Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 176
Phần 176: Tâm sự

Khi Chu Cương Liệt vừa về đến dưới lầu thì đã thấy Liễu Như Yên, nàng lúc này lại không mảnh vải che thân ngồi ngay bờ hồ mà say sưa gãy đàn. Xung quanh đứng một đám hạ nhân vây xem y hệt hôm qua.

Điểm khiến hắn đặc biệt chú ý chính là trái phải hai bên nàng đang đứng lên hai cái nam nhân cũng không mặc quần áo. Một tên chính là lão già làm vườn hôm trước, kẻ còn lại hắn nhớ hình như là gã lính gác cổng.

Hai kẻ này dương vật sớm dựng đứng, kích cỡ cũng thuộc hàng khủng đang chĩa thẳng vào mặt Liễu Như Yên, chọt chọt lên hai bên má, nàng sau đó tay vẫn gãy đàn nhưng đầu lại quay sang há miệng liền lần lượt ăn từng con cặc.

Tiên tử trần truồng ngồi bên bờ hồ vừa gãy đàn vừa bú cặc, khung cảnh quả thực khiến người xem đều trầm trồ về độ độc lạ. Chu Cương Liệt đứng xa xa hơi nhướng mày khi thấy điểm dâm dục của cô nàng cuồng dâm này đã tự đạt đầy 100 trị số. Hôm qua lúc rời đi hắn vẫn thấy nàng mới 90 điểm, chứng tỏ nàng này trong một buổi tối rất cố gắng cày cuốc nha.

Liễu Như Yên sau đó đôi tay vẫn thoăn thoắt trên dây đàn diễn tấu từng khúc da diết nhưng thân thể đã khẽ nâng lên, hai tên đàn ông kia đang trước sau giáp công địt vào âm hộ lẫn lỗ nhị của nàng.

Đám người đứng xem hứng thú liên tục vỗ tay khen hay, có thể vừa nhập tâm vào cổ cầm lại vừa chịu hai con cặc giã điên cuồng vào động thịt, kỹ nữ dâm dật lại tài hoa bậc này xưa nay hiếm thấy a.

Liễu Như Yên nhìn qua Chu Cương Liệt đang đứng xem vội mỉm cười bỏ cổ cầm sang một bên tập trung vào tận hưởng khoái cảm, một khắc đồng hồ sau hai tên nam nhân cùng lúc lên đỉnh, tinh dịch phóng xuất hết vào trong, nàng cũng tiết thân đến lần thứ ba thì mới thỏa mãn mà đứng dậy vẫy tay chào mọi người rồi trở về phòng.

“Chà, xem ra Liễu tiên tử của chúng ta rất biết cách tự tìm niềm vui a.” Chu Cương Liệt đã ngồi gác chân chờ sẵn trên giường giở giọng trêu chọc.

“Hì, thì niềm vui duy nhất của thiếp bây giờ chỉ có đánh đàn và cho nam nhân địt thôi, vậy nên nếu kết hợp hai thứ đó lại với nhau không phải sẽ tận hưởng gấp đôi sao.” Nàng mỉm cười gợi cảm bỏ ra trâm ngọc xõa mái tóc ra sau đó bước vào bồn tắm đã chuẩn bị sẵn thoải mái ngâm mình tẩy rửa đi những thứ còn sót lại sau trận giao hoan.

“Nói ta nghe hôm qua đến nay nàng đã làm những gì?” Chu Cương Liệt đứng dậy tiến tới gần xắn tay áo giúp nàng kỳ cọ tắm rửa.

“Ân, thì thiếp vẫn nghe theo lời chủ nhân tới thăm kẻ trong lao tù kia thôi, sau đó…” nàng ngửa người tận hưởng việc được hắn vuốt ve sờ mó rồi kể lại toàn bộ chuyện mình đi thăm ngục, nói chuyện với Tư Không Trọng Kiều, cuối cùng cho cả một đám tù phạm năm chục tên địt suốt một đêm ròng.

“Nàng hôn hắn? Haha, bị tình cảm chân thành của tên đó làm cảm động rồi sao?” Hắn vừa chà lên gò mu của nàng vừa cười trêu.

“Cũng chỉ là một nụ hôn xem như cho hắn chút ngọt ngào mà thôi, nếu không nhắm chừng tên đó sẽ trầm cảm sau đó sẽ điên dại lên mất, chủ nhân sẽ không trách thiếp chứ?” Nàng đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt râu ria của hắn.

“Uầy, ta đâu có nhỏ mọn như vậy, đã để nàng cho mấy tên đàn ông địt rồi thì xá gì một nụ hôn.” Chu Cương Liệt lắc đầu.

“Hì hì, nói cho chủ nhân nghe một chuyện, thực ra trước lúc vào thăm Tư Không Trọng Kiều thiếp ở bên ngoài đã bú cặc cho hai tên lính gác cổng, còn uống hết tinh của họ. Không biết khi hôn thiếp hắn có ngửi thấy vị dương vật và tinh trùng của người khác không.” Nàng tinh nghịch hưng phấn kể lại.

“Haha, ta thật thấy thương hại cho tên đó đấy, chút ngon ngọt mà hắn cố gắng suốt hơn hai trăm năm mới nhận được lại mang theo mùi cặc lạ, cơ mà tên ngốc đó có khi chỉ cảm nhận yêu thương ngọt ngào thôi, không còn tâm trí để ý mấy thứ khác đâu.” Chu Cương Liệt cười phá lên rất hài lòng với độ dâm tận xương của vị tiên tử Liễu Như Yên này.

“Kỳ thực thì thiếp cũng cảm thấy hơi áy náy, hắn đã chứng kiến người ta thay đổi đến như vậy, thậm chí thiếp còn thẳng thắn nói về việc trước đây giả dối lừa tình nhưng sau cùng hắn vẫn một mực khăng khăng với tình yêu của mình, ài, quả là một kẻ si tình khờ dại.”

‘Không như nàng nghĩ đâu, Tư Không Trọng Kiều đúng là yêu đến mụ mị mù quáng, hắn tự biết bản thân ngu ngốc nhưng biết rồi có thể làm gì khác được. Đặt vào hoàn cảnh hiện tại của hắn, từ tiên nhân cao cao tại thượng bỗng chốc bị gông xiềng giam giữ mất hết tất cả, tính mạng có thể mất bất cứ lúc nào, không một cơ hội sống, nếu là người bình thường từ vị trí cao rơi rụng xuống thảm hại như hôm nay thì đạo tâm chắc đã sớm sụp đổ rồi.

Thứ cuối cùng hắn có thể bám víu chính là đoạn tình cảm này, vậy nên dù chứng kiến nàng thay đổi trở nên dâm đãng gợi dục lẳng lơ cỡ nào thì hắn vẫn chấp nhận. Tất cả cũng chỉ là tự lừa dối bản thân mình, nàng chính là chút ánh sáng le lói cuối cùng giúp hắn giữ vững đạo tâm, nếu như đoạn tình cảm này cũng tan vỡ thì lúc đó hắn mới thực sự suy sụp hoàn toàn.’

Liễu Như Yên trầm ngâm nghe Chu Cương Liệt phân tích sau đó chỉ biết thở dài lắc đầu.

“Ôi, một kẻ thảm hại đến đáng thương.”

“Nàng làm tốt lắm, cho hắn giữ lại một tia hy vọng sau đó mạnh mẽ chà đạp nó, ta phải khiến hắn tuyệt vọng hơn nữa, phá nát niềm tin cuối cùng của hắn, để hắn nếm trải cảm giác tột cùng bất lực chạm đáy nỗi đau là thế nào, đó là cái giá hắn phải trả khi dám ra tay với nữ nhân của ta.”

Liễu Như Yên ngước mặt lên chứng kiến nụ cười tàn độc của vị chủ nhân này mà âm thầm run sợ. Mấy ngày nay nàng đã quen với hình tượng một vị tiên ôn nhu hài hước lại rất ân cần mà bất giác quên mất hắn từng là một ma đầu nổi giận suýt hủy diệt Tây Hải ra sao. Hắn vẫn chưa từng quên mối thù với Tư Không Trọng Kiều, bản thân nàng cũng chỉ có thể âm thầm mặc niệm cho tên si tình ngu ngốc kia chọc phải kẻ vui giận thất thường này.

Chu Cương Liệt tiếp tục giúp nàng tắm rửa, móc hết số dâm dịch trong người ra sau đó mới bế lấy nàng trở lại giường. Liễu Như Yên tưởng chủ nhân muốn lâm hạnh mình nên ôm lấy cổ hắn dâng lên môi thơm cầu hoan nhưng Chu Cương Liệt lại đặt một ngón tay lên ngăn lại.

“Chủ nhân, cho thiếp đi, dù có cho bao nhiêu đàn ông đút vào thì cái huyệt dâm đói khát của thiếp chỉ nhớ nhung một mình con cặc của ngài thôi, đi mà, hung hăng địt cho tới khi lồn thiếp in hình cặc ngài đi.” Nàng vẫn không bỏ cuộc chồm lên câu dẫn.

“Kỹ nữ dâm tính thật mạnh mẽ, từ từ, trước bàn chính sự rồi sẽ cho nàng ăn no.” Hắn cười xòa vặn xoắn hai núm vú đang săn cứng khiến nàng rên nhẹ mấy tiếng.

“Ư… á… chủ nhân có chuyện gì thì nói mau đi, người ta nứng ngứa hết cả lồn rồi.”

“Tư Không Trọng Kiều từng nói về Thăng Phú Đan có thể giúp tu sĩ tăng lên tư chất có phải hay không?” Hắn đưa tay xuống gãi gãi vào mu lồn của nàng nhẹ nhàng hỏi.

“Ưm… đúng nha, tổ sư của Tiên Hà Tông năm xưa vốn là một vị siêu việt Phàm giai, sau đại chiến Phong Thần thì biệt tích nhưng truyền thừa vẫn còn không đứt đoạn, theo Tư Không Trọng Kiều nói thiên địa pháp tắc đã biến thiên khiến người có tư chất thành tiên trở nên hiếm hoi, thiếp dù đạt được pháp môn của tổ sư nhưng vì thiên phú không đủ khó thể cảm ngộ tường tận, bởi vậy hắn mới đề xuất dùng Thăng Phú Đan giúp thiếp tăng lên tư chất từ đó minh ngộ truyền thừa hy vọng độ kiếp phi thăng.” Liễu Như Yên giọng điệu hơi u sầu thật thà nói hết mọi chuyện.

“Nàng là vẫn muốn truy cầu đại đạo đạt được thành tựu tiên nhân có phải không?” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng nghiêm túc hỏi.

“Ưm, thiếp tất nhiên là muốn rồi, từ khi tổ sư biệt tăm tới nay Tiên Hà Tông đã qua hai đời tông chủ nhưng không có ai tìm ra cách giải nút thắt này, nó như một chấp niệm đè nặng lên thiếp vậy. Nhưng càng ngày thiếp càng cảm thấy chuyện thành tiên quá xa vời, nếu có thể buông bỏ, ở chốn phàm giai hưởng thụ ái dục cả đời cũng tốt.”

Chu Cương Liệt yêu thương vuốt ve khuôn mặt của nàng sau đó hôn lên một cái.

“Ta sẽ giúp nàng thỏa ước nguyện thành tiên.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230