Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 97
Phần 97: Giết hắn!

“Haha, thằng con hoang nhà ngươi đi chết đi, để coi ngươi còn huênh hoang được nữa không, thứ mà bổn thiếu đã không có được thì ngươi đừng hòng có.”

Nam Cung Hải cầm trên tay một quả cầu thủy tinh tương tự bóp nát, một vòng quang tráo lập tức bao bọc lấy hắn. Thứ hắn vừa ném đi không gì khác ngoài thủ đoạn bảo mệnh mà gia gia kính yêu kia cho hắn phòng thân.

Bên trong đó phong ấn một chiêu toàn lực cấp độ Địa Tiên tối đỉnh của Nam Cung Vẫn thời kỳ đỉnh phong, còn quả cầu Nam Cung Hải sử dụng cho mình chứa thủ đoạn phòng ngự vững chắc nhất.

Tất cả mọi người trên mặt mang đủ loại cảm xúc, có bất ngờ, hốt hoảng, căm tức, khinh bỉ, vui vẻ, đau lòng… Ai cũng nghĩ phen này Lâm Phàm khó thoát rồi, tất cả những người thân của hắn đều đứng dậy nhưng mọi chuyện diễn ra quá nhanh, dù có là Địa Tiên ở khoảng cách như vậy cũng không thể kịp thời ứng cứu chỉ biết trơ mắt ra nhìn thiếu niên yêu nghiệt kia bước chân qua Quỷ Môn Quan.

Nếu đòn này được thi triển thì đừng nói là Lâm Phàm đứng gần nhất, ngay cả khán giả trên sân cũng khó thoát tai bay vạ gió, một kích toàn lực của Địa Tiên tối đỉnh đủ để thổi bay cả một hòn đảo, các vị Địa Tiên khác chỉ đủ thời gian bảo hộ cho đệ tử của mình chứ không thể kịp thời cứu mấy mươi vạn con người ở đây được. Thảm cảnh hàng vạn nhân mạng ngã xuống oan uổng đã bày ra trước mắt.

“Xoẹt… ầm… ầm… ầm…”

Thời khắc cuối cùng khi Lâm Phàm tưởng mình đã vong mạng đến nơi thì một khối lập phương được tạo từ các tia lôi điện đủ màu sắc bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

Quả cầu chứa công kích kia bị khối lập phương bao phủ sau đó từng tiếng sấm sét ầm vang dội khiến tất cả mọi người ở đây run rẩy cả tâm hồn.

Tràng cảnh máu tanh tưởng chừng đã định sẵn lại không hề xảy ra, sau mấy mươi giây khối lập phương kia tách ra thành từng tia sét rồi tan biến vào thiên địa, quả cầu cũng tan nát thành tro bụi, hoàn toàn không gây tổn hại gì.

“Là ông ta???” Đám Địa Tiên cao tầng các thế lực đều đưa ánh mắt nhìn về một người tướng mạo cao lớn vạm vỡ, thân mặc y phục oai vệ không kém bất cứ vị Thập Vương nào ở đây, khuôn mặt hàm hậu mà nghiêm nghị, đuôi lông mày xếch nhẹ lên, môi kèm nụ cười nhẹ.

Người này không ai khác là vị tán tu họ Chu được xem như Thầy của Lãnh đảo chủ Ngũ Hành Đảo. Bình thường thấy hắn vui vẻ hào sảng trông rất vô hại không ngờ một thân bản lĩnh lại cao cường như thế, có thể triệt tiêu một đòn công kích toàn lực của Nam Cung Vẫn, kẻ này không tầm thường.

Đó là suy nghĩ chung của tất cả mọi người, ánh mắt họ nhìn Chu Cương Liệt cũng khác hẳn, có kính phục, có bất ngờ, nếu không có hắn kịp thời cứu nguy e rằng Thập Vương hội năm nay sẽ kết thúc bằng máu tươi ngập trời xác nằm đầy đất.

“Cái gì??? Không thể nào, tuyệt đối không thể, tên khốn nhà ngươi sao còn chưa chết hả? Là ai? Là kẻ nào dám xen vào chuyện của bổn thiếu? Ta phải giết cả họ nhà hắn…” Âm thanh gào thét không cam của Nam Cung Hải đã làm mọi người thoát khỏi ngỡ ngàng.

“Cuồng đồ!!! Dám làm xằng làm bậy trong đại hội Thập Vương? Ai cho ngươi lá gan chó đó?” Kim Mao Sư Vương là người đầu tiên giận dữ gào lên, uy áp Địa Tiên tối đỉnh không hề giữ mà bộc phát mạnh mẽ khiến toàn bộ những Tán Tiên trở xuống run rẩy, ai tu vi thấp hơn thì trực tiếp ngã nhào.

“Dùng công kích cấp Địa Tiên hậu kỳ phong ấn để tấn công suýt làm họa hại bao nhiêu nhân mạng ở đây, tội của ngươi xứng đáng chết vạn lần.” Lâm Vấn Thiên lúc này không còn bộ dáng tên cha chồng đáng khinh nữa, khuôn mặt ông ta lạnh lẽo, bàn tay khẽ run vì tức giận, con trai cưng của mình suýt nữa bị tên bán yêu kia giết tại đương trường, người làm cha ai mà không tức.

“Tiểu tử coi trời bằng vung, trong mắt ngươi rõ ràng không xem chúng ta ra gì có phải hay không? Bổn tọa đề nghị xử chết Nam Cung Hải tại chỗ để làm gương cho những thiên kiêu khác, đừng để người ta coi thường uy danh của Thập Vương Tây Hải.” Ninh Hồng Chí tay cầm liêm đao lúc nào cũng sẵn sàng để gặt lấy đầu tên nhãi nhép dưới đài.

“Muốn hại cháu ngoan của ta, Nam Cung Vẫn nếu ngươi không cho ta một cái công đạo thì Tiềm Long Các của ngươi đừng mong yên ổn.” Hà Vân Khánh bẽ gãy cây quạt trên tay gắt gao nhìn lão già bên kia.

Lúc này khán giả trên sân mới hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra. Tên nửa người nửa yêu kia bại trận nhục nhã nên đã dùng bảo vật chứa công kích cấp Địa Tiên của gia gia hắn hòng ám toán giết cho bằng được Lâm Phàm. Hắn thậm chí không thèm quan tâm mấy mươi vạn nhân mạng ở đây sẽ bị ảnh hưởng, nếu vừa rồi đòn đánh đó thành công thì hiện tại đấu trường đã thành cái máy xay thịt người chết như rạ rồi.

“Con mẹ mày tên dị nhân chó má.”

“Đây mà là thiên kiêu của Thập Vương sao? Rõ ràng là tên ác đồ coi mạng người như cỏ rác.”

“Giết hắn, giết hắn, giữ gìn uy nghiêm Tây Hải Thập Vương.”

“Đúng, tên này chỉ mới nhiêu đó tu vi đã nghênh ngang muốn đồ sát vạn người, nếu để hắn trưởng thành sẽ là ma đầu gây họa nhân gian, giết hắn!!!”

“Giết hắn!!! Giết hắn!!!”

Từ trong ngoài khán đài là hàng ngàn hàng vạn âm thanh ầm vang chửi bới nguyền rủa Nam Cung Hải lẫn Tiềm Long Các cùng với tiếng hô đồng thanh muốn diệt trừ kẻ tội đồ này.

Các vị chủ thế lực quan sát lẫn nhau, khuôn mặt ai nấy đều âm trầm, đây là lần đầu tiên Thập Vương hội xảy ta chuyện lớn như vậy, suýt nữa đã trở thành vết nhơ không thể gột rửa của liên minh Tây Hải.

Nam Cung Hải nghe tiếng quát tháo miệt thị lẫn uy áp Địa Tiên đang khóa chặt lấy mình mà sợ đến nằm bẹp dưới đất, đũng quần ướt nhẹp, hắn lúc này mới lấy lại chút lý trí biết mình phạm tội tày trời rồi. Hắn đưa ánh mắt khẩn cầu về phía gia gia của mình mong một con đường sống.

“Các vị khoan đã, Hải nhi chỉ là quá xung động cộng thêm bị dã tính của yêu huyết kia chi phối nên mới cả gan làm như vậy, xin hãy nể mặt lão già này mà tha cho nó, ta sẽ đem hắn về giáo huấn nghiêm túc, với lại chuyện này cũng chưa gây ra hậu quả gì, còn có thể nói chuyện được.” Nam Cung Vẫn lúc này mới lên tiếng, giọng điệu bớt đi vài phần lạnh nhạt như lúc trước.

“Có thể nói chuyện được? Lão già nhà ngươi xem chúng ta là bù nhìn sao? Cháu ngoan của ngươi đương trường muốn tàn sát mấy mươi vạn người ở đây, chỉ một câu nhất thời xúc động có thể cho qua?” Lãnh Trường Phong thể hiện bộ mặt lãnh khốc uy nghiêm của tân minh chủ ra chất vấn lão già đối diện.

“Phải đó, nếu hôm nay không thể cho tất cả mọi người ở đây một cái công đạo vậy sẽ thành tiền lệ xấu, ngươi là muốn thiên hạ cười chê Thập Vương Tây Hải này kỷ luật không nghiêm bao che người nhà hay sao?” Bắc Cung Thượng cũng gật đầu đồng ý.

“Mô Phật, thiện tai thiện tai, ác tính khó mà gột rửa, may mắn Chu thí chủ đây đã kịp thời cứu giúp, nếu không thật là tràng cảnh đau thương a, bần tăng thay mặt mọi người đa tạ thí chủ.” A Du Đà không có bình luận gì về Nam Cung Hải mà quay sang cúi đầu cảm ơn Chu Cương Liệt, các vị khác cũng theo đó gật đầu cảm tạ.

“Việc nên làm mà thôi, các vị chớ để tâm.” Chu Cương Liệt ngồi im ra vẻ không có gì, Tiểu Thiện ngồi kế thì tâm trạng vô cùng vui vẻ bám lấy tay hắn, phu quân vừa ngăn được một tràng sát kiếp vạn người, nàng cũng có công nhắc nhở trước thông qua cảm ứng thiện tâm.

“Các vị thật không nể mặt lão phu sao? Chuyện cũng chưa gây ra tai họa gì, ta chỉ có một đứa cháu này kế thừa Tiềm Long Các, các ngươi muốn giết nó khiến lão phu tuyệt hậu sao?” Nam Cung Vẫn mặt già trở lại âm trầm.

Lãnh Trường Phong, Lâm Vấn Thiên, Bắc Cung Thượng và Hà Vân Khánh âm thầm nâng cao đề phòng, Nam Cung lão cẩu này vẫn còn thủ đoạn ẩn sâu để giữ vị thế, họ đã được báo trước nhất định không thể vọng động tránh lão già này cắn ngược.

“Ngươi đang uy hiếp chúng ta sao? Cứ theo đúng luật định mà làm, đừng mong có chút nương tình nào.” Kim Mao Sư Vương lông bờm xù lên hung hăng nói.

“Các vị ngại ra tay thì để ta, ta không để ý đến mặt mũi đâu, giết một tiểu bối hay một con kiến chả khác gì nhau cả.” Ninh Hồng Chí đứng phắt dậy cầm liêm đao trên tay định chém xuống.

“Nếu hôm nay lão phu nhất định phải bảo vệ cháu ta thì thế nào? Kẻ nào dám ra tay.” Nam Cung Vẫn cũng bộc phát chân khí hình thành long trảo sẵn sàng nghênh chiến.

“Hừ, lão già ngươi còn bao nhiêu sức lực để mạnh miệng như vậy?” Ninh Hồng Chí cười khẩy khinh bỉ.

“Còn bao nhiêu ngươi thử rồi sẽ biết.”

Hai vị cường giả thập vương đăm đăm nhìn nhau, khí thế bộc phát mạnh mẽ, khán giả xung quanh im bặt không ai dám nói câu nào, đây là cuộc đấu của Thập Vương, họ chỉ cần ngồi xem kịch là được.

“Tên… tên con hoang nhà ngươi muốn làm gì? Gia gia mau cứu con…” Giữa lúc tình huống đang căng thẳng thì tiếng Nam Cung Hải hét lên bên dưới khiến mọi người chú ý.

Hắn đang ngồi bệt dưới đất liên tục lê lết tấm thân tàn lùi về phía sau, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi cùng căm tức. Mà đối diện tên bán yêu cụt tay này không ai khác chính là Lâm Phàm.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230