Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 217
Phần 217: Vô Lễ Với Bản Quan

Làm sao Tần Lâm không muốn đáp ứng, hắn phụng chỉ chiêu an, ban ấn vốn là chuyện nằm trong tình lý. Bất quá là hắn không có mặc quan phục tới đây, cũng không thể mặc áo vải để ban đại ấn hai tấc bảy phân cho tòng tam phẩm Tuyên Úy Sứ.

– Vừa rồi nô gia đã nghĩ sẵn cho huynh…

Kim Anh Cơ cười trộm chỉ chỉ trên giường:

– Mặc dù không có quan phục võ quan nhị phẩm, bất quá Giáng Sa Bào không phân biệt nam nữ, ở đây còn có ô sa có cánh, quan ngoa, ngọc đái, huynh cứ mặc y phục của nô gia… hì hì…

Tần Lâm theo bản năng muốn lắc đầu, nhưng nhìn ánh mắt dịu dàng như nước của Kim Anh Cơ toát ra vẻ cầu xin, nhất thời đoán ra được nguồn cơn, đưa tay khẽ véo mũi nàng một cái:

– Giỏi cho tiểu yêu tinh không biết xấu hổ, được, cứ làm theo lời nàng vậy.

Tần Lâm thay áo, Kim Anh Cơ cũng không tránh né, tự tay hầu hạ hắn mặc áo, động tác êm ái, mặt trái xoan hàm chứa vẻ vui sướng, không hề có dáng vẻ của Tuyên Úy Sứ sắp sửa nhận ấn, mà rõ ràng là tân nương vừa xuất giá.

Hai người từ hậu đường nắm tay nhau tiến ra, tân khách cả sảnh đường đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo nhất tề khen đẹp trong lòng.

Chỉ thấy Kim Anh Cơ đầu đội Phượng Sí Xung Thiên quán rực rỡ sáng chói, càng làm nổi bật gương mặt đỏ bừng. Mái tóc như mây, thân mặc Giáng Sa bào đỏ chói, eo mềm mại như rắn nước thắt Đan Phượng Triều Dương Đái, càng làm nổi bật thân hình thon thả.

Tần Lâm đầu đội ô sa có cánh, cũng mặc Giáng Sa bào, lưng đeo thắt lưng tê giác, chân mang giày đen.

Quan phục nữ Thổ Ty khác biệt với quan viên phái nam, Giáng Sa bào đặc biệt ban cho Kim Anh Cơ lại không phân biệt nam nữ, được may cũng rất rộng rãi, cho nên Tần Lâm mặc Giáng Sa bào của nàng lên người cũng không có gì không ổn, chẳng qua là khung xương hắn lớn hơn Kim Anh Cơ cho nên bào phục vốn rộng rãi trở nên bó sát. Mất đi ba phần rộng rãi tiêu sái, lại có thêm bảy phần anh khí bừng bừng, anh tuấn nổi bật.

Các tân khách đều nhếch môi cười, một nam một nữ này đều mặc y phục đại hồng, người biết chuyện là ban ấn, kẻ không biết còn tưởng là bái đường thành thân.

Không phải là muốn bái đường thành thân sao? Quyền Chính Ngân cùng Quy Bản Vũ Phu nháy nhó với nhau vui vẻ, tuy rằng quan viên từ nhất phẩm đến tứ phẩm cũng có thể mặc áo bào màu đỏ, nhưng mọi người nhìn nhìn chất liệu và hình dáng áo mà Tần trưởng quan đang khoác trên người, không phải là Giáng Sa bào mà Kim Tuyên Úy Sứ được ban sao?

Trong đám tân khách nơi này người thông minh không ít, cũng không chỉ một hai người nhìn ra chuyện này, nhưng không có ai dại dột vạch trần.

Hàng năm mấy chục vạn lượng bạc tiền thuế nộp vào kho, hai mẹ con Lý Thái hậu cùng Vạn Lịch tham tiền mừng rỡ cười vui không ngậm miệng lại được. Giang Lăng đảng muốn lấy công lao chiêu an hai đại địch ở phía Nam phía Bắc, vĩnh viễn không lo để thỉnh phong Thái Sư cho Trương Cư Chính, từ đó leo lên tột đỉnh văn thần. Thậm chí ngay cả Trần Giá và Ngô Đoài cũng bảo vệ Tần Lâm, lúc này chiêu an Ngũ Phong hải thương chính là đòn chính trị chính xác cứng rắn hơn cả sắt, ai dám tỏ ra nghi ngờ?

Tần Lâm toét miệng cười vui, nhìn chằm chằm Kim Anh Cơ, cho đến khi Tuyên Úy Sứ mới ra lò đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng cúi đầu, lặng lẽ đánh hắn một cái từ phía sau.

Tần trưởng quan cùng Kim trưởng quan không hề sợ hãi, phụng chỉ chiêu an, theo quy chế ban ấn, thật sự khiến cho người ta không nắm được chút sơ hở nào. Thế nhưng hai người lại cùng mặc áo đỏ, bên trong đại đường giăng đèn kết hoa, hai bên mấy chục cây nến to như cánh tay, ánh sáng chập chờn.

Ngay cả tán lễ sinh (MC) được mời tới cũng tỏ ra hoang mang ngơ ngác, rốt cục đây là Tần tướng quân ban ấn cho Tuyên Úy Sứ Đại nhân, hay là đôi phu thê trẻ thành thân?

Đến khi Tần Lâm cầm hộp trong tay, lấy mắt ra hiệu bắt đầu buổi lễ, tán lễ sinh kia vẫn tỉnh tỉnh mê mê, kéo dài giọng nói:

– Nhất bái…

Toàn trường yên tĩnh, ngay cả tiếng kim rơi trên đất cũng có thể nghe rõ, ban ấn nhận ấn phải là khấu tạ hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, vì sao lại có nhất bái thiên địa như vậy, chẳng lẽ kế tiếp là nhị bái phụ mẫu, sau đó phu thê giao bái hay sao?

Trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ kỳ quái, buồn cười lại không dám cười, kìm nén đến khó chịu.

Tần Lâm cũng không nhịn được, vội vàng trừng mắt.

Tán lễ sinh chợt hiểu ra, vội vàng nói tiếp:

– Nhất bái tạ hoàng ân mênh mông cuồn cuộn.

Kim Anh Cơ một mực nhìn Tần Lâm, sóng mắt quyến rũ đậm tình không rời, nghe thấy tán lễ mặt trái xoan ửng đỏ, xá một cái với ấn mà Tần Lâm cầm trong tay.

Tần Lâm tay phải cầm ấn, tay trái rũ xuống, hai ngón trỏ giữa khép lại phất một cái, coi như là lạy cùng nàng.

Kim Anh Cơ hết sức vui mừng, nữ tử nào mà không hy vọng mình được tám cỗ kiệu lớn oai phong gả sang nhà người khác. Bởi vì bất đắc dĩ không thể hưởng được ngày hạnh phúc nhất đời mà nữ tử nào cũng mong đợi, cho nên dụng tâm an bài buổi lễ hôm nay, cũng coi như cho mình một câu trả lời. Mà Tần Lâm phối hợp khiến cho trong lòng nàng ngọt ngào tựa như rót mật.

Nhị bái xã tắc lê dân, tam bái tổ tông che chở, trình tự cơ hồ là phiên bản của bái đường thành thân. Tam bái xong xuôi Tần Lâm giao hộp ấn cho Kim Anh Cơ, đọc nguyên văn thánh chỉ:

– Kim Tuyên Úy Sứ đời đời là Hải Đông Bình Phiên, ban bố ân đức thiên triều ta với ngàn đảo vạn nước, cố gắng mà làm!
– Thần kiếp này đời này vĩnh viễn một lòng!

Kim Anh Cơ nhìn về phía Tần Lâm nhoẻn cười, không phải là tỏ lòng trung thành với triều đình, mà rõ ràng là nói: Tiểu oan gia, trái tim của nô gia đã vĩnh viễn giao cho huynh.

Nhận lấy hộp ấn, Kim Anh Cơ lấy ấn bằng đồng ra, hai tay giơ lên cao cho tân khách và thuộc hạ cùng thấy: Chỉ thấy đại ấn này vuông hai tấc sáu phân, dày sáu phân, trên có chuôi cầm nắm, nặng ba cân có thừa, bằng vào ấn Thổ Ty này độc chưởng uy quyền bên trong hạt địa, chức vị thế tập đời đời.

Tân khách toàn trường thảy đều đứng dậy, thuộc hạ Ngũ Phong hải thương quỳ rạp xuống một mảng lớn, lớn tiếng hoan hô:

– Chúc mừng Kim tướng quân, chúc mừng Kim tướng quân!
– Doanh Châu Tuyên Úy Sứ đời đời trấn Đông Hải, vĩnh viễn là Bình Phiên!
– Tạ Tần trưởng quan nâng đỡ, bọn ta bái phục năm vóc sát đất.
– Tần trưởng quan cùng Kim trưởng quan vĩnh kết đồng tâm…

Trời ơi, câu cuối cùng là người nào nói vậy? Quyền Chính Ngân xuất thủ như điện, vội vàng bịt miệng kẻ kêu loạn cuối cùng kia lại.

Kim Anh Cơ nhìn Tần Lâm yêu kiều mà cười, có lẽ so với mấy câu trước, câu cuối cùng này mới là đúng ý của nàng.

Tần Lâm nhìn nàng gật đầu một cái ra vẻ cho phép.

Kim trưởng quan lập tức rung ống tay áo lên, giở ra uy phong Doanh Châu Tuyên Úy Sứ, hắng giọng nói:

– Chư vị thuộc quan tiến lên nghe phong: Củng A Tài, Đồng Tri Tuyên Úy Sứ Ty, Chu Thuận Thủy, Tuyên Úy Phó Sứ, Quyền Chính Ngân, Tuyên Úy Sứ Ty Thiêm Sự, Quy Bản Vũ Phu, Tuyên Úy Sứ Ty Kinh Lịch…

Từng tên thuộc hạ thi nhau tiến lên quỳ xuống, miệng hô to tạ Tuyên Úy Sứ Đại nhân đề bạt.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220