Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 79
Phần 79: Kỹ Viện Kỹ Nam

Tần Lâm nhìn nàng một chút, thần sắc có vẻ cổ quái.

Chu Nghiêu Anh vừa chạm vào ánh mắt hắn, lập tức thở dài, cúi đầu.

Đúng là Hoàng cung sử dụng thái giám rất có hạn, hơn nữa đều là tự nguyện tịnh thân vào cung. Thậm chí Nhân Tông Hoàng đế hạ chiếu “Phàm người tự cung mang tội bất hiếu”, nghiêm cấm hành động dân gian tự cung, cả nước mấy chục vạn vô danh bạch không thể hoàn toàn trách Hoàng gia.

Nhưng dù sao chuyện này cũng là bởi vì Hoàng gia dùng thái giám mà ra, chính là Hoàng cung sử dụng hoạn quan, hơn nữa trước sau xuất hiện Đại thái giám Vương Chấn, Lưu Cẩn, Phùng Bảo có quyền thế, mới làm gia tăng phong trào tự hoạn để cầu giàu sang…

– Ta không giết Bá Nhân, Bá Nhân lại vì ta mà chết…

Chu Nghiêu Anh cúi đầu thở dài, đột nhiên ngẩng đầu lên:

– Xin tỷ phu phương tiện cho, muội muốn gặp vị Chu lão nhân gia kia một lần.

Tần Lâm hơi nghĩ ngợi một chút liền đáp ứng yêu cầu này, đi ra ngoài nói với Chu Lão Hàm, chỉ nói Chu Nghiêu Anh là biểu muội mình.

Chu Nghiêu Anh vừa hỏi chuyện của Cẩu Đản, Chu Lão Hàm liền lộ vẻ sầu thảm, vừa khóc rống vừa kể lể Cẩu Đản là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện tới mức nào. Hiện tại nó đã bị kẻ xấu bắt đi, kẻ làm gia gia như lão cũng không muốn sống, nếu không phải là còn chút hy vọng cuối cùng, đã sớm tự vận theo con gái mình.

Trưởng Công chúa bản tính thiện lương nghe vậy trong lòng sầu thảm, mắt ửng đỏ, tim như bị ai bóp mạnh. Nhưng đối mặt Chu Lão Hàm, nàng lại không có cách nào an ủi vị lão nhân mất đi cháu trai này.

Tần Lâm ra hiệu bảo các thân binh Hiệu Úy dùng lời khéo léo an ủi, dẫn Chu Lão Hàm xuống, an trí trong phủ.

Chu Nghiêu Anh trầm mặc hồi lâu, chợt nắm tay của Tần Lâm, con ngươi lóe sáng trong suốt nhìn hắn:

– Tỷ phu, hãy hứa với muội nhất định phải cứu Cẩu Đản ra, bắt những tên bại hoại bắt cóc trẻ con mang đi hoạn kia.

Tần Lâm trịnh trọng hiếm có gật đầu một cái, nếu như không làm thành chuyện này, sợ rằng Trưởng Công chúa Chu Nghiêu Anh sẽ trọn đời áy náy không yên.

Tính ra không bao lâu sau sẽ tới ngày Yêm Cửu, nếu như tìm được Cẩu Đản sau Yêm Cửu, sợ rằng người cũng tàn phế, cho nên việc này không thể chậm trễ, Tần Lâm lập tức hành động.

Tại sao đám ác bá lưu manh, yêm cái bắt hài tử, nhất định phải thiến hoạn đúng vào kỳ hạn Yêm Cửu?

Thì ra thời này trình độ y học có hạn, chỗ ở của đám ác bá lưu manh, yêm cái bắt hài tử kia hết sức dơ bẩn, không vệ sinh. Nếu như thiến hoạn vào mùa Xuân hay Hạ, ruồi muỗi nhiều, trẻ con rất dễ bị vết cắt nhiễm trùng mà chết.

Mặc dù không phải là con ruột mình nhưng cũng phải hao tốn sức lực mới bắt được, đám cái yêm cũng không muốn mình uổng công vô ích một phen. Cho nên bọn chúng lựa chọn tiến thành hoạn thiến vào tiết Thu Đông, lại thêm một ít yếu tố mê tín cho nên tạo thành lệ Yêm Cửu.

Tần Lâm là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, chưởng Bắc Trấn Phủ Ty chiếu ngục, phụng chỉ giám sát chiếu ngục, bên trong hệ thống Cẩm Y Vệ kế dưới Đô Đốc Lưu Thủ Hữu. Hơn nữa e rằng thiên tử ưu ái hắn hơn Lưu Đô Đốc không ít, đây gọi là lệnh xuất như sơn, hắn ra lệnh một tiếng ở Bắc Trấn Phủ Ty nha môn, Cẩm Y Vệ Bắc Kinh thành liền bận rộn vắt giò lên cổ, bắt đầu tra xét cả ngoài sáng lẫn trong tối ở khắp kinh sư.

Tần Lâm giao du rộng rãi, thủ đoạn phong phú, ngoại trừ hệ thống Cẩm Y Vệ, hắn lại nhờ các Tuần Thành Ngự Sử quen biết Trương Công Ngư, dẫn theo quan binh Ngũ Thành Binh Mã lật hết mặt đất kinh sư lên.

Từ Đình Phụ phụ trách dẫn dắt kinh doanh phòng thủ kinh sư, Tần Lâm cũng bảo Từ Tân Di đi dặn dò vị lão điệt này, lúc dẫn quân tuần tra gặp bất kỳ kẻ nào khả nghi nhớ bắt lại, đưa đến Ngũ Thành Binh Mã ty tỉ mỉ tra hỏi.

Còn có một chỗ Uyển Bình huyện nha cuối cùng, Tần Lâm tự mình tìm tới người quen cũ Hoàng Gia Thiện.

Thân là quan phụ mẫu một phương, Hoàng Gia Thiện cũng đang bể đầu sứt trán vì chuyện này:

– Tần tướng quân, ngươi tới thật đúng lúc, hạ quan nhận được công văn các nơi yêu cầu điều tra cộng thêm trát của Thuận Thiên phủ, suýt chút nữa đè gãy bàn.

Ủa, Tần Lâm khẽ nhướng mày, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

– Không biết được năm nay những người này phát bệnh gì, khắp Sơn Đông, Bắc Trực Lệ đều có trẻ mất tích, ngay cả Kế Trấn, Tuyên Phủ rất xa cũng bị mất tiểu hài tử…

Sắc mặt Hoàng Gia Thiện trở nên buồn bã, môi khô nẻ, hiển nhiên mệt đến ngất ngư:

– Không cần nói, sắp đến Yêm Cửu Mười Chín tháng Chín, ai cũng nghi ngờ số trẻ mất tích kia bị bắt tới kinh sư, sẽ bị đám lưu manh vô pháp vô thiên kia hoạn thiến, cho nên gửi công văn yêu cầu điều tra.

Tần Lâm thở dài:

– Khó trách Hoàng phụ mẫu bận rộn bể đầu sứt trán. Vì sao những châu huyện kia không phái người tới đây, để cho một mình ngươi gánh lấy hết thảy như vậy?
– Bọn họ nào có nhiệt tâm như vậy, hộ dân bình thường mất hài tử, phát công văn báo lên đã coi như xong.

Hoàng Gia Thiện tức giận lắc đầu một cái, lại cười khổ nói:

– Hơn nữa cũng không phải một mình ta vất vả, kinh thành chúng ta còn có Đại Hưng Tri Huyện nữa.

Tần Lâm không nhịn được cười, đánh Hoàng Gia Thiện một quyền.

Kinh sư lập Thuận Thiên phủ, phía dưới cũng chỉ có hai huyện Đại Hưng, Uyển Bình, Hoàng Gia Thiện nói như vậy cũng là tự giễu mình cho khuây khỏa.

Lần trước vì vụ án cưa đầu nghiệm thi, Tần Lâm có giao tình cùng Hoàng Gia Thiện, cảm thấy tính tình vị Huyện Lệnh này rất tốt, bèn lui tới qua lại với y, lâu dần thành quen. Tần Lâm không hề ra vẻ cao quan quý phái, Hoàng Gia Thiện cũng không lên mặt Lưỡng Bảng Tiến Sĩ.

Bắc Trấn Phủ Ty không quản tới vụ án dân gian bình thường như trẻ con mất tích, nhưng chỗ Hoàng Gia Thiện lại nhận được rất nhiều công văn từ nơi khác gửi tới yêu cầu điều tra. Tần Lâm cũng không khách sáo, tự mình chậm rãi lật xem.

Quả nhiên theo như lời Hoàng Gia Thiện, dĩ vãng cũng có vụ án bắt cóc trẻ con, nhưng phát sinh ở kinh sư tương đối nhiều, cùng với những thành thị giao thông tiện lợi, người qua lại đông đúc như Bảo Định, Tế Nam. Nhưng lần này có không ít vụ án bắt cóc trẻ con lại xảy ra ở vùng nông thôn dân số ít, giao thông bất tiện, thậm chí địa khu biên giới như Kế Châu, Tuyên Phủ trước kia rất ít phát sinh vụ án tương tự, nay cũng phát công văn tới nhờ điều tra.

Hoàng Gia Thiện vỗ vào bức họa, chỉ hình đứa trẻ trên đó:

– Tuy rằng ở địa phương hẻo lánh vắng vẻ, nhưng những đứa trẻ bị bắt đi toàn là mày thanh mắt sáng, tư chất còn cao hơn cả trẻ mất tích ở thành lớn. Hừ, có lẽ đám bắt cóc này chuẩn bị nuôi lớn, sau đó sẽ bán vào kỹ viện kỹ nam.

Đời Minh nghiêm cấm quan viên lui tới kỹ viện kỹ nữ, trên có chính sách dưới có đối sách, vì vậy kỹ viện kỹ nam do các bé trai thanh tú cung cấp phục vụ thừa thế xông lên, quả thật khiến cho người ta dở khóc dở cười.

Đến năm Vạn Lịch, pháp kỷ đã trở nên lỏng lẻo, quan viên có thể tùy tiện đi thanh lâu, nhưng kỹ viện kỹ nam cũng không biến mất, vẫn mở cửa nghênh đón một số người có nhu cầu.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220