Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 83
Phần 83: Tiểu Đao Thủ (Hạ)

Địa bảo vừa nghe như vậy lập tức sắc mặt xanh rờn, hiện tại là tháng Chín gió Thu xào xạc khí trời lạnh lẽo, nước trong giếng ắt lạnh thấu xương, lại từng ngâm qua thi thể không đầu…

Hoàng Gia Thiện cũng do dự nói:

– Tần tướng quân, đã dùng vợt cào qua mấy lần, ngài thấy có nên…
– Trưởng quan, để chúng ta xuống!

Các thân binh Hiệu Úy của hắn xin xuống ào ạt.

Tần Lâm cười cười, sai người lấy nến tới.

Người khác không biết hắn cần nến làm gì, chỉ thấy Tần Lâm đốt nến lên, dùng dây buộc lại dòng xuống giếng. Đến khi thấy chạm mặt nước mà nến vẫn còn cháy, hắn mới yên lòng gật đầu một cái, ra dấu đã có thể xuống được.

Một tên thân binh Hiệu Úy lập tức tung mình leo xuống.

Mọi người lấy làm kinh hãi, lại thấy Hiệu Úy kia cũng không phải là trực tiếp nhảy xuống, mà là nắm dây thừng lần lần leo xuống, chỉ chốc lát sau nghe tiếng nước kêu lên, cũng biết y đã đến đáy giếng.

– Sợ không khí dưới giếng ô trọc, cho nên đốt nến thử một lần…

Tần Lâm giải thích.

Hoàng Gia Thiện chĩa ngón tay cái lên:

– Dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, thân binh Hiệu Úy Tần tướng quân quả thật xuất sắc.

Đáy giếng không lớn lắm, thân binh Hiệu Úy cầm nến dò tìm một hồi, thình lình vui mừng kêu lên:

– Có phát hiện!

Y mang lên xem thử, thì ra là một đồng tiền bình an.

Cái gọi là tiền bình an chính là đồng tiền do dân gian tự chế tạo, mang ý nghĩa cát tường, hình dáng quy chế giống như tiền đồng lưu hành. Bất quá trên đó không phải là chữ Khai Nguyên Thông Bảo, mà là phú quý như ý, hợp gia bình an… mang theo bên người để cầu phúc cầu an.

Thân binh Hiệu Úy kia vừa lên, mấy tên huynh đệ đưa y sang bên cạnh thay đổi y phục khô, Tần Lâm cầm đồng tiền xem thử, chỉ thấy chữ trên đó là “Đa tử đa phúc”.

– Ủa, thật là kỳ quái…

Tần Lâm đưa đồng tiền cho Hoàng Gia Thiện xem thử:

– Hoàng huynh, tiền bình an này có vẻ hơi khác lạ…

Hoàng Gia Thiện gật đầu một cái:

– Không sai, thông thường người ta hay khắc chữ “phú quý cát tường”. Tuy rằng “Đa tử đa phúc” cũng là lời tốt đẹp, nhưng thông thường chỉ cần viết trên cửa phòng ngủ trong nhà là được. Trên tiền bình an này viết cái gì không được, cần gì viết những lời này?

Chẳng lẽ người nọ là thật lâu không có sinh con trai, cho nên cố ý đúc bốn chữ này trên tiền bình an, ý là cầu con?

Tần Lâm đang chuẩn bị truy xét theo phương hướng này, chợt khóe mắt dư quang nhìn thấy thần sắc đầu ghẻ cái yêm tỏ vẻ do dự muốn nói lại thôi, bèn cười ha hả hỏi:

– Vị bằng hữu này, ngươi có lời gì cứ việc nói, chẳng những bản quan không làm khó dễ ngươi, tương lai còn chiếu ứng ngươi.

Hoa Đắc Quan cũng lên tiếng nói:

– Lão đầu ghẻ, ngươi có lời gì nói mau, Tần trưởng quan chúng ta hết sức công bằng. Ngươi làm khất cái ở Tuyên Nam phường này, Tần trưởng quan chỉ cần cho chút phương tiện, cho dù là ngươi ngủ cũng còn cười.

Đối với thứ người như đầu ghẻ, Cẩm Y Vệ muốn chiếu ứng y là có thể giúp y bay lên trời, Cẩm Y Vệ muốn chỉnh trị y là có thể làm y muốn sống không được muốn chết không xong, y quyết định thật nhanh, lập tức quỳ xuống bẩm báo:

– Xin trưởng quan minh xét, loại tiền này là Tiểu Đao Thủ dùng, bởi vì, bởi vì bọn họ làm chuyện đoạn tử tuyệt tôn, sợ nhất trời cao báo ứng bản thân mình cũng bị đoạn tử tuyệt tôn. Cho nên mới mang theo loại tiền bình an này bên người, phù hộ cho mình đa tử đa phúc.

Tiểu Đao Thủ chính là đặc biệt phụ trách tịnh thân thay người, người khác không biết nội tình bọn họ, đầu ghẻ từng bị hoạn nên biết rõ như lòng bàn tay.

Tần Lâm bừng tỉnh ngộ, lập tức ra lệnh thủ hạ dựa theo đầu mối này đi tìm, xem thử kinh sư có tên Tiểu Đao Thủ nào mất tích trong hai ngày gần đây, hình dáng đặc điểm cũng có thể đối chiếu.

Không nghĩ tới một canh giờ sau thân binh Hiệu Úy trở lại báo cáo, nói những ngày qua, kinh sư mất tích Tiểu Đao Thủ không có một trăm cũng có tám mươi.

Tần Lâm thất kinh, lòng nói chẳng lẽ đám Tiểu Đao Thủ mở đại hội trong nghề, khai triển trao đổi hợp tác kỹ thuật giải phẫu thiến hoạn với nhau?

Kết quả hỏi cẩn thận, Tần Lâm cũng không biết nên khóc hay nên cười: Những Tiểu Đao Thủ kinh sư này, trừ số ít quan phương ra, phần lớn là đích thân thiến hoạn cho người. Mặc dù triều đình cấm chỉ, trước kia cũng không ai nghiêm túc quản chuyện này, nghề này theo vô danh bạch gia tăng cũng dần dần phát triển lớn mạnh.

Gần đây Tần Lâm nghiêm trị tập đoàn phạm tội bắt cóc trẻ em mang đi thiến hoạn, mà Tiểu Đao Thủ có liên lạc hoặc nhiều hoặc ít với những tập đoàn phạm tội này. Bởi vì bản thân đám bắt cóc cũng không biết hoạn, bắt được trẻ con còn phải mời Tiểu Đao Thủ giúp một tay. Vì vậy đám Tiểu Đao Thủ sợ cháy thành vạ lây, rối rít đi ra ngoài tránh né, trong kinh sư mười phần cũng chạy mất chín.

Như vậy rốt cục cũng không biết là người nào chết ở chỗ này.

– Trời ơi, chẳng lẽ còn phải dựa vào biện pháp cũ?

Tần Lâm sờ sờ mũi, ra lệnh một tiếng:

– Tên mập, ra tay đi!

Lục Viễn Chí đang xách túi da trâu lẩm bẩm đi tới:

– Không cần phải nói, đây cũng là chuyện của huynh đệ, Tần trưởng quan ngài quả thật là thân ca ca của đệ.

Thừa dịp Lục Viễn Chí đứng ở bên cạnh thi thể kiểm nghiệm giải phẫu, Tần Lâm hỏi cặn kẽ tình huống phát hiện vụ án.

Đúng như suy đoán trước đó, giếng nước mày nằm ở cực Nam chợ ngựa, thời gian sử dụng phụ thuộc vào thời tiết.

Vào mùa Xuân Hạ khí trời nóng bức, gia súc được đưa tới chợ ngựa này buôn bán cần uống nước thật nhiều, người lấy nước của giếng này sẽ xếp thành hàng dài. Vào tiết Thu Đông, lượng giao dịch mua bán gia súc giảm đi rất nhiều, lúc khí trời giá rét súc vật cũng không cần uống nhiều nước như vậy. Lúc ấy vài giếng nước nằm ở vị trí trung tâm chợ ngựa đã đủ cung ứng nhu cầu, mà giếng này bởi vì nằm ở địa phương quá xa, gần như không ai tới lấy.

Tần Lâm nhìn qua thành giếng chỉ thấy sạch sẽ khô ráo, bất quá mới vừa rồi bị kéo thi thể lên làm ướt, không mọc rêu xanh thật dày ở gần thành giếng giống như giếng nước thường sử dụng. Trục bánh xe bằng gỗ khô ráo nứt ra, bám đầy bụi bặm và mạng nhện, dây thừng cũ nát không chịu nổi, bởi vì khô ráo mà mọc đầy lông nhọn, đâm vào tay.

– Nhìn qua giống như một giếng nước đã lâu không có dùng tới, hoặc có thể nói là giếng nước bị bỏ hoang…

Tần Lâm lẩm bẩm nói.

Hoàng Gia Thiện cau mày, như có điều suy nghĩ.

Đầu ghẻ cái yêm hiểu sai ý, cho là Tần Lâm hoài nghi mình, lập tức bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch, khoát khoát tay giải thích:

– Tần trưởng quan Tần Đại lão gia, tiểu nhân không có nói láo, bình thời quả thật không ai sử dụng giếng nước này, nhưng chúng tiểu nhân bị người chê, không dám đến những giếng nước trong chợ ngựa lấy nước, không thể làm gì khác hơn là len lén tới nơi này…

Giữa chợ ngựa và bãi tha ma ở phía Nam là một mảng nhà dân hoang phế rộng lớn, thật ra trong đó cũng có người sinh sống, chính là dân chúng nghèo khổ nhất kinh sư, cùng với đám cái yêm thủ hạ tên đầu ghẻ này.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220