Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 206
Phần 206: Tình cũ gặp lại

Cha con Lâm gia nhìn lấy ba cái nữ nhân kia mà âm thầm kìm lại thằng em trong quần đang biểu tình, đúng thật là hậu cung của tiền bối nữ nhân vừa chất lượng lại vô cùng dâm đãng.

“Haha, Đãng tiên tử đừng hà khắc như thế, Chu tiền bối xưa nay đối với nữ nhân rất hào sảng, ngài ấy luôn muốn các nàng tự do vui vẻ tận hưởng khoái lạc nhân gian. Không giấu gì cô, cả nương tử và con gái đây của tại hạ cũng là tình nô dưới chân ngài ấy a.” Lâm Vấn Thiên gãi đầu cười, bộ dáng còn rất tự hào khi nói về việc nữ nhân của mình làm nô cho người ta.

“Các vị tiên tử có thể chưa biết, Chu tiền bối phong lưu tiêu sái, ngài ấy ở Tây Hải có rất nhiều tình nô ai nấy đều đẹp như hoa như ngọc, cả hai tân nương của ta cũng nằm trong số đó. Tiền bối còn giúp chúng ta mở nên kỹ viện cho phép các nàng làm kỹ nữ để thỏa sức ăn chơi.” Lâm Phàm tiếp lời kể lại một lượt chiến tích ngự nữ của Chu Cương Liệt.

“Ôi, Chu Lang vẫn chứng nào tật nấy, đi tới đâu đều họa hại nữ nhân, nhưng biết sao được, chàng ấy là có mị lực cực lớn với các cô gái, ai gặp đều muốn nhắm mắt đưa chân dâng hiến toàn bộ, mời các vị đi tiếp.” Đãng Hồng Trần chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Đám người tiếp tục di chuyển, lần này khi đi qua khu sân rộng liền thấy một cái nữ nhân đang bị trói tứ chi dang rộng ra hai bên, nàng có nước da ngăm bóng loáng rắn chắc, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh, đối mắt màu lục bảo khác lạ, trên thân ngoạn một bộ váy áo da báo nhưng đã bị kéo ra để lộ cả cặp vú căng tròn, gò mu mập với đùm lông dài rậm rạp che kín cả mật huyệt. Nàng trông như một con báo cái hung dữ đang bị trói lại thuần hóa. Kế bên đứng mấy cái nam nhân đang cầm đủ thứ dụng cụ tra tấn, cây roi da quất chan chát lên những vùng nhạy cảm để lại từng vết bầm hằn sâu.

“Ối… nữa… mạnh tay lên… A… sướng… đau quá… ôi á… sướng lắm… hành hạ ta nữa… trừng phạt cái cơ thể dâm đãng này điiii… á á á… quất mạnh lên… đánh cả mông ta nữa đi… a… a…”

“Cô nàng này phạm tội gì sao phải chịu hành hạ như vậy?” Hà Yên che miệng hơi rụt rè hỏi.

“Không, kỹ nữ này tên là A Khắc Thiên Kiều, năm xưa vì làm điều xấu xa đối đầu với chúng ta nên bị sư phụ bắt về giáo huấn một trận từ đó biến thành nghiện khổ dâm thích bị tra tấn, mỗi ngày không bị quất vài roi liền sẽ ngứa ngáy khó nhịn.” Nguyệt Nga tươi cười giải đáp thắc mắc.

“Hừm, nữ nhân của Chu Lang được mấy ai bình thường đâu, Thiên Kiều, Ân Tử Bình và Mộng Vân đi đâu rồi?” Đãng Hồng Trần như đã sớm quen thuộc, không quan tâm nàng kia đang chịu đòn roi lớn giọng hỏi.

“Ô… ân… tham kiến cô tổ… ưm… các nàng đã đi xuống thành… ân… Ưm… nghe nói là muốn trải nghiệm nhân sinh nên đã tới kỹ viện làm gái điếm rồi… Ưm… á… ô ô…” A Khắc Thiên Kiều nén đau sướng đan xen để đáp lời, mấy nam nhân kia quay lại cúi chào xong lại tiếp tục vung tay vụt roi tới tấp lên gò mu rậm rạp kia.

“Ài, thôi vậy, các vị là khách quý của Chu Lang, ta định gọi vài nàng trong số những tình nô kia ra bồi tiếp nhưng có vẻ hiện tại không ai rảnh, để đến tối vậy. Chu Lang kỳ thực vẫn còn hai cái tình nô thiếu nữ tên là Mạt Ly và Tiểu Điệp nhưng một năm trước đã ham chơi cùng vợ chồng Quan Tùng Hồng Loan đi ngao du thiên hạ rồi. Hai người kia cũng giống với gia đình các vị đây vậy. Chúng ta mau tới hậu trạch, ta sẽ cho đòi Quách Tương Như ra cho mọi người trò chuyện.” Đãng Hồng Trần cười ý nhị dẫn đầu rời đi.

Mọi người lần lượt theo chân Đãng Hồng Trần đến khu vực phía sau, nơi này chỉ dành cho những người có đặc quyền mới được tự do ra vào. Tại sảnh tiếp khách, một thiếu nữ trông rất duyên dáng mảnh mai ăn mặc như thị nữ hai tay thoăn thoắt pha trà rót nước mời gia đình Lâm Vấn Thiên, nàng chính là Tiểu Nhu năm xưa hầu hạ bên cạnh Trương Bạch Lan bây giờ kiêm luôn hầu gái chính phục vụ các nữ chủ nhân ở đây.

Đãng Hồng Trần cùng Hi Nguyệt ngồi say sưa nghe cha con Lâm gia kể lại mọi chuyện Chu Cương Liệt đã làm ở Tây Hải, nào là giúp hai tiên tử nước Tần quậy đục nước Tiềm Long Các, sau đó tham dự đại hội ở Thập Vương Thành, đối đầu với kẻ địch, tiên nhân giao đấu suýt hủy diệt cả vùng biển. Nàng như một người vợ hiền đối với từng chuyện tình lang làm đều cảm thấy vô cùng tự hào, yêu thương bất chấp dù hắn làm đúng hay sai.

“Sư phụ, người đã đưa tới rồi.” Lúc này, Nguyệt Nga đi tới hắng giọng thu hút sự chú ý của mọi người.

Lâm Vấn Thiên từ từ đứng dậy chăm chú nhìn ra cửa, từ bên ngoài một thân ảnh yêu kiều thướt tha đang tiến vào, dung mạo đó, dáng hình đó, vẻ đẹp đó như khắc sâu vào tâm trí hắn suốt mấy trăm năm chưa thể phai mờ. Mặc dù nàng bây giờ đã không phải cô thiếu nữ trẻ trung năm xưa nhưng hắn vừa nhìn liền nhận ra ngay. Mái tóc bồng bềnh như sóng nước màu hơi ngã nâu, đôi lông mày lá liễu, hàng mi cong với đối mắt hẹp dài sắc bén, đôi môi mọng kiêu sa chỉ nở nụ cười với mỗi mình hắn, thân hình thon thả mảnh dẻ nhưng vẫn đầy đủ những đường cong hấp dẫn.

“Vấn Thiên…” Nàng cũng ngỡ ngàng sững sờ như không tin vào mắt mình, tuy hắn đã thay đổi rất nhiều nhưng làm sao nàng có thể quên được thiếu niên một bầu nhiệt huyết tuổi trẻ năm đó mang theo ý chí ra đi muốn một ngày quay về xứng đáng với nàng, chỉ vì một lời hứa của hắn mà nàng đã chờ đợi suốt hơn bốn trăm năm ròng rã.

“Tương Như…” Lâm Vấn Thiên tha thiết gọi tên nàng, Quách Tương Như, cô gái mà hắn đã thất hứa một lần, những tưởng đã mất nàng trọn kiếp, hôm nay lại có thể hội ngộ tại đây. Hai người đứng nhìn nhau chằm chằm, bao nhiêu cảm xúc ngổn ngang, trên khóe mắt nàng lăn dài một giọt lệ, cuối cùng tất cả vỡ oà, đôi nam nữ mặc kệ bất cứ ai xung quanh nhìn mình cứ thế lao đến ôm chầm lấy nhau.

“Vấn Thiên, cuối cùng… cuối cùng ta cũng chờ được chàng rồi… hức, huhu… chàng đã giữ lời hứa đến tìm thiếp… thiếp vui lắm…” Quách Tương Như nước mắt lưng tròng, nàng vốn là người mạnh mẽ khó gần nhưng hôm nay đặc biệt yếu mềm trong vòng tay nam tử.

“Ta xin lỗi, là ta không tốt đã cô phụ tình cảm của nàng, Tương Như, nàng tha lỗi cho ta nhé.” Lâm Vấn Thiên hôn lên khắp khuôn mặt nàng, ngữ điệu áy náy xót xa khôn nguôi.

“Thiếp không trách chàng, chỉ cần Vấn Thiên xuất hiện trước mặt thiếp thì mọi chuyện đều bỏ qua hết.” Nàng dịu dàng gật đầu ân cần, môi hai người tìm đến nhau, lưỡi cũng quấn quýt không rời.

Lâm Vấn Thiên cảm nhận rõ trong khoang miệng nàng có mùi khác lạ, thân là người đã duyệt nữ vô số nên hắn biết rõ đấy là vị tinh trùng nồng đậm của nam nhân, Tương Như rõ ràng vừa mới ngậm cặc uống tinh của ai đó trước khi tới đây gặp mặt hắn, điều đó không những không khiến hắn khó chịu còn làm máu nón nô trong cơ thể kích thích lên càng điên cuồng nút lưỡi bạo hơn, hương tân ngọc dịch trộn mùi dương tinh nàng nhả ra hắn đều nuốt xuống hết.

Hai người sau đó hàn huyên đủ mọi thứ chuyện, kể cho nhau nghe nỗi nhung nhớ từng ấy năm, cuối cùng phải đến khi Nguyệt Nga nhìn không vừa mắt len lén thò tay xuống dưới váy Quách Tương Như rồi kéo mạnh một phát lấy ra một xâu chuỗi to đùng, nàng kia đang hân hoan trong tình yêu bị tập kích bất ngờ hét toáng lên, dưới sàn phun ra một bãi nước.

“Á… Nguyệt Nga ngươi làm gì?”

“Xì, cho Lâm tiền bối xem chút bộ dáng thật của mẫu cẩu nhà ngươi xem ông ấy còn yêu nổi không?” Cô công chúa vốn tính đỏng đảnh tinh nghịch đưa tay nắm lấy đai lưng của Quách Tương Như kéo mạnh, váy áo cũng theo đó tung bay tán loạn để lộ bộ ngọc thể trần trụi.

Lâm Vấn Thiên lùi người về sau, thân thể khẽ run quan sát mối tình đầu của mình một lượt từ đầu đến chân, Lâm Phàm cũng nuốt nước miếng mon men tới gần nhìn cho kỹ.

Bộ dáng của Quách Tương Như hiện tại không khác gì với trong giấc mơ lúc trước Chu Cương Liệt cho Lâm Vấn Thiên thấy. Bên trong lớp váy áo nàng hoàn toàn không mặc bất cứ thứ gì, thân thể trần trụi được trói bằng sợi dây thừng siết chặt những bộ vị nhạy cảm, trên núm vú được xỏ hai chiếc khuyên vàng, dưới âm đạo thấp thoáng mấy món đồ chơi cặc giả cùng trứng rung.

Hột le sưng to khác thường chĩa ra, nếu nhìn kỹ liền thấy nó được móc một chiếc khuyên, lại còn bị xăm ấn ký lên trên. Hai đùi vẫn đang chảy xuôi chất lỏng đặc sệt nhầy nhụa chứng tỏ nàng cũng vừa bị bắn ngập lồn không lâu trước đó. Ngoài ra trên các bộ vị nhạy cảm như vú, mu lồn, đùi, mông đều viết vẽ đủ thứ dâm ngô uế ngữ thô tục.

“Chó cái thì phải ngoan ngoãn đi bằng bốn chân, mau trình diễn cho nam nhân của cô thấy mình dâm tiện thế nào đi.” Khương Nguyệt Nga cười gian đi tới cầm lấy xích chó đeo lên trên cổ, còn cái thêm tai chó và đuôi giả sau mông. Quách Tương Như nội tâm hơi xấu hổ nhưng vẫn nhu thuận cúi người bò tứ chi trên đất.

“Vấn… Vấn Thiên, hẳn là chàng thất vọng về thiếp lắm, thiếp xin lỗi đã không thể giữ tấm thân trinh nguyên cho chàng được. Tương Như rất yêu chàng, mãi mãi không phai nhạt, nhưng thân thể này đã trở thành tình nô cho người ta, bị họ dạy dỗ đến biến chất thành thứ chó cái dâm đãng hạ tiện, thiếp yêu chàng, nhưng lại càng nghiện cặc hơn. Thiếp không xứng với chàng nữa đâu.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230