Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 172
Phần 172: Nghiêm Thanh nghịch tập (Hạ)

Đám quan giáo thuộc hạ Bắc Trấn Phủ Ty Hồng Dương Thiện mới đầu thấy Hình bộ Thượng Thư Nghiêm lão Đại nhân phát uy đều có hơi không được tự nhiên, vào lúc này thấy tướng quân mình trấn định như vậy lập tức yên tâm.

Giỡn chơi sao, Tần tướng quân chúng ta đã hạ gục biết bao nhiêu đại quan triều đình, thêm một Hình bộ Thượng Thư nữa có đáng kể gì?

Nghiêm Thanh bị một câu “con mèo con chó” chọc cho nổi giận đùng đùng, chỉ Tần Lâm nói:

– Ngươi… Ngươi, ngươi, ngươi dám vũ nhục đại quan triều đình, bản Bộ Đường…
– Đây là lão tự chuốc nhục vào thân…

Tần Lâm chỉ chỉ bảng hiệu chiếu ngục đen như mực:

– Xem thử đây là địa phương nào? Chiếu ngục! Nghiêm lão Đại nhân ở bên ngoài hô to gọi nhỏ, chẳng lẽ nóng lòng muốn đi vào nhanh một chút?

Người khác không hiểu lắm, Tần Lâm còn không rõ ràng ý tới của Nghiêm Thanh sao? Lão già này muốn trút giận thay Vương Hoàng hậu, cho nên tới đây chèn ép hắn.

Nếu là người khác thật đúng là phải nhường Nghiêm Thanh ba phần, đổi lại là Tần Lâm quả thật không coi lão ra gì.

Hình bộ Thượng Thư có gì đặc biệt hơn người, tưởng mình là ai chứ?

Đột nhiên Nghiêm Thanh như là phát hiện cái gì, mí mắt căng phồng híp sát lại, bật cười:

– Hừ hừ, Tần tướng quân lại đang uống rượu làm vui trong chiếu ngục, bản Bộ Đường muốn cáo đến triều đình, trị tội danh ngươi sơ sót lười biếng, coi thường chức trách.
– Ta uống rượu thì đã sao? Ta còn đang uống cùng khâm phạm đây!

Tần Lâm khoát tay một cái, nói thẳng cho lão biết:

– Hôm nay lão tới đây dẫn đám yếu phạm Bạch Liên Bắc tông đi chém đầu chứ gì? Không ngại nói cho lão biết, mới vừa rồi ta chính là đang uống rượu cùng một tên khâm phạm trong đó, bây giờ lão có thể viết tấu chương thượng tấu liền, xem thử có thể tố được ta không?
– Ngươi… Ngươi… Ngươi…

Nghiêm Thanh giận đến mặt đỏ tới mang tai, lão làm Hình bộ Thượng Thư thật lâu, từ trước tới nay chưa từng thấy kẻ nào lớn lối như Tần Lâm, không coi lão ra gì như vậy.

Lưu Thủ Hữu giả mù sa mưa vờ làm người tốt, dáng vẻ không có ý kiến:

– Ôi chao, tuy nói văn võ khác đường nhưng dù sao cũng là làm quan cùng triều, Nghiêm lão Đại nhân là tiền bối, Tần tướng quân không khỏi không kính lão tôn hiền. Nào tới đây, Tần tướng quân trẻ tuổi, nói lời xin lỗi coi như xí xóa chuyện này, đâu cần viết tấu chương thượng tấu làm gì cho phiền phức. Nếu như chuyện này truyền đi, người khác cười cả cẩm y Đô Đốc ta, quả thật không tốt chút nào.

Thật ra lời Lưu Thủ Hữu toàn là đánh rắm, mặc dù Bắc Trấn Phủ Ty thuộc hệ thống Cẩm Y Vệ nhưng được đặc biệt cấp cho một chiếc đại ấn, có chuyện gì có thể chuyển lên tới ngự tiền, chuyện của chiếu ngục cũng không thuộc quyền cai quản của Lưu Thủ Hữu.

Nhưng nếu Tần Lâm chịu nói xin lỗi, vậy coi như khí thế yếu đi, Lưu Thủ Hữu tự nhiên có hậu chiêu bắt hắn cúi đầu từng bước một.

Tần Lâm cất tiếng cười ha hả, quan sát Nghiêm Thanh một phen, không nhanh không chậm nói:

– Kẻ nào không viết tấu chương thượng tấu chính là cháu con rùa đen. Chỗ chúng ta có đủ giấy mực, cho Nghiêm Thượng Thư mượn viết, cứ viết ta uống rượu cùng khâm phạm ở chiếu ngục, không viết là con rùa đen khốn kiếp!

Nghiêm Thanh giận đến cơ hồ cắn nát hàm răng, xoay người vung tay lên:

– Được, Lưu Đô Đốc, đây cũng không phải là lão phu không nể mặt ngươi, mà là tên họ Tần lấn hiếp người quá đáng. Ta mượn giấy bút ở nha thự ngươi dùng một chút, hiện tại lập tức thượng tấu tên họ Tần!

Đồ trẻ con! Tần Lâm nhìn Nghiêm Thanh cùng Lưu Thủ Hữu, khẽ nhếch môi, cười đặc biệt gian trá.

– Tần ca…

Lục mập đuổi tới, thấp giọng hỏi:

– Theo hiểu biết của huynh đệ đối với huynh, vì sao đệ cảm thấy như huynh đặc biệt muốn khích cho Nghiêm Thanh viết đạo tấu chương này?
– Phải viết, nhất định phải viết, viết hay lắm!

Tần Lâm cười xấu xa hăng hắc:

– Bởi vì phải nhắc nhở một ít người, đừng quên…

Nghiêm Thanh xuất thân Tiến Sĩ làm tới Hình bộ Thượng Thư, tài văn có thể nói là hạ bút thành văn, soạt soạt mấy nét ở Bạch Hổ đại đường đã viết xong tấu chương thượng tấu.

Lưu Thủ Hữu giả mù sa mưa muốn ngăn cản, nhưng lời y nói ra toàn là thêm dầu vào lửa, không những không khiến cho Nghiêm Thanh bớt giận, ngược lại hỏa khí càng lúc càng lớn.

– Lưu Đô Đốc, cũng không phải là lão phu không nể mặt ngươi, là tên họ Tần không nể mặt lão phu.

Nghiêm Thanh dứt lời bèn giao tấu chương đã viết xong cho quan sai vặt, lệnh đem tới giao cho Thông Chính Ty.

Lưu Thủ Hữu cười lạnh một trận, chư vị đường thượng quan Cẩm Y Vệ cùng thuộc quan ngơ ngác nhìn nhau. Ai cũng biết Tần Lâm được mặt rồng ưu ái, nhưng đạo tấu chương này của Nghiêm Thanh gửi lên, có thể nào triều đình cảm thấy Tần trưởng quan ỷ được cưng chiều mà sinh kiêu ngạo hay không?

Nghiêm Thanh là giải phạm nhân đi Thái Thị Khẩu xử tử, lão lấy thân phận Hình bộ Thượng Thư kiêm nhiệm chức giám trảm quan. Tần Lâm lấy thân phận Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, Lưu Thủ Hữu lấy thân phận Tả Đô Đốc, chưởng Cẩm Y Vệ đảm nhiệm hai tên phó giám trảm quan.

Đưa tấu chương thượng tấu đi rồi, Nghiêm Thanh mặt lạnh làm thủ tục chuyển giao cùng Tần Lâm xong xuôi, đoàn người áp giải đám phạm nhân Bạch Liên Bắc tông về phía Thái Thị Khẩu.

Từ nha môn Cẩm Y Vệ đi ra, hai bên đường dân chúng kéo ra xem náo nhiệt rất đông. Nghe nói những tên phản bội Bạch Liên Bắc tông này cấu kết dẫn dắt Mông Cổ Thát Lỗ xông quan, dân chúng giận dữ vô cùng, tập trung ném rau cải thối, trứng gà trứng vịt thối vào bọn chúng tới tấp.

Thạch Tự Nhiên từ địa vị giáo chủ cao cao tại thượng được mấy vạn tín đồ quỳ lạy, biến thành tù nhân bị nhốt trong tù xa, lặng yên không nói, nhắm mắt lại mặc cho đồ dơ bẩn ném vào người như mưa bấc.

Sắc mặt Thạch Trung Thiên, Thạch Hiếu Hiền, Từ Hồng Nho thảy đều tái nhợt, cho dù là bọn chúng từng mang tới tử vong cho bao nhiêu người khác, từng giết chết biết bao nhiêu dân chúng vô tội, nhưng khi cái chết giáng xuống đầu bọn chúng, cảm giác sợ hãi vẫn làm cho bọn chúng không rét mà run.

Bạch Liên Bắc tông hưng suy giống như giấc mộng đêm Xuân, uy thế hiển hách trong mười năm qua, quay đầu lại giống như dã tràng xe cát.

Chỉ có Tôn Hiểu Nhân là cười hì hì, thậm chí hai tay từ hai cái lỗ trên tù xa thò ra ngoài, liên tục ôm quyền thi lễ dân chúng, thần sắc không có hốt hoảng chút nào.

– Tên này quả thật là nam tử hán!

Dân chúng thấy y khẳng khái như vậy, ngược lại không ném đồ dơ vào tù xa y.

Bọn họ không biết rằng trong số đám tội phạm bị xử tử hôm nay, duy chỉ có một mình Tôn Hiểu Nhân không phải là nam tử hán…

Thái Thị Khẩu cách nha môn Cẩm Y Vệ không phải là xa, từ từ đi gần nửa canh giờ cũng đã đến. Binh sĩ Hình bộ đã sớm vây quanh mảnh đất trống dùng làm hình trường, mấy tên đao phủ thủ khoác lụa đỏ đã chờ sẵn ở đó.

Đám người Thạch Tự Nhiên, Thạch Trung Thiên đại nghịch bất đạo, bị xử lăng trì. Đao phủ thủ nhét vải vào trong miệng bọn chúng, trói từng tên vào cọc gỗ, sau đó cắt từng đao một.

Cảnh tượng này quả thật là đẫm máu tàn khốc, Tần Lâm không thể nào dùng cách tử hình nhân đạo của đời sau áp dụng vào đời này, hơn nữa hắn cũng không có chút hứng thú nào đối với chuyện này.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220