Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 36
Phần 36: Dâm nữ Nhược Giai

Bắc Cung Nhược Giai được đặt nằm trên bàn trà, hai đùi nâng lên banh rộng, nàng hiểu tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Chu Cương Liệt thân thể vạm vỡ trần trụi đang ở ngay phía dưới, ngón tay hắn miết dọc khe thịt non tơ đang khép chặt kia, tay còn lại gãi nhẹ trên mu lồn khiến thiếu nữ vừa ngứa ngáy vừa rạo rực.

Không hiểu vì sao lúc nãy khi bị ép phải phục tùng thì nàng hết sức bực bội, tìm mọi cách tránh né, thái độ vô cùng gay gắt khó chịu với chuyện vượt rào sau lưng Lâm Phàm, nhưng khi đã được nằm phơi hàng ra chuẩn bị lên dĩa thì Nhược Giai lại cảm thấy chuyện này cũng không có gì to tát nữa.

Sự chấp nhận của nàng với chuyện ái dục bỗng được tăng cao, nàng không còn những hành động như khóc lóc hay uất ức gì. Sắc dục bản nguyên tác dụng lên một hóa Thần nhỏ nhoi như nàng tất nhiên mạnh hơn những người tu vi cao. Nàng vừa bị điều phối cảm xúc mà tâm lý tình dục cũng được thả lỏng. Phòng tuyến luân lý phàm tục đã vô tình bị đánh vỡ, giờ đây Nhược Giai đối với chuyện trăng gió loạn dâm đã không còn quá bài xích nữa.

Đôi tay của Chu Cương Liệt như có ma lực, những ngón tay dài mỗi lần lướt trên vùng nhạy cảm đều khiến nàng nổi hết da gà, bên trong âm đạo cơn nứng bắt đầu hoành hành khiến nàng ngứa ran hết cả lồn.

Hột le hồng hào nhanh chóng bị trùng kích đến nỗi cương cứng chĩa ra ngoài, mép môi lớn theo phản ứng tự mở ra, một dòng nước từ từ rỉ xuống.

Chu Cương Liệt thấy có dâm thủy thì như đói khát khó nhịn lập tức há miệng vục mặt vào háng của nàng mà bú ngay. Cái lưỡi vừa trơn tuột vừa dài của hắn khuấy đảo từ bên ngoài sau đó đào vào sâu trong hang.

“A… hơ… ôi chao… ưm…” Nhược Giai khẽ lim dim cảm nhận từng cơ thịt đang thít lại mỗi khi lưỡi của hắn chọc vào, hột thịt lâu lâu còn bị hắn cắn lấy rồi nhay nhay làm nàng sướng điếng cả người.

“Ối… á… đừng… a… aaaaa…”

Không mất nhiều thời gian để Chu Cương Liệt khiến thiếu nữ lần đầu bị bú lồn phải cao trào, âm tinh nhiễu nhão ướt đẫm.

Thời cơ đã chín mùi, nhân lúc Nhược Giai còn đang mê đắm trong cảm giác vừa mới lên đỉnh, nàng nằm ngửa trên bàn thở hổn hển, háng vẫn đang dạng rộng.

Chu Cương Liệt lập tức kề đầu khấc tới, quẹt qua lại ngoài mép lồn của nàng để thấm ướt chất nhờn, sau đó dùng lực đẩy vào. Nhược Giai đang phê lòi cũng cảm nhận rõ bên dưới lỗ thịt bị thứ vừa dài vừa thô to chen vào.

Mép môi bên ngoài vì kích cỡ quá khổ mà banh ra hai bên, lỗ lồn nàng từng tấc một dần bị côn thịt xâm nhập. Bắc Cung Nhược Giai chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì hắn đã lập tức đâm một cú cật lực.

“Ót… phựt… phập…”

Hà Yên vội vàng đến sau lưng con dâu nhỏ nắm lấy bàn tay của nàng, để nàng tựa vào người mình, Lãnh Nhược Hy thì ở bên cạnh hai tay đưa ra xoa bóp nhũ hoa của muội tử.

“Hít… ui da…” Nhược Giai nhắm tịt mắt, lông mày khẽ nhăn lại, cơn thốn đau từ âm hộ nhanh chóng khiến nàng thanh tỉnh.

Nhưng dù sao nàng cũng là người tu hành gân cốt dẻo dai, một chút đau đớn từ phá thân nhanh chóng dịu lại, nàng cảm nhận được mẹ chồng đang ôm mình từ phía sau động viên ân cần.

Quả thực phá thân những cô nàng như này đỡ vất vả hơn Tiểu Thiện rất nhiều nha, nàng kia thì ôi thôi hết hoảng sợ rồi đến khóc la inh ỏi làm hắn phải dỗ dành khổ sở.

Lãnh Nhược Hy lấy ra khăn vải trắng đặt bên dưới, từng giọt máu rơi xuống tạo thành những bông hoa đỏ minh chứng cho ngày Nhược Giai giã từ thân thể trinh nguyên, nàng đã trở thành nữ nhân thật thụ.

“Con giỏi lắm, sau này chúng ta sẽ cùng làm tình nô cho chủ nhân, tận hưởng hạnh phúc của ái ân hoan lạc.” Hà Yên vuốt mái tóc của nàng khen ngợi.

“Vâng thưa bà bà, mong người chỉ dạy con thêm.” Nàng cũng mỉm cười đáp lại sau đó nhìn xuống Chu Cương Liệt khẽ nheo mắt ý nói mình đã hết đau.

Hắn hiểu ý lập tức đẩy đưa hông bắt đầu nhấp nhổm trên người nàng, con cặc nhịp nhàng mà ra vào lỗ thịt với tốc độ nhanh dần đều.

“Á… ôi… ưm…” Nhược Giai cắn môi không dám rên quá lớn, vú nàng bị Lãnh Nhược Hy vừa bóp vừa vặn núm, lồn thì bị dập liên hồi.

Không hiểu sao nàng đối với chuyện này lại dường như rất quen thuộc dù chỉ là lần đầu, cảm giác lỗ lồn bị nong ra địt tới tấp, cơ thể gặp kích thích từ tất cả bộ vị nhạy cảm. Phải rồi, nó giống trong những giấc mơ kia, Chu Cương Liệt đã vô tình luyện tập cho nàng trở nên thành thục trong chuyện làm tình bởi những mộng cảnh.

Trong mơ nàng còn bị chơi ác hơn nhiều, toàn là tràng cảnh hiếp dâm tập thể, nàng phải chống chọi với hàng chục con cặc đủ loại kích thước hình thù, dần dà đã làm nàng quen với việc đón nhận dương vật nam nhân.

“Muội tử sao lại nhịn, mau rên to lên đi nào, nói những thứ gì đó thật dâm đãng đi, cả chủ nhân lẫn công công và bà bà đều rất thích nghe chúng ta rên xiết thô tục trong lúc địt nhau đó.” Lãnh Nhược Hy gãy núm vú của Nhược Giai rồi nói.

“A… á á á… em không biết… xấu hổ lắm… ưm… chạm… chạm tử cung em rồi… trời ơi… a… hức… bạo quá… em sắp ngất mất… ưm… từ từ thôi mà… á… ối da… em ra… ra nữa… sướnggggg…”

Nàng bị Chu Cương Liệt dập như giã gạo, từng thủ pháp sâu cạn kết hợp, đầu nấm cứ ra vào chà xát vách âm đạo khiến Nhược Giai trợn cả mắt vì lần đầu cảm thụ sung sướng.

Nàng nhớ đến những câu từ dâm đãng mà hai người kia lúc nãy đã rên.

“Ô ô ô… đã quá… sướng chết mất… đâm nữa… nữa đi… chủ nhân, ngài là chủ nhân của em… từ bây giờ em sẽ là tình nô của ngài… địt em… đút mạnh hơn đi… lồn… lồn dâm của em nứng quá… cặc của chủ nhân… á… ôi… đâm vào tử cung em rồi… em ra nữa mất… Á…”

Quả nhiên những câu rên xiết không kìm hãm đã làm cuộc chơi thêm phần kích thích, Chu Cương Liệt rất hài lòng mà giã vào lồn nàng từng cú lút cán, biết là nàng đã sớm quen thuộc chuyện bị đụ trong mộng, con cặc thứ hai nhanh chóng mọc ra, được Hà Yên giúp đỡ bôi trơn sau đó phập vào lỗ hậu của Nhược Giai.

“Ối trời ơi… đít… lỗ đít em… ngài muốn giết em sao… chết… phải chết… em bị ngài đụ chết rồi… ô ô ô… bạo dâm quá… em sướng quá…”

Bắc Cung Nhược Giai đã không còn kiềm chế nữa, nàng thả cửa cho những âm thanh gào rú rên xiết vang ra, cả hai động thịt gặp phải dương vật cự đại bị nắc đến toàn thân nàng như bùn nhão.

“Muội tử, nói cho chúng ta biết, muội là gì?” Lãnh Nhược Hy rất nhiệt tình mớm lời.

“A… chủ nhân… công công… bà bà… con là Bắc Cung Nhược Giai… là nô lệ tình dục… là con đĩ dâm giống như bà bà và tỷ tỷ… lồn con… lồn con là cái bồn chứa tinh phục vụ cho đàn ông… con là thứ dâm tiện nứng lồn… con xin lỗi vì lúc nãy đã chê bai trách móc mọi người… con cũng giống mọi người… con sinh ra là để bị địt, bị nam nhân khắp thiên hạ này địt…”

Nàng đã hết biết trời trăng mây nước gì nữa, miệng tự trả lời theo bản năng, quả thực như Chu Cương Liệt đã đoán, nàng này khi chưa được hưởng thụ mây mưa thì rất kỳ thị bài trừ nó, nhưng khi đã chìm đắm trong nhục dục thì so với Hà Yên và Nhược Hy còn dâm đãng hơn.

Đây một phần là nhờ hiệu ứng của sắc dục bổn nguyên đã làm những luân thường đạo lý phàm tục trong tâm nàng vỡ vụn khiến những suy tính trước kia của Nhược Giai hoàn toàn sụp đổ, điểm dâm dục chỉ vừa mới phá thân đã đạt đầy trị số.

Chu Cương Liệt đã nói đúng, làm gì có nữ nhân nào sau khi được con cặc của hắn giã cho banh lồn mà còn giữ vững được bản tâm, các nàng sẽ nhanh chóng sa đọa vào con đường ái dục triền miên.

Lúc Nhược Giai ra đến lần thứ tư thì hắn mới thoải mái mà bắn tinh, hai con cặc trong lồn và đít cùng lúc phun trào, tinh dịch ấm nóng kích thích nàng ra thêm lần nữa rồi cứ thế ngất lịm đi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230