã đến chỗ này hắn còn lên mặt tự cao như vậy, Hồng Chỉ Huy, gọi chưởng ấn quan Tần Lâm của các ngươi ra gặp!

Thời này gọi tên chính là khinh bỉ, kết giao ngang hàng chỉ gọi tên tự, trong quan trường gọi danh hiệu quan hàm. Tỷ dụ như Trương Cư Chính, Vạn Lịch, Thái hậu gọi lão là Trương tiên sinh, đồng liêu trong triều gọi lão là Thái Nhạc tiên sinh, dân gian gọi là Giang Lăng tướng công, ai kêu ba chữ Trương Cư Chính ngay mặt nhất định là không muốn sống nữa.

Nghiêm Thanh gọi thẳng tên Tần Lâm như vậy, sắc mặt của các vị cẩm y quan giáo Bắc Trấn Phủ Ty lập tức trở nên hết sức khó coi, Hồng Dương Thiện lập tức dựng mặt lên, lạnh lùng nói:

– Nghiêm Bộ Đường, xin lỗi, Tần tướng quân nhà ta có chuyện quan trọng trong chiếu ngục, xin ngài chờ cho một lát.
– Lão phu phụng chỉ làm việc, tên họ Tần còn thoái thác nữa, đừng trách lão phu thượng tấu!

Nghiêm Thanh dứt lời bèn vung tay áo một cái thật mạnh.

Đám quan giáo Bắc Trấn Phủ Ty từ Hồng Dương Thiện trở xuống thảy đều ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu tại sao thái độ Nghiêm Thượng Thư giống như ăn thuốc súng. Mặc dù cùng là nha môn chấp pháp, nhưng giữa Hình bộ và Bắc Trấn Phủ Ty lui tới cũng không nhiều, dường như Tần tướng quân cùng Nghiêm Thượng Thư cũng không có va chạm gì với nhau…

– Ôi chao, thì ra là Nghiêm Bộ Đường lão Đại nhân!

Lưu Thủ Hữu từ Bạch Hổ đại đường cười híp mắt chạy ra đón, nhìn nhìn thự nha Bắc Trấn Phủ Ty, sắc mặt lộ ra vẻ chế nhạo.

Nghiêm Thanh hừ mạnh một tiếng:

– Lưu Đô Đốc ngự hạ không nghiêm, để loại người nịnh bợ may mắn leo lên vị trí chưởng ấn quan, quả thật là chuyện lạ của quốc triều.

Lưu Thủ Hữu giả vờ sợ hãi ngoài mặt, trong lòng đã sớm vui như mở hội. Là đầu lãnh đặc vụ, đương nhiên y biết vì sao hôm nay Nghiêm Thanh lại nổi trận lôi đình.

Năm đó lúc Lưu Nhất Nho làm Thị Lang ở Hình bộ chính là hảo hữu của Nghiêm Thanh. Sau đó phụ tử Lưu Nhất Nho, Lưu Kham Chi tự vận ở Nam Kinh, Nghiêm Thanh bèn ghi món nợ này vào sổ bìa đen cho Tần Lâm. Bất quá là lúc ấy quả thật Lưu Kham Chi có hành vi bất chính, làm ra chuyện xấu, cho nên Nghiêm Thanh không tiện công khai nhảy ra tranh chấp cùng Tần Lâm.

Vì sao hiện tại đã qua hai năm, Nghiêm Thanh đột nhiên lại xông ra làm khó Tần Lâm như vậy?!

Thì ra sở dĩ lão có thể lấy thân phận không phải là người Giang Lăng đảng ngồi trên vị trí Hình bộ Thượng Thư vững vàng như vậy, chỉ vì nhà lão kết thông gia với nhà mẹ Vương Hoàng hậu. Có mối quan hệ này, Trương Cư Chính không làm gì được lão. Nếu như Thủ Phụ làm quá mức, vậy sẽ có lời bình phẩm độc đoán chuyên quyền, hoành hành ngang ngược.

Vương Hoàng hậu oán hận Tần Lâm, hẳn là Nghiêm Thanh vì mối quan hệ này mới hoàn toàn trở mặt, nhảy ra chỉ trích Tần Lâm.

Thù mới hận cũ cùng nhau xông lên trong lòng, cũng khó trách Nghiêm lão Thượng Thư thất thố như thế.

Đương nhiên Lưu Thủ Hữu vui vẻ quan sát chuyện này, nếu như Nghiêm Thanh có thể đấu cùng Tần Lâm, y tuyệt đối không ngại ở bên cạnh quạt gió thổi lửa.

Đại môn chiếu ngục chậm rãi mở ra, Tần Lâm ung dung nhàn nhã đi ra:

– Người nào hô to gọi nhỏ ở Bắc Trấn Phủ Ty ta?! Chiếu ngục là trọng địa, không phận sự cấm vào, không phải là con mèo con chó nào muốn vào cũng được!

Tần Lâm không thèm liếc nhìn Nghiêm Thanh lần nào, hoàn toàn xem như không thấy đường đường Hình bộ Thượng Thư mặc sắc phục quan văn nhị phẩm này.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220