Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Phần 120
Phần 120: Suy Luận Không Hợp Lý

Tần Lâm đi tới quan sát, dưới tình huống chảy máu quá nhiều, cơ thể tiêu hao, thi cương phát sinh mau, biến mất cũng mau, lúc này thi cương đã hóa giải. Hắn liền đưa cánh tay người chết nâng lên tới ngực, quả nhiên sát thương cùng mũi tên cắm ở ngực hoàn toàn nhất trí về phương hướng.

– Lưu huynh phán đoán vô cùng chính xác…

Tần Lâm gật đầu một cái, bày tỏ hoàn toàn đồng ý:

– Vết thương trên cánh tay rõ ràng là một vết thương do chống cự, chứng minh hắn là ở tình huống có thể tự do hoạt động, bị người bắn một mũi tên mà chết, hơn nữa còn gặp tập kích chính diện, chỉ bằng vào vết thương thì có thể thấy lúc ấy là một trận tao ngộ chiến.

Lưu Tam Đao nghe Tần Lâm khen ngợi, mặc dù vẻ mặt vẫn không biểu lộ gì, trong ánh mắt lại có thêm mấy phần ngạo mạn: Hừ, ngươi nói những cái này còn không phải là thu thập trí tuệ của người, hoàn toàn là nói theo lời lão phu hay sao!

Mai Tướng càng thêm dương dương đắc ý, khóe miệng một mực trề xuống liền dựng đứng cong lên, cảm thấy mời Lưu Tam Đao tới thực là một nước cờ hay. Tên họ Tần kia cố nhiên là thiếu niên đắc chí, giản tại đế tâm, bất quá thời thế tạo anh hùng mà thôi, sợ rằng bản lĩnh chân thật còn xa không sánh kịp Lưu Tam Đao!

Thích Kế Quang ung dung điềm tĩnh, nụ cười bình hòa, tựa hồ tràn đầy lòng tin đối với Tần Lâm, nhưng những tướng quân khác liền nghi nghi hoặc hoặc, không biết Tần Lâm rốt cuộc có áp đảo được vị quản sự Dần khoa Đông Xưởng thành danh đã lâu này, có thể tra ra quân tình gì từ trên thi thể hay không.

– Không thành vấn đề…

Thích Kim vô cùng có lòng tin siết chặt quả đấm, có lực vung xuống, khích lệ các đồng liêu:

– Tần trưởng quan phá tệ án Dương Triệu tham ô, từ dấu vết phá giải mật mã tử vong gì đó, tìm được câu đố người chết lưu lại, tuyệt đối là mắt thần như điện. Lão già hai mặt ba lòng này tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn!

Lưu Tam Đao được lý không buông tha người, thừa dịp hỏi:

– Nếu Tần trưởng quan cũng công nhận phán đoán tiểu nhân, có thể xác định nguyên nhân cái chết của Hoàng huynh đệ hay không, để nhanh chóng kiểm tra thi thể kế tiếp.

Đối mặt đối phương chèn ép, Tần Lâm cũng không nóng nảy, khoát khoát tay nói:

– Mặc dù vết thương chống cự là tiêu chuẩn vàng để phán đoán nguyên nhân tử vong, nhưng cũng không phải là duy nhất, dù sao quân tình trọng đại, chúng ta nên đưa ra kết luận dựa trên điểm đáng tin hơn.

Lưu Tam Đao ngạc nhiên, trong lòng liên tục cười lạnh, thầm nói lão phu cũng muốn xem thử ngươi còn có thể giở trò gì.

Tần Lâm chợt xá thi thể ba xá:

– Hoàng huynh đệ, bản quan vì tra chứng nguyên nhân cái chết, chứng thực quân tình mà quấy rối thi thể của ngươi, bây giờ vạn bất đắc dĩ, ngươi ở trên trời có linh thiêng xin hãy phù hộ bản quan tra rõ chân tướng, phán đoán quân cơ chính xác, để tiện báo thù tuyết hận cho ngươi.

Các tướng quân âm thầm gật đầu, đều cảm thấy Tần trưởng quan làm người thật sự không tệ.

Lúc này Tần Lâm mới bảo Lục Viễn Chí kéo áo bông mà thi thể mặc ra, lột toàn bộ xuống, lộ ra cả nửa người, sau đó cẩn thận quan sát vết thương xước trên cánh tay, cùng với vị trí cắm mũi tên gây vết thương chí mạng trên ngực trái của người chết.

Hừ, làm bộ làm tịch, giả vờ giả vịt! Lưu Tam Đao khinh thường nghiêng đầu, trong lòng không khỏi khinh bỉ.

Tần Lâm quan sát chốc lát, liền gật đầu một cái:

– Đúng là vết thương khi còn sống. Chư vị mời xem, hai nơi thương tích của người chết bởi vì ngâm mình ở trong nước sông, huyết dịch bị nước rửa đi nhiều, chúng ta ngược lại có thể thấy rõ ràng hơn, da thịt bị rạch ra bởi vì co dãn mà cuốn lật hướng ra hai bên, dẫn đến vết thương mở rộng nở toét ra, đây là đặc thù của vết thương gây ra khi còn sống… Người sau khi chết, da, bắp thịt sẽ mất đi co giãn, nên không có hiện tượng này.

Thích Kế Quang cùng các tướng quân nghe gật đầu liên tục, xác nhận là vết thương khi còn sống có tác dụng không nhỏ đối với việc phán đoán quân tình, ít nhất có thể loại bỏ chuyện địch nhân làm giả cái chết của thám báo, lừa gạt khả năng phán đoán của phe ta.

Sắc mặt Lưu Tam Đao âm trầm biến ảo, vẻ mặt lại không còn tự tin như lúc ban đầu nữa. Chỉ có người có kinh nghiệm vô cùng phong phú mới có thể phán đoán vết thương gây ra khi còn sống cùng vết thương gây ra sau khi chết. Dù là lão cũng có thể làm được, nhưng mới vừa rồi bởi vì nguyên nhân cái chết quá rõ ràng, cho nên không suy nghĩ về phương diện này, ngược lại bị Tần Lâm nói ra trước, đánh cho lão một đòn trở tay không kịp.

Tần Lâm lại quan sát một hồi, hai tay đeo lên bao tay làm bằng lụa sống, dùng dao mổ vô cùng sắc bén cắt vết thương trên ngực, sau đó cẩn thận rút mũi tên đâm vào lồng ngực ra.

– Quả nhiên tìm được rồi! Lục mập, lấy nhíp nhỏ đưa cho ta…

Tần Lâm đưa tay về phía sau, trợ thủ Lục Viễn Chí liền đưa nhíp nhỏ tới tận trong lòng bàn tay hắn.

Tần Lâm khai mở chỗ vết thương trên tim người chết, dùng nhíp cẩn thận gắp ra cái gì đó, giơ lên cho mọi người thấy.

Dường như không có gì cả! Các tướng quân mở mắt thật to, đi lên hai bước để nhìn kỹ hơn.

Thích Kim nhãn lực không tệ, mượn đèn đuốc sáng ngời rốt cục nhìn thấy rõ, thì ra trên cái nhíp nhọn đang kẹp một sợi gì đó nhỏ như sợi tóc, không khỏi kỳ quái hỏi:

– Tần trưởng quan, đây là gì vậy?

Tần Lâm rất có kiên nhẫn giải thích:

– Mũi tên trước hết xẹt qua cánh tay người chết, đâm rách ống tay áo bông, lại xuyên thấu đâm vào lồng ngực, cho nên nếu như nguyên nhân cái chết không làm giả, chúng ta có thể tìm được sợi bông sâu trong vết thương của người chết. Bây giờ từ sợi bông này, chúng ta có thể luận định chính xác nguyên nhân cái chết của lão Hoàng, quả thật không có khả nghi về việc làm giả.

Các tướng quân nghe vậy than dài không dứt. Bọn họ đều từng tự tay giết Thát tử, trên tay cũng ít nhiều gì có dính máu mấy hoặc mười mấy mạng người như vậy, nhưng cho tới bây giờ không ngờ muốn xác nhận nguyên nhân cái chết còn có nhiều điều cần để ý như vậy.

Lưu Tam Đao cũng chấn động mạnh trong lòng. Lão không ngờ đến chuyện mũi tên phá rách áo bông, đem theo sợi bông vào trong vết thương.

Đúng vậy, kết luận của Tần Lâm hoàn toàn nhất trí với lão, nhưng Tần Lâm kiểm tra tỉ mỉ hơn, kết luận có lực thuyết phục hơn so với lão, thậm chí thủ pháp còn lão luyện hơn một lão thủ kinh nghiệm phong phú như lão.

Lưu Tam Đao ở Đông Xưởng hơn ba mươi năm, cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp thách thức như hôm nay vậy. Lão âm thầm giới bị nhìn Tần Lâm, đã không dám tự coi mình là lão tiền bối nữa:

– Tần trưởng quan, ngài xem thi thể này có còn phải…
– Được rồi…

Tần Lâm bày tỏ đồng ý, sau đó đi tới thứ hai thi thể phía trước.

Xác người trên cáng là Đại Lý, mặt vuông miệng rộng, vóc người vạm vỡ có lực, cải trang phục thành hộ vệ của thương đội. Khác với lão Hoàng bị một mũi tên xuyên tim, y có hai vết thương, một chỗ ở vị trí vai bên phải chính diện, từ xương quai xanh tà tà đi xuống kéo tới đến gần nách, một chỗ là ở phía sau tim, bây giờ còn cắm mũi tên thật dài, cho nên thi thể bị đặt tư thế nằm nghiêng, để dễ dàng tra nghiệm.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220