Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 77
Phần 77: Hành động Yêm Cửu (Hạ)

Cho nên vì hy vọng có thể thành người, cũng có không ít người tự hoạn cầu may, khiến cho người bị hoạn càng ngày càng nhiều, cung đình căn bản không cách nào thu nạp.

Luật pháp đời Minh quy định: “Phàm là người sáng suốt chớ chung đụng với kẻ bị hoạn, vi phạm sẽ phải chịu tội”. Những người tự hoạn này không cách nào tiến vào nhậm chức trong cung đình cùng các vương phủ, không thể làm gì khác hơn là trà trộn giữa thị thành. Lại thêm vì thân thể không trọn vẹn, không cách nào nhận đa số công việc của người bình thường, cuộc sống trở nên cực kỳ chật vật, trở thành vô danh bạch bị người khinh bỉ.

Vô danh bạch có kẻ đi nhặt rác, có kẻ chà lưng cho người khác trong nhà tắm công cộng. Bất quá nhiều nhất là trở thành khất cái, tụ tập thành đoàn, rảnh rỗi không có việc làm đầu trộm đuôi cướp. So với những quyền yêm (thái giám có quyền thế) trong cung, những người này được gọi là cái yêm (khất cái bị hoạn).

– Vì sao hiện tại cái yêm nhiều như vậy, tuy rằng hiện tại không phải là thịnh thế, nhưng vẫn là thời bình kia mà?

Tần Lâm có vẻ kỳ quái, mới vừa rồi từ đường cái Tuyên Võ môn đi về phía Nam, vừa qua chợ ngựa, cái yêm áo quần rách nát hai bên đường phố có ít nhất mấy trăm, trong những ngôi nhà bỏ hoang cũng có bóng người thấp thoáng, khói xanh lượn lờ.

Từ Văn Trường cười khổ lắc đầu một cái:

– Dân gian độ nhật chật vật cũng chỉ là thứ yếu, theo như lão đầu tử ta thấy, quá nhiều người ăn ngon lười làm sợ khổ cực, ý đồ một buổi sáng gặp may một bước lên mây mới là nguyên nhân chủ yếu.

Quá nhiều vô danh bạch xuất hiện, ảnh hưởng tới sự ổn định của xã hội, ảnh hưởng quan phủ động viên binh sĩ, thu gom lương thực. Vì hạn chế hiện tượng này lan tràn, Minh Nhân Tông đã từng hạ chỉ nghiêm cấm hành động tự cung: Phàm người tự cung bị coi như bất hiếu.

Bất quá từ phát triển sau này, có thể thấy đạo thánh chỉ này cũng không đưa đến tác dụng bao nhiêu, đến thời kỳ Hoằng Trị, Chính Đức, Gia Tĩnh, Vạn Lịch, thậm chí triều Minh không thể đưa những điều luật liên quan tới “lệnh cấm tự cung” vào Đại Minh Hội Điển có ý nghĩa luật pháp.

Nhưng luật pháp là luật pháp, rốt cuộc thi hành tới trình độ nào cũng là vấn đề, giống như sau đó quyền yêm Ngụy Trung Hiền năm Thiên Khải chính là tự hoạn mới vào cung, cũng không thấy có ảnh hưởng gì tới nghề nghiệp đời sống của y.

– Trời ơi, những người này quả thật hạ thủ tàn độc.

Tần Lâm lắc đầu cảm thán, giống như hắn ít ngày trước “tịch thu công cụ gây án” của dâm tặc Hoa Hồ Điệp đã là lòng dạ độc ác, nhưng những người này lại có thể tự cung, chẳng lẽ người người đều là Đông Phương Bất Bại?

– Tự cung còn đỡ…

Từ Văn Trường phì cười một tiếng:

– Hàng năm vào Mười Chín tháng Giêng, Mười Chín tháng Chín, kinh sư có hành động gọi là Yêm Cửu. Có rất nhiều tên lưu manh vô lại, vô danh bạch đem trẻ con nhà lành tới hoạn ngay từ nhỏ. Đợi những đứa trẻ này trưởng thành đưa vào cung, mưu cầu vinh hoa phú quý.
– Há đâu có lý như vậy!

Tần Lâm giận đến nỗi vung tay đập mạnh một quyền vào thùng xe, phát ra một tiếng vang lớn.

– Bảo vệ trưởng quan!

Đám Cẩm Y Hiệu Úy bên ngoài không biết đã xảy ra chuyện gì, rối rít đao kiếm ra khỏi vỏ, Xế Điện Thương lên cò, vây quanh xe ngựa nhiều vòng nghiêm trận chờ sẵn.

Cũng có mấy người đi đường đang đi cùng đường, nhìn thấy bên này một đám bán hàng rong, phu khuân vác đột nhiên lấy đao thương súng ống ra, ai nấy đều bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch, không biết đã xảy ra chuyện gì. Ai cũng thoa dầu vào lòng bàn chân né tránh ra xa, tránh cho rước họa vào thân.

Vì vậy một vị lão nhân lảo đảo xông về phía xe ngựa lập tức trở nên hết sức nổi bật.

– Đứng lại, không cho phép nhúc nhích, bảo lão đứng lại!

Mấy tên Hiệu Úy hò hét rất lớn, thấy người tới không nghe khuyên bảo, liền xông lên vật lão ngã lăn ra đất.

– Các ngươi là ác tặc, cường đạo, trả cháu ta đây!

Lão nhân ra sức giằng co, thần sắc mang theo vài phần cuồng loạn.

Mọi người nghe vậy ngơ ngác không hiểu vì sao, có vị thân binh Hiệu Úy đã theo Tần Lâm từ Nam Kinh nhận ra:

– Ủa, đây không phải là Chu Lão Hàm đã gặp ở Mật Vân sao?

Tần Lâm đang nói chuyện cùng Hoa Đắc Quan, nghe thấy câu này liền vén màn xe bên hông lên nhìn một chút, nhướng mày hỏi:

– Có chuyện gì vậy, dẫn lão tới đây.

Chu Lão Hàm vốn đang giãy giụa, chợt nhìn thấy “Thương khách Tần chưởng quỹ” đã từng cứu lão ở Mật Vân huyện lúc Cẩu Đản ngã bệnh cảm hàn, lập tức không gây náo loạn nữa, ngoan ngoãn đi tới, quỳ sụp xuống đất dập đầu:

– Tần chưởng quỹ, cầu xin ngươi cứu cháu của ta, cứu Cẩu Đản… nó bị người ta bắt đi rồi!

Tần Lâm từ trong xe ngựa đi ra, hai tay đỡ Chu Lão Hàm dưới đất dậy:

– Lão nhân gia đừng có gấp, có gì từ từ nói, Cẩu Đản là bị người nào bắt đi, làm sao ngài tìm tới được kinh sư này?

Tần Lâm vô số lần giao thiệp với thân nhân người bị hại đau buồn muốn chết, ánh mắt, động tác cùng tiếng nói đều trải qua huấn luyện đặc biệt, có lực lượng làm cho người ta bình tĩnh và tin phục. Vốn thần trí Chu Lão Hàm có hơi mơ hồ lúc này lập tức khôi phục mấy phần thanh tĩnh, kể lại những chuyện đã xảy ra một lượt.

Ngày đó Chu Lão Hàm đến Mật Vân huyện tố cáo Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu, Cẩu Đản đột nhiên ngã bệnh phát khởi sốt cao. Nhờ có Tần Lâm xuất thủ cứu chữa, lại khuyên bọn họ trở về quê Kế Châu, nói ruộng đất bị Dương Triệu chiếm đoạt không lâu sau sẽ trả lại cho bọn họ.

Lúc ấy Chu Lão Hàm không tin, nhưng rất nhanh xảy ra vụ án Dương Triệu tham ô, triều đình chém đầu y, tịch biên gia sản, ruộng đất dân gian bị y chiếm đoạt cũng trả lại hết, ruộng đất Chu gia cũng được trả lại.

Chu Lão Hàm thật sự mừng rỡ, chuẩn bị dựa vào số ruộng đất này nuôi dưỡng cháu trai Cẩu Đản trưởng thành.

Sư huynh trong Văn Hương môn lại tới nói đây là dựa vào Phật gia phù hộ, dựa vào phúc ấm Vương Đại sư mới có, phải bái Phật gia, bái Vương Đại sư nhiều hơn, tương lai mới có phúc báo tốt hơn.

Lần này Chu Lão Hàm cũng không tin giống như trước, mặc dù lão không biết thân phận chân thật của Tần Lâm, nhưng cũng mơ hồ cảm thấy Dương Triệu rơi đài, triều đình trả lại ruộng đất, chỉ sợ không phải nhờ phúc ấm của Phật gia cùng Vương Đại sư, mà là có muôn vàn liên hệ với vị Tần chưởng quỹ kia.

Chu Lão Hàm tùy tiện ứng phó mấy câu, liền đuổi sư huynh truyền giáo đi. Từ đó về sau nghe thấy đồ chúng trong Văn Hương môn tới cửa, lão ậm a ậm ừ đối phó, quyên góp tiền nhang đèn cũng dần dần ít đi. Lão đặt toàn bộ tâm tư vào cháu trai Cẩu Đản, cảm thấy chỉ cần cháu mình lớn lên mạnh khỏe còn tốt hơn rất nhiều so với phúc báo hư vô mờ mịt kia.

Không nghĩ tới mười ngày trước, Cẩu Đản ra cửa chơi đùa cùng đám trẻ trong thôn giống như thường ngày, rốt cuộc không thấy trở về nhà.

Thôn quê Kế Châu không hề có bọn bắt cóc con nít tới gây án, vì sao lại mất tích trẻ con? Chu Lão Hàm gấp đến độ lỗ mũi bốc khói, chạy tìm loạn khắp nơi không có mục tiêu cụ thể.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220